Mị Hoặc Vô Hình

Chương 35: Buổi Đấu Giá. (2)





“Jasmine … rất vui được quen biết cô.”
Tiếng nói trầm thấp không chút ấm áp, chỉ có thể hình dung bằng một từ. ‘Lạnh.’
Kha Nhi lạnh mặt, vươn bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, lời nói ra cũng không ấm áp còn mang theo chút vô tình.
“Tôi cũng rất vui khi được hợp tác cùng Man lão đại, thời gian sau vẫn còn trông vào lão đại chiếu cố nhiều, nếu như … lão đại vẫn còn hứng thú muốn hợp tác.”
Nói xong, cô nhanh chống rút tay lại, vẻ mặt không cảm xúc nhìn Man Cảnh Ân, không hề sợ hãi hoang mang tránh né. Man Cảnh Ân cũng thu tay đút vào túi quần, nhưng lại siết chặt tay.
Một năm trước, trong thời gian nằm viện dài hạng, hợp đồng của hắn cùng Hỏa Băng Phượng không hề đứt quãng, duy chỉ có Nina cùng Nana không xuất hiện trong những lần giao dịch sau, hắn muốn truy tìm tung tích từ mấy tên kia nhưng vô dụng, từng dùng hình, đánh đập, tiêm chất độc, đổi lại là chỉ là cái xác.
Rốt cuộc hắn từ bỏ, việc hợp tác kết thúc vì bên kia không muốn có thêm người chết nên rút lui, hắn cũng mất dấu vết, giờ cô đã xuất hiện nhưng người con gái ngày nào quá xa lạ với hắn, lòng hắn lạnh đi.
“Kha Nhi, cô … còn sống sao ?”
Nghe tiếng người gọi mình nhưng Kha Nhi làm như không nghe, cô biết người gọi mình là ai, cũng biết Hải Miên có mục đích không tốt lành gì, có điều, hiện tại cô là Jasmine không phải Kha Nhi, ả tại phải thất vọng rồi.
Hải Miên khi thấy Kha Nhi bước vào đại sảnh đã giật mình, nghe đến thân phận của cô thì chấn động, cô biết Kha Nhi có rất nhiều bí mật, không ngờ thân thế lại lớn mạnh như vậy, lúc trước cô còn trông mong vào địa vị của mình ở Trung Đông, nghĩ mình hơn hẳn Kha Nhi, giờ thì khác rồi, thế lực trải rộng cả đất nước Châu Phi, cô đấu không lại.
Nếu là lúc trước, cô sẽ rất sợ, rất lo lắng, tiếc rằng chuyện xảy ra một năm trước làm thay đổi tất cả, Kha Nhi hiện tại chỉ có thể là địch thủ của bọn họ, Man Cảnh Ân nào có thể ở bên cạnh cô ta, kẻ phản bội hắc đạo chỉ có con đường chết, cô muốn ngày hôm nay là ngày chết của Kha Nhi tại nơi này.
Qủa nhiên như Hải Miên dự đoán, toàn bộ khác mời đều ồn ào, từng tia mắt soi mói mang theo sự khinh bỉ, miệt thị, cùng sát khí bắn về phía Kha Nhi, thế mà Kha Nhi chỉ hờ hững nhìn bọn họ, lại nhìn Hải Miên.
“Cô xác định ?” – Kha Nhi cười khẽ.
“Tôi mong vị tiểu thư đây là nhận lầm người, nếu không … chỉ sợ vị tiểu thư đây sẽ phải bồi thường thanh danh cho người khác, mà thanh danh của tôi …”
“Ôi Hải tiểu thư, chắc cô nhìn nhầm rồi, Jasmine làm sao là người đàn bà từng phản bội Man lão đại được, người đàn đó bụng rắn rết, tâm hiểm ác như rắn độc, nhìn là biết thứ sủng vật được Kiến Ngụy nuôi, đem cô ta so sánh với Jasmine, chẳng khác nào rác rưởi bên đường so với phượng hoàng trên cao, Hải tiểu thư đã lầm rồi.”
Cao Uy lặp tức giải vây cho người đẹp, ra sức phỉ nhổ sủng vật của Kiến Ngụy. Hắn chạm mặt cô ta vài lần nhưng con nhỏ đó nào sánh với người đẹp trước mặt, hơn nữa nó hiện tại đang ở cùng Kiến Ngụy, làm sao có liên quan đến Jasmine này được? … Thật là sai lầm tai hại.

Mọi người hết ồn ào, Hải Miên cười yêu mị, nhìn Kha Nhi vẫn không tỏ thái độ gì, lòng tức giận nhưng vẫn làm vẻ mặt có lỗi, cô nhẹ giọng.
“Xin lỗi Jasmine, mắt tôi thật không tốt, tôi không nên nhầm cô với con tiện nhân kia, loại đàn bà chỉ biết dùng thân thể mình để đạt mục đích, còn phản bội người đứng đầu hắc đạo, quả thật tôi đã nhìn nhầm rồi, thật có lỗi.”
“Nếu mắt đã không tốt, có cần tôi giúp cô lôi nó ra, tẩy uế cho thật sạch để có thể nhìn rõ hơn được không?”
Tuyết Du dù có cố nhẫn cũng phải bọc phát, mắng chu nhân như thế chẳng khác nào mắng luôn bọn họ, chủ nhân có thể nhịn nhưng các cô thì không.
“Nina, Hải tiểu thư chỉ nói sự thật, không nên luống cuống như vậy.”
Nghe Kha Nhi nói vậy, Tuyết Du chỉ còn biết ôm cục tức trong lòng, liếc mắt nhìn phản ứng của Man Cảnh Ân, hắn chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ, còn không bỏ vào tai lời Hải Miên đang khiêu khích chủ nhân, còn có …
Chấn Phi đang nhìn cô không chớp mắt, cô cúi đầu, một năm, cuối cùng cũng gặp lại nhưng cô không có dũng khí đối mặt, vì thế chỉ có thể im lặng cúi đầu.
“Đến giờ đấu giá rồi, mời các vị vào chỗ ngồi trước … Jasmine, những cổ vật lần này mong rằng cô sẽ thích.”
Cao Uy cảm thấy không khí thật âm u, hắn lên đành lên tiếng chen ngang. Kha Nhi cười nhạt, gật đầu với Man Cảnh Ân, xoay người đi tới chỗ ngồi, ai ngờ đi được vài bước, cô bị trẹo gót chân té nhào vào Cao Uy.
Mỹ nhân dâng tới, Cao Uy vui sướng đón lấy, một mùi hương thơm mát từ thiếu nữ xọc vào mũi, Cao Uy mê man hưởng thụ, tay siết chặt eo Kha Nhi làm thân thể hai người dán vào nhau, tư thế thật ám muội làm sao.
Quanh thân Man Cảnh Ân tản ra khí lạnh, nhìn cảnh hai người ôm lấy nhau, còn thấy rõ tay Cao Uy sờ mông Kha Nhi, hắn muốn chặt đứt cánh tay đó ngay. Ý nghĩ xẹt qua, hắn nhíu mày, đi thẳng về chỗ ngồi của mình, Hải Miên thấy vậy chạy theo, mắt không quên liếc xéo Kha Nhi cùng Cao Uy một cái, đúng là tiện nhân phóng đãng.
Mắt Kha Nhi lướt qua khuôn mặt béo tròn nham nhỡ của Cao Uy, nở nụ cười yêu mị, Cao Uy như bị cướp hồn phách, mặt hắn đần ra, lúc hoàn hồn thì Kha Nhi đã đi về phía chỗ ngồi, hắn đành lùi về sân khấu, lòng thầm nghĩ sau khi xong việc phải kiếm cơ hội gặp riêng mỹ nhân ôn chuyện mới được.
“Chào mừng các vị đến với buổi đấu giá ngày hôm nay, trong buổi đấu giá lần này sẽ có rất nhiều châu báu quý hiếm, các vị nhất định sẽ hài lòng, còn một việc, toàn bộ tiền đấu giá hôm nay sẽ được quyên góp cho trại mồ côi cùng viện dưỡng lão, mong rằng các vị có lòng hảo tâm hãy …”
“Vào túi ông ta thì đúng hơn.”
Tuyết Du thấy Cao Uy tự biên tự diễn làm cô ngứa mắt, nhẹ giọng nói bên tai Kha Nhi, cô nàng cười nhẹ. – “Chỉ đúng một nữa.”
Thấy Tuyết Du trưng vẻ mặt khó hiểu, cô lắc đầu. – “Bên chính phủ dạo gần đây thiếu hụt, điều này rất có lợi cho hắn.”
“Nếu hắn ta vẫn còn mạng để hưởng.”– Băng Du lạnh lùng nói.
Tuyết Du nghe có lý, khi nãy đã gắn thiết bị, sau khi buổi đấu giá kết thúc, như dự tính có thể khoảng một tuần thì Cao Uy sẽ mất tích khoảng ba ngày, nếu tên này đi tìm Bradley, tất nhiên hắn không sống nỗi qua ngày hôm sau rồi, dù Kiến Ngụy không ra tay, vẫn còn cô và …
Nhìn qua Băng Du, cô lại chán nãn quay mặt đi, Băng Du cũng nhìn ra, cô nàng cúi đầu, tâm trùng xuống.
Các món cổ vật từng thứ được đưa ra đấu giá, nào là trân châu to bằng quả trứng gà, bình hoa cổ thời Tần, tranh cổ thời Hán, … toàn những thứ dùng để trang trí cho thời xưa, chỉ có thể nói một câu, những người nơi này ngoại trừ các vị khách cao tuổi thì không ai liếc mắt một cái.
Cao Uy đứng trên cao nhìn mọi người cười cười, mấy món đầu tiên là khai vị, mấy món tiếp theo mới là món chính. Hắn phất tay, một mỹ nữ mặt sườn xám đi ra, trên tay cầm một cái hộp, bên trong là con rắn xanh đuôi đỏ, nhìn cũng biết là lai giống.
“Đây là con rắn lục được lai giống với rắn hổ đuôi đỏ, các vị đừng thấy nó chỉ là con rắn bình thường, bị nó cắn một cái thì sẽ lập tức chết ngay nhưng nó sẽ không cắn bậy, vì đã được tiêm thuốc, loại thuốc này sẽ khiến nó nhận thức ai là chủ nhân, chỉ cần chủ nhân ra lệnh, nó lặp tức tuân mệnh.”
“Nơi này là viện bảo tàng quốc gia, hắn lại đem mấy thứ cấm ra đấu giá, gan tên này không phải nhỏ.”
Nghe Tuyết Du nói, Kha Nhi không đồng tình, Cao Uy đã mạnh miệng thì ắc hẳn có kẻ chống lưng, đương nhiên là một kẻ có tiếng trong Chính Phủ, có thể là trong quân đội, hơn nữa nơi này được canh gác chặt chẽ, nếu chỉ là buổi đấy giá thì phải có phóng viên, đằng này không có, vậy coi như suy đoán của cô đã đúng.
Còn thứ được đấu giá kia, con rắn chỉ là thứ trưng bày, thứ thuốc kia mới là chủ chốt, áp dụng lên động vật thì không sao, nếu là con người thì thật nguy, vì nếu như để những kẻ có dã tâm có được, bọn chúng sẽ không dễ dàng chỉ khống chế động vật, có thể sẽ là những kẻ có tiếng trong giới hắc đạo cũng nên.
Mới đầu mọi người không ra giá nhưng khi thấy thứ thuốc điều khiển rắn kia được đưa ra, còn có thể điều khiển con người, bọn họ bắt đầu tranh nhau kịch liệt. Bên Kha Nhi im lặng, bên Man Cảnh Ân cũng không để vào mắt.
“Và cuối cùng, đây là thứ mà tôi tâm đắc nhất.”
Mọi người nghe Cao Uy tân bốc món cuối cùng, đều tò mò nhìn vào cái hộp phủ vải đỏ, khi Cao Uy mở ra, bên trong là một con dao hai lưỡi dài khoảng 30 cm, nhìn độ bóng cùng độ bén nhọn cho thấy là loại dao tốt.
Ai ai cũng hứng thú soi mói, Kha Nhi cũng để mắt đến con dao. Người ta nói, một khẩu súng khi hết đạn chỉ là thứ bỏ đi, nhưng dao găm thì khác, dù mình chết thì dao găm cũng tồn tại cho đến khi rỉ sét nhưng theo cách nhìn của Kha Nhi, đây là loại dao tốt, không rỉ sét, còn là vật chém sắt như chém bùn.
Nghĩ đến việc này, bất giác nhìn sang Hải Miên, mặt cô ta tái mét, điều này chứng minh, thứ này là tốt cho cô mà có hại đối với cô ta, thứ tốt như vậy, cô nên giữ lại.
“500 triệu.”
Không đợi ai ra giá, Kha Nhi lên tiếng đã đưa cái giá ngất trời, Cao Uy hài lòng, Man Cảnh Ân nhíu mày, Hải Miên giật mình, cô cũng lên tiếng.

“600 triệu.”
“Một tỷ.”
Mọi người hít một khí lạnh, bọn họ không biết chủ nhân Hỏa Băng Phượng có bao nhiêu gia sản nhưng bỏ ra một tỷ mua con dao nhỏ bé này, có phải quá xa xỉ hay không? Bao nhiêu tiền đó cũng đủ mua vài đợt hàng vũ khí loại tốt, mỹ nhân này không phải đầu óc có vấn đề đấy chứ ?
Hải Miên líu lưỡi, cô cũng có tiền nhưng Kha Nhi ra tay hào sảng như vậy cũng biết dù cô có trả thêm thì Kha Nhi sẽ không buông tha, vì thế cô đành tức giận ngậm miệng.
“Thành giao.”
Cao Uy không cần lặp lại mấy lần hỏi cóp ai ra giá cao hay không, bởi cái giá này là phá giá, không ai dại dột bỏ tiền mua con dao này, thật ra ông không hề thấy tiếc, loại dao này còn rất nhiều, chỉ vì muốn kiếm chút tiền nên đánh cắp từ Bradley, không ngờ lợi nhuận lại cao như vậy, chắc phải quay về kiếm thêm rồi.
Kha Nhi không lên nhận lấy con dao mà để Tuyết Du lên lấy, hôm nay thu hoạch ngoài dự kiến, có con dao này, cô sẽ về dựa theo cấu tạo của nó làm thêm một số vũ khí, như thế sau này đối mặt với tạp nhân hay người nhân tạo cũng không lo sẽ không đấu lại.
Vừa muốn đứng dậy rời khỏi, đã chạm mặt Man Cảnh Ân, thấy hắn nhìn qua đây cô lại quay đi, trong mắt có chút sầu thương nhưng chỉ thoáng qua. Vừa gặp đã chia ly, tuy thế đối với cô đã đủ.
“Các vị thân mến, để cám ơn các vị hôm nay đã bỏ chút thời gian đến buổi đấu giá này, tôi đã chuẩn bị một buổi tiệc nhỏ ngoài trời, mong các vị nể mặt.”
Cao Uy nói xong, đi nhanh đến chỗ Man Cảnh Ân. – “Man lão đại, ngài có thể nể mặt tôi ở lại hay không ?”
Man Cảnh Ân vừa muốn từ chối thì thấy Kha Nhi đi đến, gật đầu với hắn một cái, nhìn Cao Uy, lạnh giọng.
“Cao tiên sinh, thứ lỗi tôi không thể ở lại, đành để dịp khác vậy.”
Mỹ nữ muốn bỏ đi, Cao Uy nào muốn, hắn cười cười. – “Jasmine, cô mới thu được món đồ quý nhất, nên ở lại vui vẻ một chút, coi như nể mặt tôi được không ?”
Thấy Kha Nhi suy tư, Cao Uy liền ôm hy vọng, quả nhiên. – “Được rồi, nhưng tôi còn nhiều việc, không thể ở lâu, chỉ có thể ở khoảng 10 phút, như vậy đủ nể mặt ngài rồi chứ?”
“Rất vinh hạnh … mời.”
Cao Uy dùng tư thế mời, hai người không liếc hắn một cái đã đi ra ngoài, Cao Uy nhìn bóng Kha Nhi đi khuất, nuốt ngụm nước bọt, vẻ mặt thật dâm đãng.
…………………………..
Buổi tiệc ngoài trời được thiết kế theo kiểu tiệc đứng, thức ăn đủ màu sắc, hoa tươi đủ loại cùng ánh nến lung linh, còn có tiếng đàn du dương nghe thật êm tai.
Mọi người vẫn giống như trong đại sảnh, tụm năm tụm bảy bàn tán xôn xao, cũng có một số căp ra giữa sân khiêu vũ.
Kha Nhi cùng Băng Du đứng ở một góc thưởng thức rượu, Tuyết Du không thấy bóng dáng, Kha Nhi hiểu rõ cô nàng đã đi giải quyết chuyện riêng tư. Một số đàn ông thấy hai mỹ nữ xinh đẹp, ai cũng kèm lòng không được, một số kẻ mạnh dạng đi đến muốn mời hai người khiêu vũ nhưng đều bị từ chối.
“Chủ nhân, tôi xin phép đi đây một chút.” – Băng Du bổng lên tiếng.
Kha Nhi gật đầu, Băng Du gật đầu rời đi, Kha Nhi biết Băng Du không thích chỗ đông người, cả cô cũng vậy, lúc Cao Uy mời cô ở lại, cô có thể không cần nể mặt cự tuyệt, nhưng cô không làm được, vẫn có thứ cô quyến luyến không muốn đi.
“Không biết tôi có thể mời tiểu thư Jasmine nhảy một điệu hay không?”
Giọng nói quen thuộc, Kha Nhi chưa kịp ngẩng đầu nhìn, tay đã bị kéo đi ra giữa sân, eo bị siết chặt, cả người Kha Nhi dán chặt lên lòng lực rắn chắc quen thuộc, mùi hoa nhài xọc vào mũi làm tâm tư thanh tỉnh, cô ngước nhìn chỉ thấy đôi mắt màu lục xa lạ lạnh lẽo, tâm chợt nhói đau.
Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý hai người họ, quả thật nhìn họ rất đẹp đôi, người đàn ông mang vẻ kiêu ngạo cùng người con gái xinh đẹp đầy mị hoặc, khiến bao người phải thấy ghen tỵ. Cao Uy nhìn thấy tức giận không thôi, hắn vừa muốn đến mời Kha Nhi khiêu vũ, lại bị phỏng tay trên nhưng đêm còn rất dài.
Tiếng nhạc vang lên điệu du dương, từng cặp từng cặp nắm tay nhau nhảy hài hòa, riêng đôi “Trai tài gái sắc.” lại xem xung quanh như chỗ không người.
Thân hình cao lớn của Man Cảnh Ân đầy kiêu ngạo bao phủ thân hình nhỏ bé quyến rũ của Kha Nhi nhưng hai người không thực hiện những bước nhảy phức tạp, động tác di chuyển rất trang nhã nhẹ nhàng, chỉ là, ánh mắt hai người nhìn nhau sắc bén đầy sát khí.
“Man lão đại, chưa có sự đồng ý của tôi, ngài làm như vậy không thấy mình bất nhã sao ?” – Kha Nhi lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt này.
Hiện tại tim cô đập rất nhanh, ở gần hắn lâu thêm một phút, cô sẽ không chịu nổi mất, mà hắn có thể sẽ phát hiện, điều này thật không tốt.
Man Cảnh Ân cười nhạt. – “Vậy hành động phản bội, lừa gạt người khác, được xem là gì? Cô có thể nói cho tôi biết hay không ?”
“Lão đại nói gì tôi không hiểu, mong ngài buông ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
Kha Nhi lên tiếng cảnh cáo mà hắn chỉ cười khẽ, tay siết eo cô chặt hơn làm hai cơ thể sát nhau, đến một kẻ hở cũng không có, môi hắn dán bên tai cô, lạnh giọng.

“Kha Nhi … kẻ phản bội tôi chỉ có một kết cục nhưng mà tôi sẽ nể tình thời gian qua cô đã hầu hạ tôi tốt như vậy, tôi nhất định sẽ cho cô có cái kết thật tốt, còn Kiến Ngụy … trở về báo với hắn, hận cũ thù mới, lần này tôi sẽ lấy lại đủ cả vốn lẫn lời … tôi nhất định sẽ cho hai người sống … thật hạnh phúc.”
Nói xong, hắn đẩy cô ra, nở nụ cười khinh miệt, sau đó đi ngang qua cô, không hề quay đầu lại nhưng nếu Man Cảnh Ân quay lại đã có thể thấy được trong mắt Kha Nhi đã ngấn nước, lúc hắn đi ngang qua cô, trong vô thức, Kha Nhi đã đưa tay muốn kéo tay hắn lại, cũng may là cii không làm, nếu không … Kha Nhi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
“Chủ nhân.”
Băng Du từ sau đi tới lên tiếng gọi, Kha Nhi nhắm mắt, hít sâu một hơi cho tâm tình ổn định, khi mở mắt ra đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng.
“Đi thôi.”
Băng Du không nhiều lời, cô xoay người đi theo Kha Nhi ra xe, lúc đến bãi đậu xe đã thấy Tuyết Du đứng tựa vào xe chờ bọn ho. Kha Nhi nhìn ra được bộ dáng Tuyết Du có chút chật vật, y phục nhăn nheo, tóc hơi rối, môi sưng đỏ. Lúc này Kha Nhi vẫn có tâm tình trêu chọc.
“Đã cho hắn ăn no rồi sao?”
Tuyết Du đen mặt, không nói lời nào đã chui vào xe, Kha Nhi cười nhạt, cô ngồi chung với Tuyết Du, Băng Du phụ trách lái xe, còn hai tên thuộc hạ thì lên một chiếc xe khác. Hai chiếc xe chậm rãi lăn bắn, sau đó biến mất trong màng đêm, mà phía sau …
Man Cảnh Ân từ đâu xuất hiện, hắn đứng đó không chớp mắt nhìn hai chiếc xe biến mất, giây sau mới thu hồi tầm mắt, ngước mặt nhìn ánh trăng treo trên đỉnh đầu, sâu trong con ngươi là vực sâu không đáy.
Những lời khi nãy hắn nói với Kha Nhi là dùng toàn bộ sự phẫn nộ tích tụ lâu năm mà hắn đã trải qua, hắn tuyệt sẽ khiến Kiến Ngụy phải hối hận vì những gì đã làm với hắn, còn Kha Nhi ...
Man Cảnh Ân nhếch môi cười, nụ cười lạnh đến thấu xương, mà trong mắt hắn đã nhuốm một màu đỏ ngầu của máu.
………………………….
Trên đường trở về biệt thự, Kha Nhi nhắm mắt dưỡng thần, Tuyết Du buồn bực nhìn ra ngoài của sổ, Băng Du chuyên tâm lái xe, bổng nhiên …
“Kéttttttttt …..”
Tiếng phanh xe làm cả Kha Nhi cùng Tuyết Du giật mình, bốn mắt nhìn về Băng Du muốn cô nàng nói lý do, Băng Du im lặng vài giây mới lên tiếng.
“Man lão đại gặp nguy hiểm.”
“Cái gì?” – Tuyết Du phản ứng đầu tiên.
“Kiến lão đại đã gọi cho tôi, ngài ấy còn nói mau chống đưa chủ nhân quay về ngay lặp tức.”
Tuyết Du không nghĩ nhiều, cô nhìn Kha Nhi, lên tiếng dò hỏi. – “Chủ nhân?”
Thấy Kha Nhi trầm mặt không phản ứng, lòng Tuyết Du như lửa đốt, cô biết Băng Du nói vậy, chắc hẳn nguy hiểm này không phải nhỏ, vì thế nhất định phải quay lại nhưng Kha Nhi lại không nói gì, cô phải làm sao đây ?
“Xuống xe.”
“Hả?”
Tuyết Du đần mặt, Băng Di nhíu mày. Kha Nhi nói tiếp. – “Tuyết Du, cô đi xem tình hình thế nào đi.”
“Nhưng mà …”
“Đi.” – Kha Nhi gắt giọng cắt ngang lời Tuyết Du, sau đó ra lệnh cho Băng Du.
“Chạy đi.”