Mị Hương

Chương 20: Liên thủ




Trời đất ạ! La Nhị gia, sao không tìm cho khác trốn đi, nhảy vào thùng tắm làm cái gì!!!!! Tỷ muội Diêu Mật nghe thấy tiếng nước vỗ vang lên, lập tức cảm thấy không tốt. Bà tử mang thùng tắm đến đổ nước vào, chứng tỏ rõ ràng là Cố Mỹ Tuyết sắp vào tắm rửa. Thùng tắm này cao hơn gầm giường nhiều, nếu như Cố Mỹ Tuyết không khom lưng nhìn xuống sàn thì khả năng các nàng bị phát hiện cũng không cao. Nhưng La Hãn nhảy vào trong thùng tắm thế kia, sao có thể không bị phát hiện? Một khi La Hãn bị phát hiện, các nàng còn nấp được nữa sao? Đây không phải là để cho người ta tóm gọn một ổ thì là gì? Nếu người ta tàn nhẫn coi các nàng là kẻ trộm trốn trong phòng, đánh cho thừa sống thiếu chết, đến lúc đó, nước mắt cũng không có mà khóc.

Tai nghe được tiếng bước chân đã tới gần cửa phòng, tay Diêu Mật đổ đầy mồ hôi, vô cùng lo sợ, quay đầu đưa mắt với Sử Tú Nhi và Phạm Tinh, đều thấy được sự kiên quyết trong mắt nhau, các nàng không thể để cho Cố Mỹ Tuyết bắt tại trận được.

Phạm Tinh thấy động tác của các nàng, cũng vén tay áo cắn môi tỏ ý, không độc ác là không được.

Khi các nàng còn ở phòng bếp có nghe Thủy bà tử nói qua, lúc tiết trời oi ức, Cố Mỹ Tuyết một ngày có thể tắm đến hai lần, lúc tắm cũng không muốn a hoàn hầu hạ bên cạnh, chỉ ngâm mình trong nước mát lạnh. Lúc này nghe thấy tiếng bước chân, chắc chỉ mình Cố Mỹ Tuyết, mình ả thì các nàng giải quyết được.

Từ khi ba người vào phủ tướng quân, hành động đều rất ăn ý, bây giờ vừa mới liếc nhìn nhau đã hiểu, đưa tay ra dấu, tỏ ý ý kiến này được thông qua. Trong chốc lát các nàng đã khom lưng bò ra khỏi gầm giường, Diêu Mật xách cái gối ở trên giường, giũ giũ, giũ ra cái bao gối rồi cầm trên tay. Sử Tú Nhi thì lấy cái khăn trải giường, xoắn lại thành dây thừng. Còn Phạm Tinh không tìm được thứ gì thuận tay, móc càng dưới gối ra một cái yếm đỏ, sau đó vo tròn, siếc chặt trong tay.

Cố Mỹ Tuyết bóp chặt tay, vừa vui mừng vừa lo lắng, chân bước nhanh tới trước cửa. Trong nhất thời dừng bước lại, hít một hơi thật sâu, sợ cái gì mà sợ, nàng đây là tắm trong phòng của nàng, có chỗ nào không đứng đắn chứ. Đến lúc Tạ Đằng tiến vào, đó cũng không phải là lỗi của Tạ Đằng. Mà là nhân phẩm của Tạ Đằng, đã nhìn thấy hết của nàng, tất nhiên sẽ phụ trách. Đừng lo lắng, đừng lo lắng, đã muốn làm phu nhân tướng quân thì phải xài thủ đoạn, không thử xuống nước sao lại khăng khăng là không vớt được trăng, sao có thể trơ mắt nhìn Tạ Đằng nhìn rơi vào trong tay của kẻ khác?

Cố Mỹ Tuyết nhìn ánh trăng, nhìn ánh trăng lại xót cho thân mình, thở dài một hơi, sau đó mới “Cạch” một tiếng đẩy cửa phòng ra, nàng vừa đưa đầu vào trong, trước mắt đột nhiên tối sầm, chưa kịp phản ứng, miệng đã bị bịt chặt, tiếp theo lại bị người ta nhét vật gì đó vào, tiếng thét chói tai sắp trào ra phải lui về cổ họng.

Diêu Mật nhanh nhẹn cầm gối chụp lên đầu Cố Mỹ Tuyết, che khuất tầm nhìn của nàng. Phạm Tinh dù đang run run, nhưng tay trái vẫn mau lẹ bịt mồm Cố Mỹ Tuyết, tay phải nhét cái yếm bị vo thành khối vào miệng của Cố Mỹ Tuyết, khó khăn lắm mới ngăn được nàng ta thét lên, sau đó thuận thế dùng chân và khuỷu tay đóng cửa lại.

Sử Tú Nhi thấy Diêu Mật che lại tầm nhìn của Cố Mỹ Tuyết, Phạm Tinh bịt miệng của nàng thì cầm khăn trải giường được vặn thành quai dài vòng một vòng quanh lưng Cố Mỹ Tuyết, trói luôn tay của nàng rồi kéo đến bên mép giường.

Ba người nhanh chóng trói hai tay hai chân của Cố Mỹ Tuyết trong im lặng, dùng khăn trải giường buộc lại thật chặt rồi trói nàng ta thành giường. Đang muốn quay đầu qua nhìn xem La Hãn đang mình trong thùng tắm ra sao, lại nghe cách đó không xa có tiếng bước chân đang hướng đên cửa phòng.

Đi! Trốn theo đường cửa sổ! Diêu Mật đánh mắt ra hiệu cho Sử Tú Nhi và Phạm Tinh, ba người vừa mới trói Cố Mỹ Tuyết, khí thế còn chưa mất đi, trong ngực hào khí ngất trời, cảm thấy bò qua cửa sổ chẳng là cái gì, chốc lát đã kéo một cái ghế kê trước cửa sổ, ba người đỡ nhau, giúp nhau lần lượt bò ra cửa sổ, tất cả vội vàng đóng cửa sổ lại, nhanh chóng men theo chân tường chạy tới hậu viện.

Lúc La Hãn kéo bốn bà tử đến ao Sấu Ngọc, giày bị dính nước, trên đường đi đến phòng của Cố Mỹ Tuyết đã lưu lại dấu giày. Tạ Đằng rất nhanh đã men theo dấu vết tìm tới. Manh Uyển Cầm vốn là lệnh người ta âm thầm chuẩn bị đầu mối dẫn Tạ Đằng tiến vào trong viện của bà, mắt thấy Tạ Đằng quả nhiên là tiến về phía bên này, lập tức mừng thầm trong bụng.

Lúc đám người vào sân, Tạ Đằng vung tay lên, để cho mọi người tản ra xem xét những nơi khác, còn riêng mình thì lần theo dấu chân, nghi ngờ nhìn vào căn phòng của Cố Mỹ Tuyết. Mạnh Uyển Cầm thấy trong phòng Cố Mỹ Tuyết quả nhiên là có bóng đèn, để Cố Mỹ Tuyết có thời gian chuẩn bị xong xuôi, trong chốc lát quay đầu trộm nhìn, thấy hộ vệ đã tản ra, bên cạnh Tạ Đằng chỉ có một người, đột nhiên chỉ tay vào phòng Cố Mỹ Tuyết, ra vẻ kinh hãi nói không nên lời.

Tạ Đằng thấy Mạnh Uyển Cầm chỉ tay vào phòng Cố Mỹ Tuyết, mặc dù hơi sửng sốt nhưng bước chân vẫn không dừng lại, bước mấy bước đã đến trước cửa phòng Cố Mỹ Tuyết, tai nghe được bên trong “A” một tiếng, rõ ràng là giọng của La Hãn, hắn không nhịn được nữa, lập tức đạp cửa phòng, mũi chân chạm đất, bước vào trong.

Cũng không thể để cho những người khác thấy tình cảnh trong phòng. Mạnh Uyển Cầm không đợi đám hộ vệ xúm lại đã nhanh chóng vọt người theo sau Tạ Đằng, chạy thật nhanh vào trong phòng Cố Mỹ Tuyết, cái gì cũng không đoái hoài, trước tiên là đưa tay giữ cửa, sau đó đưa mắt nhìn cảnh tượng trong phòng. Vừa nhìn đến, toàn thân giống như bị hắt nước đá, lạnh đến tận xương tủy, hai chân run lên cầm cập.

Dưới ánh đèn yếu ớt, Tạ Đằng đứng bên thùng tắm, dùng tay lôi người đàn ông từ trong nước lên. Nam tử kia tóc ướt đẫm, đột nhiên hất đầu, nước bay bốn phía, chính là La Hãn. Mà đột nhiên một cô gái bị trói vào thành giường, đầu bị một bao gối che kín, trong miệng hình như bị nhét vật gì, không phát ra âm thanh, chỉ cong người uốn éo, nhìn dáng người, rõ ràng chính là Cô Mỹ Tuyết.

Sắc mặt Mạnh Uyển Cầm khẩn trương, xoay người cài chốt cửa rồi sải một bước lớn tới lột bao gối trên đầu Cố Mỹ Tuyết ném đi, lại móc yếm trong miệng nàng ta ra, vừa xót lại vừa đau nói: “Mỹ Tuyết!”

“Mẹ!” Cố Mỹ Tuyết ngẩng đầu, thấy rõ Tạ Đằng đang nắm cổ áo của La Hãn đứng bên thùng tắm, trong mắt đẫm lệ, nghẹn ngào: “Biểu ca, ta…” Nàng mặc dù muốn nói ta và La Hãn không xảy ra cái gì, ngươi đừng hiểu lầm ta! Nhưng tình cảnh thế này còn cãi gì được sao?

La Hãn ngâm nước, lúc này đầu óc đã hơi tỉnh táo, lúc này vô cùng khẩn trương, biện bạch: “A Đằng, sự tình không giống như ngươi nghĩ đâu!”

Tạ Đằng gật đầu. Nếu như vừa nhìn vào, dường như là La Hãn vào phòng của Cố Mỹ Tuyết, cưỡng ép trói nàng muốn làm chuyện phi lễ, nhưng, thứ nhất, đêm cũng chưa quá khuya, cửa viện chưa khóa, còn người đi tới đi lui, rất dễ kinh động đến người khác, La Hãn nếu không bị choáng váng, tuyệt nhiên sẽ không làm chuyện động trời này. Thứ hai, nếu La Hãn muốn nữ nhân, có cả đoàn người xếp hàng đợi hắn, trước đây cũng không thấy hắn để mắt đến Cố Mỹ Tuyết, có lẽ sẽ không làm như vậy. Thứ ba, tình cảnh này vô cùng quái lạ, giống như là có người sắp đặt, muốn dẫn hắn tới bắt gian. Nên không thể đưa ra kết luận sớm như vậy được.

Thấy Tạ Đằng gật đầu, La Hãn thở phào nhẹ nhõm, Mạnh Uyển Cầm và Cố Mỹ Tuyết cũng thở ra một hơi.

Bọn họ ở trong phòng ầm ĩ như vậy, chúng hộ vệ đã tụ tập trước phòng từ sớm, thấy Tạ Đằng lách mình từ phòng Cố Mỹ Tuyết ra, làm như không có chuyện gì nói với đám hộ vệ: “Vừa mới có con mèo nhảy vào phòng, là ta nhìn lầm, tưởng kẻ trộm nên vội vàng vào trong xem xét. Các ngươi ra vườn tra lại đi.”

Tạ Đằng vừa dứt lời, Mạnh Uyển Cầm từ bên trong đi ra, giả vờ phân phó bà tử canh cửa: “Cố Mỹ Tuyết xuống phòng bếp rồi sao? Đi xem thử có nàng ở đó hay không, nói nàng tự tay pha một chén trà ngon mang đến cho tướng quân, cảm phiền ngài đêm khuya đem quân chạy tới chạy lui.” Chuyện này mặc kệ bà tử tin hay không tin, cũng phải làm ra tình cảnh như Cố Mỹ Tuyết không có trong phòng.

Đợi đến khi hộ vệ và bà tử giải tán, Tạ Đằng và Mạnh Uyển Cầm mới trở vào trong phòng, đóng cửa lại nói với La Hãn và Cố Mỹ Tuyết: “Chuyện rốt cuộc là như thế nào?”

Mạnh Uyển Cầm ân hận trong lòng, bà đưa cho bà tử túi Hỏa Long Tán không chỉ làm cho người ta toàn thân nóng rang mà còn có thể làm mê đảo thần trí. La Hãn sau khi ngửi Hỏa Long Tán kia thì làm ra việc gì bà cũng không ngạc nhiên. Bà đây chính là tự mang đá đập chân mình.

Cố Mỹ Tuyết mắt thấy duyên phận giữa mình và Tạ Đằng coi như là hết hy vọng, còn bị xấu mặt trước Tạ Đằng, danh tiếng mất sạch, nàng chỉ lo nức nở, không nói ra lời.

“Này, Cố tiểu thư, ngươi đừng chỉ biết khóc như thế, người nào không biết còn tưởng rằng ta ức hiếp ngươi.” La Hãn nôn nóng, thấy Cố Mỹ Tuyết không để ý đến hắn, chỉ khóc rồi lại khóc, liền “Hừ” một cái, xoay mặt nhìn Mạnh Uyển Cầm: “Mạnh phu nhân, bà sao lại để bà tử tung bột thuốc lên mặt ta, hại ta toàn thân khô nóng, ý thức mờ mịt, vừa thấy trong thùng có nước liền vội vàng nhảy vào trong.”

Mạnh Uyển Cầm vừa nghe, lập tức cãi lại: “Lão tướng quân và tướng quân không có trong phủ, ta lúc đó nghe hộ vệ nói trong vườn có trộm, liền lệnh bà tử đi đến hỗ trợ. Bà tử không biết ngươi, dưới tình thế cấp bách tung bột thuốc có cái gì mà kì lạ?”

Lén ở lại phủ tướng quân, lại bị người ta không nhận ra xem là kẻ trộm. La Hãn đành phải câm miệng.

Tạ Đằng ngược lại hỏi Cố Mỹ Tuyết: “Là ai trói ngươi vào thành giường?”

Cố Mỹ Tuyết lắc đầu nói: “Không biết, ta vừa vào cửa đã bị trùm đầu, hơn nữa còn bị nhét vật vào mồm.”

“Không nghe được âm thanh nào sao? Ba nhiêu người ra tay?” Tạ Đằng nhìn bao gối và khăn trải gường bị ném dưới đất, trầm ngâm nói: “Người ra tay hẳn không phải là cao thủ gì. Nếu là cao thủ, chỉ cần chưởng ngươi một chưởng, trực tiếp cho ngươi ngất đi là được, không cần phải trùm bao gối, nhét vào mồm phiền phức như vậy. Hơn nữa, không chỉ có một người ra tay, một người không thể trùm bao gối lên đầu ngươi đồng thời nhét vải vào mồm ngươi được.”

Chẳng lẽ không do La Hãn trói? Mạnh Uyển Cầm vừa nghe, lập tức trợn to mắt, trong phòng còn có người khác sao? Trời đất ạ!

Cố Mỹ Tuyết vừa nghe được lời của Tạ Đằng, lập tức kể lại tình cảnh lúc ấy.

Ta Đằng nghe xong, hơi cau mày, quay đầu hỏi La Hãn: “Là ai trói? Ngươi nhìn thấy không?”

La Hãn trợn mắt nói: “Ta ngâm mình dưới nước thì thấy được cái gì.”

Tạ Đằng nghe xong liền đi quanh thừng nước nhìn một vòng, ngẩng đầu nhìn cái ghế đặt bên cạnh cửa sổ, dường như đang suy nghĩ.

Cố Mỹ Tuyết lúc này mới hồi phục tinh thần, cắn môi nói: “Biểu ca, người trói ta đích thực là con gái. Khi nàng kề sát ta, trên người tỏa ra hương thơm của loại đậu mà chỉ con gái mới dùng để tắm.”

Tạ Đằng gật đầu, đến gần cửa cổ, nhảy lên ghế quan sát, mũi chân hơi dùng lực, lên bệ cửa sổ, nhảy ra ngoài, phán đoán một chút, sau đó nhanh chóng đi tới hậu viện.

La Hãn thấy Tạ Đằng nhảy ra cửa sổ, trong lòng biết không ổn, cũng theo sau nhảy ra ngoài, lẩm bẩm trong phòng: Tiểu Mật ơi Tiểu Mật, xem ra các ngươi trốn không thoát rồi, ta lại không thể không ra sức bảo vệ các ngươi rồi.

Tạ Đằng yên lặng không nghe ra tiếng hít thở lặng lẽ men theo tường đi tới, lập tức thấy được trong một xó của hậu viện, có ba thân ảnh đang dán vào trên tường như thạch sùng, không dám động đậy.