Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng (Quả Phi Đợi Gả: Nịnh Hậu Đùa Lãnh Hoàn)

Chương 314




Mạc Kỳ Hàn cười không dứt, nháy mắt giễu giễu nói: "Dẫn nàng ngắm sao liền yêu ta, nếu không dẫn thì sao đây? Có phải đổi thành hận chết ta không?"

"Hì hì, có thể a, dù sao chàng đối xử với ta không tốt, ta liền hận chàng!" Lăng Tuyết Mạn cười ngọt ngào, mở cánh tay ra, kiều mỵ nói: "Lão công, hầu hạ ta mặc áo choàng."

"Được, hầu hạ! Ai bảo bản công tử xem nàng như bảo bối làm chi!" Mạc Kỳ Hàn ngắt mũi Lăng Tuyết Mạn cưng chiều vô cùng, lấy quần áo của nàng, tỉ mỉ giúp nàng mặc xong, lại không ngại đường xa đến trong tủ quần áo lấy áo choàng khoác cho nàng, lưng quay về phía nàng, cười nói: "Đến đây đi, cõng nàng đi ra ngoài."

"Hì hì, được." Lăng Tuyết Mạn nằm sấp trên lưng Mạc Kỳ Hàn, cánh tay ngọc ôm chặt cổ hắn, nhưng lập tức nghĩ đến một chuyện, "Không được a… Tình nhân, chàng cõng ta sau lưng có thể đi ra không?"

"Sao không thể? Quên năm ngoái ta dẫn nàng đi Lạc Hà Sơn sao? Yên tâm đi hiện tại, trong tiền viện không có ai." Mạc Kỳ Hàn bật cười, cõng Lăng Tuyết Mạn đi tới cửa.

Lần này hắn không mang nàng đi vào đường hầm, mà mở cửa, quang minh chính đại đi tới viện, Lăng Tuyết Mạn căng thẳng, ngó khắp mọi nơi, ồ? Thật đúng là không có ai!

Khóe miệng giật giật, mới mở miệng, "Tình nhân……" Lại bị Mạc Kỳ Hàn che miệng, đặt nàng xuống, bàn tay nắm ở bên eo của nàng, chân nhảy lên, hai người liền bay lên nóc nhà, nhưng Mạc Kỳ Hàn cũng không dừng lại, mà mang theo nàng bay như chim về phía đỉnh lầu các phía đông Cúc Thủy Viên!

"Mạn Mạn, cẩn thận."

"Ừ."

Hai người ngồi xuống rúc vào nhau, Mạc Kỳ Hàn sử dụng áo choàng của hắn bao lấy thân thể Lăng Tuyết Mạn, cười nói thật nhỏ: "Mạn Mạn, bộ dáng như vậy được không?"

"Ừ, được, nếu chàng có thể cùng ta như vậy mãi thì tốt lắm." Lăng Tuyết Mạn chu cái miệng nhỏ nhắn, ai oán nhìn Mạc Kỳ Hàn, ánh trăng chiếu vào trên mặt hắn, khiến nàng có thể thấy một chút hình dáng hắn, không khỏi giơ tay lên vuốt mặt của hắn, buồn bã nói: "Lúc nào ta mới có thể hoàn toàn thấy rõ bộ dáng của chàng đây?"

"Nhanh, rất nhanh sẽ thấy……" Mạc Kỳ Hàn không thể làm gì, âm thầm thở dài, ôm chặt Lăng Tuyết Mạn, lòng đau không dứt, "Mạn Mạn, thật xin lỗi, ta biết rõ tối hôm qua nàng đợi ta cả đêm, nhưng ta lại không tới được, một người không ngủ được, một mực nhớ nàng, thật là nhớ, thật là nhớ……"

"Tình nhân, ta không muốn làm khó, ta hiểu rõ là chàng có nổi khổ tâm, nhưng trong lòng ta vội muốn chết, hoàng thượng hiện tại đang nhốt ta, không biết có phải là muốn đem ta gả cho tướng quân mặt lạnh hay không, nếu là thật, nên làm cái gì bây giờ? Tình nhân, chúng ta bỏ trốn đi!" Lăng Tuyết Mạn vừa nhắc tới, liền khó nhịn nổi rồi.

Mạc Kỳ Hàn nhíu lông mày, "Mạn Mạn, sao nàng nghĩ tới đây rồi? Chúng ta không cần bỏ trốn, hoàng thượng sẽ không gả nàng cho người khác, hiện tại không để cho nàng ra khỏi Vương phủ, là bởi vì ta cùng hoàng thượng đang đàm phán a, chỉ cần qua một thời gian, ngài sẽ gả nàng cho ta."

"Thật sao?" Lăng Tuyết Mạn cười tươi.

"Thật." Mạc Kỳ Hàn gật đầu một cái.

"Ừ, vậy ta an tâm chờ." Lăng Tuyết Mạn vui mừng nhìn Mạc Kỳ Hàn, đột nhiên nhớ một chuyện khác, hỏi vội: "Tình nhân, chàng cùng Tứ Vương Gia là bạn tốt, vậy chàng biết chuyện hắn có một bức họa mỹ nhân không?"

"Bức họa mĩ nhân?" Mạc Kỳ Hàn cau chặt lông mày, "Chính là bức họa mĩ nhân nàng nhìn lén ở phòng ngủ Tứ Vương Gia trong Hương Đàn Cư sao?"

"Đúng vậy, chàng biết mỹ nhân kia là ai à? Không phải là Liễu Ngô Đồng, như vậy hắn yêu là cô gái nào? Sao ta nhìn như là……"

Lăng Tuyết Mạn ngừng lại, suy tư, ánh mắt Mạc Kỳ Hàn chợt căng thẳng, "Mạn Mạn, nàng biết cô gái kia sao?"

"Ta không biết, ta chỉ cảm giác có chút giống một người, ngũ quan làm cho người ta cảm giác……" Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Giống ai?"

Mạc Kỳ Hàn vội vàng cắt lời, nhìn chằm chằm Lăng Tuyết Mạn, "Mạn Mạn, nàng cảm giác dáng dấp nàng kia giống ai?"

"Ách…… Giống như Tam Vương gia mà chàng không thích đó!" Lăng Tuyết Mạn le lưỡi, "Đây là ta nói càn thôi, chàng đừng nói ra ngoài, đây là trong lúc vô tình ta phát hiện thư phòng Tứ Vương Gia có đường hầm, không thể nghĩ đến là thông với Hương Đàn Cư, càng không nghĩ tới sẽ thấy bức họa mĩ nhân kia."

"Tam Vương gia!" Mạc Kỳ Hàn kinh ngạc trợn mắt, đại não động thật nhanh, tại sao hắn chưa nhìn ra? Chẳng lẽ nguyên nhân là bởi vì hắn quá quen thuộc Mạc Kỳ Minh? Hoặc là chưa từng nghĩ đến chuyện này? cô gái có dung mạo tương tự Mạc Kỳ Minh, sẽ có quan hệ như thế nào với Mạc Kỳ Minh?

"Phải….. Đúng vậy." Lăng Tuyết Mạn kinh hãi vì phản ứng của Mạc Kỳ Hàn có chút kích động, không khỏi nhỏ giọng, "Tình nhân, ta… ta không có gặp Tam Vương gia từ lâu rồi, chàng đừng tức giận……"

Mạc Kỳ Hàn vội cười, "Mạn Mạn, ta không có giận, ta… ta chỉ hơi kinh ngạc mà thôi."

"À." Lăng Tuyết Mạn yên tâm, khuôn mặt nhỏ nhắn cười rực rỡ, rồi lại hơi nhíu lông mày, nghi ngờ:"Tình nhân, chàng nói phu quân ta tại sao cất giấu bức họa của cô gái khác vậy? Không phải hắn thích Ngô Đồng sao? Tại sao bức họa kia không phải của Ngô Đồng?"

"Cái này… có thể là bức họa kia hữu dụng đối với Tứ Vương Gia thôi." Mạc Kỳ Hàn suy nghĩ một chút mới nói, lại không nhịn được tự nói tốt cho mình, "Mạn Mạn, Tứ Vương Gia khẳng định là không còn thích Ngô Đồng, nàng đừng nói càn nữa."

"Ách, làm sao chàng biết? Hắn chết hai năm rồi, trước khi chết là hắn thích." Lăng Tuyết Mạn co quắp khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi tay ôm bả vai Mạc Kỳ Hàn, gương mặt cọ xát vào cổ hắn, tìm kiếm tư thế thoải mái nhất.

Mạc Kỳ Hàn mím môi, suy nghĩ hồi lâu, mới tìm được lý do, "Mạn Mạn, không phải Ngô Đồng kia cự tuyệt không gả cho Tứ Vương Gia sao? Cho nên Tứ Vương Gia cũng không thích nàng ta, một chút cũng không thích."

"Mặc kệ, hắn có thích hay không đều là chuyện của hắn, ta không thèm quan tâm! Ha ha, ta chỉ quan tâm chàng, không cho phép chàng trêu hoa ghẹo nguyệt, nếu một khi bị ta phát hiện, chàng sẽ cút ngay!" Lăng Tuyết Mạn bĩu môi, lại cười, ngón tay nhỏ nhắn vuốt ve môi Mạc Kỳ Hàn, "Tình nhân, thành thực thú nhận, chàng có ăn vụng sau lưng ta hay không?"

"Nha đầu ngốc, làm gì có chuyện đó? Tình nhân của nàng chỉ có một cục cưng bảo bối là nàng, sao ta nỡ nhân tâm đây, lại nói, ha ha, trừ nàng ra những nữ nhân khác ta nhìn không vào mắt nổi!"

Mạc Kỳ Hàn yêu thương nói, bắt lại ngón tay nhỏ nhắn kia, xâm chiếm môi anh đào mềm mại của Lăng Tuyết Mạn, cái hôn này làm gò má của Lăng Tuyết Mạn dần dần ửng hồng say lòng người, sóng nhiệt lăn lộn trong cơ thể, nhưng, cơn gió lạnh nhẹ đến lập tức thổi tỉnh nàng, vội ngẩng đầu lên, lui ra khỏi môi Mạc Kỳ Hàn, gắt giọng: "Không phải đưa ta ngắm sao sao? Tại sao lại nổi máu sắc lang rồi hả?"