Mị Hoặc Vô Hình

Chương 46: Tiệc Sinh Nhật.





Nhà hàng ORCHIDS được xem là nơi có khung cảnh thơ mộng lãng mạng đứng sau nhà hàng Mộng Nguyệt, nơi này thường diễn ra những buổi dạ tiệc, sinh nhật, hôn lễ, đương nhiên, chỉ có cấp bậc quý tộc thượng lưu mới có thể tổ chức.
Ngày hôm nay, tại nhà hàng ORCHIDS đang diễn ra tiệc lớn, là tiệc mừng sinh nhật lần thứ năm của đôi long phụng nhà họ Vương, Vương Vũ Thiên cùng Vương Tịnh Ngân.
Buổi tiệc diễn ra ngoài trời, khách mời đến đa phần là đối tác của Vương Vũ Hàn, còn có hai người bạn thân là Man Cảnh Ân cùng Mạch Quân Vỹ, em trai Vương Thiếu Phong bận lo cho Sophia nên không thể về, riêng Lăng Tịnh Hy chỉ có cha mẹ Lăng cùng hai cô bạn thân Gia Tiểu Mẫn và Vu Tử Băng, tuy nhiên, Lăng Tịnh Hy vẫn không ngừng nở nụ cười, trên khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Đúng 10 giờ, bữa tiệc cũng bắt đầu, quan khách đều đã tới đông đủ nhưng Lăng Tịnh Hy vẫn đứng tại chỗ, mắt không ngừng nhìn về cổng chính. Vương Vũ Hàn gật đầu chào với một vị khách nước ngoài, khi nhìn qua vợ yêu thì thấy cô nàng cứ nhìn ra cổng chính, hắn nhịn không được đi đến bên vợ yêu, ôm eo cô ân cần hỏi.
“Em đang chờ ai vậy?”
“Kha Nhi.” – Lăng Tịnh Hy vô tình nói.
“Sao?”
Tất cả mọi người có mặt, ngoại trừ quan khách đều hét lớn vì kinh ngạc, Lăng Tịnh Hy nhìn mọi người như người ngoài hành tinh, mày đẹp nhíu chặt, lại quay sang nhìn chồng bất mãn nói.
“Anh sao vậy? Không phải mấy ngày trước em đã nói với anh, là Kha Nhi sẽ đến mừng sinh nhật Vũ Thiên cùng Tịnh Ngân rồi đó sao, còn bảo anh nói với Cảnh Ân một tiếng, anh đừng nói là quên rồi nha.”
Vương Vũ Hàn chợt nhớ lại lời vợ yêu căn dặn, lúc đó bọn họ đang triền miên, sau đó hắn thật có nghe vợ yêu nói việc Kha Nhi sẽ đến mừng sinh nhật hai con, sau đó hắn gật đầu rồi ngủ mất.
Trên gương mặt băng lạnh quanh năm bổng tỏ ra mất tự nhiên, Vương Vũ Hàn nhìn Lăng Tịnh Hy cười hòa nhã, sau đó nhìn Dương Nghị kế bên, gắt giọng.
“Không phải tôi bảo cậu thông báo với Ân biết sao?”
Dương Nghị đờ người, hắn chợt nhớ Vương Vũ Hàn có bảo hắn gọi cho Man Cảnh Ân nói việc Kha Nhi trở về, vì thời gian trước Vương Vũ Hàn lo chuẩn bị tiệc sinh nhật nên không có thời giàn báo cho Man Cảnh Ân, giờ nghĩ lại, Dương Nghị nhíu mày nhìn Gia Tiểu Mẫn.
“Không phải em nói sẽ thông báo cho Mạch phu nhân biết sao?”

Gia Tiểu Mẫn đang ăn bánh ngọt, nghe chồng yêu hỏi, cô suýt bị nghẹn, chợt nhớ lại quả thật chồng yêu có nói đến việc Kha Nhi quay về, vì cô có việc cần gặp Vu Tử Băng nên bảo chồng rằng mình sẽ chuyển lời. Nghĩ đến việc này, Gia Tiểu Mẫn quay sang nhìn Vu Tử Băng, nghiến răng nói.
“Chị Tử Băng, chị đừng nói với em là chưa có nói với Mạch tổng nha.”
Lần gặp Vu Tử Băng, cô đã bảo cô nàng nhờ Mạch Quân Vỹ chuyển lời cho Man Cảnh Ân, giờ lại thành ra như vậy, rốt cuộc là tại sao a?
Vu Tử Băng nghe xong nhíu mày, cô quay đầu nhìn chồng mình, gắt giọng. – “Mạch Quân Vỹ, nếu anh dám nói chữ quên với em, anh chết chắc đó.”
Nụ cười trên môi Mạch Quân Vỹ cơ hồ bị đông cứng, hắn nhìn vợ yêu nổi giân, lại nhìn Man Cảnh Ân toàn thân sát khí, còn có những người xung quanh đang trừng mắt nhìn hắn, nuốt ngụm nước bọt, hắn vỗ vai Man Cảnh Ân vài cái, cười hòa nói.
“Ha … mình muốn cho cậu bất ngờ ấy mà.”
Man Cảnh Ân mặt lạnh nhìn Mạch Quân Vỹ, chuyện Kha Nhi trở về, hắn nắm rõ trong lòng bàn tay nhưng biết thời gian cụ thể cô đến tìm hắn, trước đó, hắn vẫn muốn chuẩn bị một chút, không ngờ còn chưa chuẩn bị thì cô sắp đến, tất cả đều tại tên hồ ly này, nhất định phải dạy dỗ tên này mới được.
Nghĩ là làm, Man Cảnh Ân từng bước một đi tới chỗ Mạch Quân Vỹ, mà Mạch Quân Vỹ thấy tình thế không ổn, muốn bỏ chạy lại bị vợ yêu kéo áo lại, hắn nhìn vợ yêu bằng vẻ mặt ủy khuất, Vu Tử Băng làm lơ hành động buồn nôn này, vì cô cũng muốn dạy dỗ ông chồng này, để sau này khỏi phải mất mặt vì hắn nữa.
“Chị Tịnh Hy.” – Giọng nói trong trẻo mang theo ấm áp vang lên.
Mọi người quay đầu nhìn, người đến còn ai khác ngoài Kha Nhi, hôm nay cô vận bộ váy trắng ren đơn giản, mái tóc đen láy dài đến thắt lưng, khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt xinh đẹp, đôi môi hồng nhuận, trông cô không khác xưa là mấy.
Man Cảnh Ân nhìn thấy người mình ngày đêm mong nhớ, không tỏ ra bất cứ phản ứng nào, chỉ chăm chú nhìn cô, trong lòng đủ loại tư vị phức tạp. Hắn đã nhiều lần hình dung ra cảnh tượng hai người gặp nhau, ắc hẳn phải có nhiều điều để nói nhưng đợi suốt sáu năm, cuối cùng chỉ lặng lẽ nhìn nhau, đến cử động ngón tay, hắn cũng cảm thấy khó khăn.
Kha Nhi nhìn Man Cảnh Ân, trong mắt tràn đầy yêu thương, lúc nói với Lăng Tịnh Hy mình sẽ đến mừng sinh nhật con dâu tương lai, cô biết Lăng Tịnh Hy sẽ nói cho Man Cảnh Ân biết, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý, chịu mọi trách mắng từ hắn nhưng giờ hắn chỉ nhìn cô, ngoài ra không có bất kỳ phản ứng nào, việc này làm cô thấy mất mát, còn có chút chua xót, có phải hay không hắn đã chán ghét cô?
Không gian như bị đóng băng, mọi người giữ nguyên trạng ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, thời gian cũng không vì thế mà dừng lại nhưng Lăng Tịnh Hy lại không có kiên nhẫn đứng nhìn hai người này mãi, bữa tiệc cũng nên bắt đầu là cùng.
Lăng Tịnh Hy hắng giọng đi tới chỗ Kha Nhi, thân mật kéo tay cô nàng, cười hiền hòa cất giọng trách yêu.
“Kha Nhi, sao đến trễ vậy? Chị đợi em khá lâu rồi đó nha.”
Kha Nhi lấy lại tinh thần, cô dời tâm mắt khỏi người Man Cảnh Ân, nhìn Lăng Tịnh Hy cười thân thiết.
“Xin lỗi chị, trên đường đến đây em gặp chút chuyện nên đến trễ.”
“Thật là, làm chị cứ tưởng em không đến, lòng nôn nóng muôn chết, lát nữa coi chị xử em như thế nào.”
Chợt Lăng Tịnh Hy thấy tiểu Vệ bên cạnh Kha Nhi, cô cười tươi cúi xuống đối mặt với cậu bé, dịu dàng nói.
“Là tiểu Vệ phải không?.” – Vừa nói vừa nhéo má tiểu vệ, còn xoa đầu cậu bé, hưng phấn nói.
“Tiểu Vệ lớn lên thật giống em đó Kha Nhi, mới tí tuổi đã xinh đến yêu nghiệt rồi … chậc, chậc … lớn thêm chút nữa sẽ là khiến nhiều cô gái điên đảo đây.”
Tiểu Vệ là người hiểu chuyện, bé biết người trước mắt là bạn thân của mẹ nên không chán ghét lời nói đùa của Lăng Tịnh Hy, cậu rất lễ phép còn lịch sự cúi chào Lăng Tịnh Hy.
“Con chào dì ạ.”
Mọi người nhìn cậu bé đi cùng Kha Nhi, tất cả đều hít ngụm khí lạnh, nếu so bề ngoài thì giống hệt Kha Nhi nhưng nếu tính đến đôi mắt cùng bộ dạng cao ngạo kia, chẳng khác nào phiên bản thu nhỏ của Man Cảnh Ân, thế là tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Man Cảnh Ân, mà vẻ mặt của hắn lúc này rất dọa người.
Kha Nhi nhìn biểu tình trên mặt Man Cảnh Ân, biết hắn rất tức giận, khẽ cắn môi dưới, Kha Nhi đẩy tiểu Vệ về phía Man Cảnh Ân, mất tự nhiên lên tiếng.
“Tiểu Vệ, người này là ba ba của con, mau đến gọi ba ba đi con.”
Ngoại trừ Lăng Tịnh Hy, Băng Du và Tuyết Du, tất cả mọi người có mặt đều hóa đá tại chỗ, mặt Man Cảnh Ân tối sầm, quanh thân tỏa ra sát khí dày đặc, ánh mắt sắc bén bắn về phía Kha Nhi, giây lát sau mới dời xuống người tiểu Vệ, mà tiểu Vệ cũng đang đánh giá hắn.

Nhìn ba ba hơn sáu năm không biết mặt, à không, là biết mặt mà không thân thiết gì, tiểu Vệ tỏ vẻ bài xích, trong cái đầu nhỏ nhắn bắt đầu suy nghĩ, nếu cậu nhận người cha này, có phải mẹ sẽ bị cướp mất, sau này cũng không được gặp mẹ nữa phải hay không?
Nếu là thật thì cậu không thích chút nào, càng không muốn việc này xảy ra, mẹ và cậu bên nhau suốt sáu năm, người này dù là ba ba cũng không thể tách hai mẹ con cậu rời nhau được, mẹ là của riêng cậu.
Nghĩ như thế, tiểu Vệ không tỏ ra bất cứ động thái gì là muốn nhận cha cả, còn quay đầu tránh né. Kha Nhi thấy con cứng đầu, cô bất đắc dĩ thở dài.
“Tiểu Vệ, đến gặp ba ba đi con.”
Bị Kha Nhi đẩy về phía Man Cảnh Ân, tiểu Vệ thở dài trong bụng, thật sự cậu không muốn chút nào nhưng ai biểu cậu yêu mẹ, không muốn mẹ buồn, vì thế cậu đành cố gắng chấp nhận nhưng người này có xứng đáng làm ba ba của cậu hay không thì phải xem ông ta có năng lực đó không hãy nói.
Tiểu Vệ mang vẻ mặt không tình nguyện đi tới trước mặt Man Cảnh Ân, con ngươi màu lục lóe tia tinh ranh, cậu ngoái đầu nhìn Kha Nhi, vẻ mặt ngốc nghếch nói.
“Mẹ, đây thật sự là ba ba của con sao?”
“Ừm … là ba ba của con.” – Kha Nhi nói xong, thâm tình nhìn Man Cảnh Ân trều mến.
“Mẹ à, nhưng con thấy người này giống ba ba của mẹ hơn nha, con có thể gọi ông ngoại hay không?”
“Phì.”
Mạch Quân Vỹ không sợ chết cười thành tiếng, đổi lại là ánh mắt giết người của Man Cảnh Ân, Mạch Quân Vỹ cười gượng hai tiếng, ngước mặt nhìn trời. Man Cảnh Ân hừ lạnh, sau đó quay lại nhìn đứa con từ trên trời rơi xuống này, tâm tư phức tạp ban đầu đã ổn định lại.
Lúc này hắn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức ngay cả hắn cũng không tin sau mình có thể bình tĩnh đến như vậy nhưng lý trí nói cho hắn biết, nếu hắn không bình tĩnh, ắc hẳn hắn sẽ phải giết một ai đó mới nén được cơn hỏa khí này.
Nhìn tiểu Vệ trước mắt khoảng sáu tuổi, nếu quay ngược thời gian trở về lần triền miên cuối cùng của bọn họ là khoảng sáu năm trước, như vậy, tiểu Vệ đích thị là con của hắn, nói hắn không nghi ngờ cô là giả nhưng trong tim hắn, Kha Nhi là người hắn tin tưởng, dù cả thể giới lừa dối hắn nhưng Kha Nhi sẽ không.
Có điều, nếu tiểu Vệ là con của hắn, vậy sáu năm trước cô cũng biết mình mang thai, nếu đã biết mà còn giấu hắn chạy đi lập nghiệp, rốt cuộc trong mắt cô, địa vị danh vọng còn quan trọng hơn hắn sao? Việc này hắn không thể tha thứ được.
Kha Nhi nào biết Man Cảnh Ân nghĩ gì, thấy khuôn mặt hung thần sát khí của hắn, cô đoán chắc bị tiểu gia hỏa này chọc giận rồi. Thật ra cũng không thể trách tiểu Vệ nói Man Cảnh Ân là ba ba cô, vì hiện tại hắn cùng gần 40, mà cô chỉ mới 25.
Tuy thế, bề ngoài Man Cảnh Ân vẫn giữ vẻ tuấn lãng, kiêu ngạo, là nét đẹp của người đàn ông thành đạt, còn Kha Nhi, trải qua bao sóng gió khiến cô trưởng thành hơn, bề ngoài không còn mang vẻ ngây thơ đáng yêu, mà là vẻ đẹp của người phụ nữ thành thục.
Chỉ là, tên tiểu quỷ này đang muốn gây rối mà thôi. Kha Nhi lắc đầu bất lực đi tới chỗ tiểu Vệ, mặt lộ vẻ bất mãn cùng đau lòng, nhẹ giọng nói bên tai con.
“Tiểu Vệ, mẹ biết con khó mà chấp nhận mình có một ba ba, nhưng đây là sự thật, con là đứa bé hiểu chuyện, mẹ mong con có thể hiểu nỗi lòng của mẹ, ngày ấy là mẹ bỏ rơi ba ba của con, còn không cho ông ấy biết mẹ mang thai, nếu con có giận thì hãy trách mẹ, đừng oán hận ba ba con có được không?”
Lời giải thích đầy từ tính như vậy đối với một cậu bé sáu tuổi khó có thể tiếp thu được nhưng tiểu Vệ là cậu bé thông minh, đương nhiên sẽ hiểu ý tứ của mẹ, vì hiểu ý nên cậu xụ mặt, bước từng bước nhỏ đi tới trước mặt Man Cảnh Ân, nghiêm túc ngẩng đầu, giọng non nớt vang lên.
“Ba ba.”
Man Cảnh Ân đã sống hơn nữa đời người, cũng trải qua biết bao sóng gió, đối với tiểu quỷ trước mặt là con của mình, ngoài mặt tỏ ra lạnh nhạt nhưng trong lòng đã dậy sóng, chỉ là rất nhanh đã vụt mất, vì điều hắn cần giải quyết trước mắt là cái người vô tâm kia.
Man Cảnh Ân mím chặt môi, trông con ngươi lóe tia sáng nhu hòa, hắn xoa nhẹ đầu tiểu Vệ, nhẹ giọng.
“Con ngoan.”
Sau đó đi tới trước mặt Kha Nhi, không đợi cô kịp phản ứng, túm tay cô lôi kéo ra khỏi bữa tiệc. Mọi người lúc đó chỉ có trợn mắt nhìn hai người đi khuất.
Tiểu Vệ thấy ba ba kéo mẹ mình đi mất cũng không đổi theo, chỉ bĩu môi, sau đó quay người đi tới trước mặt Lăng Tịnh Hy, cười nhẹ.
“Dì Tịnh Hy, đây là quà mẹ cháu tặng cho Vũ Thiên và Tịnh Ngân, mong rằng hai em sẽ thích.”
Nói xong, Băng Du từ phía sau đem tới một cái hộp nhỏ cung kính đưa cho Lăng Tịnh Hy, cô nàng mỉm cười nhận lấy nhưng không mở ra, lại nhìn tiểu Vệ cười hiền hòa, giây sau mới lên tiếng nhưng không phải nói với tiểu Vệ.

“Vũ Thiên, Tịnh Ngân, hai con đến cám ơn anh tiểu Vệ đi nào.”
Từ sau, Vương Vũ Thiên cùng Vương Tịnh Ngân đi tới. Hôm nay, Vương Vũ Thiên vận bộ vest tuxedo sang trọng, Vương Tịnh Ngân thì vận một chiếc váy công chúa màu cam nhạt trông thật xinh xắn.
Vương Vũ Thiên nhìn người tự xưng là anh, cậu bé nhíu mày nhưng không phản bác, hôm nay là sinh nhật của cậu và em gái, hơn thế nữa là vì mẹ, cậu không muốn mẹ không vui. Vương Vũ thiên cười nhạt, nhẹ giọng nói.
“Cám ơn anh tiểu … à không, là anh Vệ, rất vui được gặp anh.”
Vương Vũ Thiên đưa bàn tay bé nhỏ về phía tiểu Vệ, vẻ mặt khiêu khích, tiểu Vệ cười cười bắt tay, sau đó nhanh chống rút về. Mắt vô tình nhìn về phía Vương Tịnh Ngân đang cúi đầu, lâu lâu còn liếc nhìn cậu một cái.
Nhớ đến lời mẹ dặn, tiểu Vệ cau mày đi tới trước mặt Vương Tịnh Ngân. – “Chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Từ lúc tiểu Vệ xuất hiện, Vương Tịnh Ngân không ngừng nhìn về phía cậu, lần trước cứ ngỡ là lần cuối hai người gặp mặt, không ngờ còn có thể gặp lại, còn gặp ngay lúc sinh nhật của cô và anh trai, cô rất vui, vì thế cười tươi nhìn tiểu Vệ, giọng non nớt vang lên.
“Cám ơn anh … anh Vệ.”
Lăng Tịnh Hy nhìn tiểu Vệ một cái, lại nhìn con gái một cái, trong lòng bổng nở hoa, cô quay sang chồng mình cười quỷ dị.
“Ông xã, xem ra năm nay con gái chúng ta có vận đào hoa rồi đó nha.”
Vương Vũ Hàn nhăn mày. – “Anh không có ý nghĩ sẽ để con yêu sớm như vậy, em đừng bày trò nữa.”
“Duyên phận do trời định … chồng à, anh đừng quên em và anh có ngày hôm nay cũng là duyên trời nha.” – Lăng Tịnh Hy không đồng tình phản bác.
Vương Vũ Hàn thở dài, biết dù có nói thế nào cũng không qua được cái miệng của vợ, hắn ôm eo cô, môi mỏng kề sát tai cô thỏa thẽ.
“Em nói đúng, anh thật cảm ơn ông trời vì đã cho em đến bên cạnh anh.”
Nghe vậy, Lăng Tịnh Hy vui vẻ ôm Vương Vũ Hàn, hắn nói vậy tức đã đồng ý, vậy chỉ cần chờ bọn nhỏ lớn lên là có thể kết hôn rồi, thật trông mong đến ngày đó quá đi.
“Này, hai người.”
Mạch Quân Vỹ nhìn thấy hai người ôm ôm ấp ấp, túy có chút ngứa ngáy muốn ôm vợ yêu bên cạnh nhưng thấy vợ yêu đang bốc hỏa, hắn đành lên tiếng cắt ngang cảnh tình chàng ý thiếp kia.
“Hàn, cậu nghĩ Ân và Kha Nhi có quay lại không?”
Vương Vũ Hà liếc Mạch Quân Vỹ với vẻ mặt khinh bỉ. – “Hừ … nếu cậu muốn biết, thì đi tìm bọn họ mà hỏi.”
Sau đó nhìn người chủ trì. – “Buổi tiệc bắt đầu được rồi.”
Mạch Quân Vỹ hừ một cái, quay sang ôm vợ yêu. Chuyện của Man Cảnh Ân, hắn không muốn quản, chỉ lo tên kia ăn chay lâu năm giờ đột ngột được ăn mặn, e rằng Kha Nhi lành ít dưỡng nhiều., trong lòng thầm nhủ.
“Kha Nhi à, cầu cho em có thể sống đến ngày mai.”