Mĩ Nhân Mềm Mại

Chương 3: Không được cầu xin



Editor + beta: sellsell2610

Đường Vi Vi quay đầu lại, trong ánh mắt tràn đầy địch ý. Cười? Tô Lăng còn cần cô ta cô ta dạy sao? Tô Lăng tính cách hướng nội, ngày thường nói không nhiều, nhưng cô rất thích cười. Cô cười rộ lên rất ngọt, theo lời nói của mấy nam sinh, Tô Lăng cười nhìn giống như thiên sứ.

Cả ngày hôm nay Tô Lăng đều không bình thường, Đường Vi Vi cảm thấy sự bất bình thường của Tô Lăng hôm nay lại là may mắn của cô ta. Cô ta biết Tần Kiêu thích những người phụ nữ biết nghe lời, suy nghĩ một chút, Đường Vi Vi nhìn Tô Lăng mỉm cười.

Tần Kiêu vẫn luôn đánh giá Tô Lăng, nhìn ra cô đang sợ hãi.

Khả năng quan sát của hắn luôn mạnh đến kinh người, hai tay cô nắm chặt, tuy rằng bất an nhưng trên mặt vẫn cố gắng duy trì biểu cảm bình tĩnh. Cô sợ cái gì? Sợ hắn?

Cô giống như một con chim hoàng yến may mắn trốn thoát khỏi lồng sắt, hận không thể đem đầu nhỏ vùi vào lông chi trốn thật kĩ, lại mang theo mãnh liệt hoảng loạn.

Tần Kiêu nhìn đến thú vị, giọng nói lãnh lãnh đạm đạm, hắn đã quen ra lệnh cho người khác: "Nhanh học đi."

Thiếu nữ nâng mặt lên, cứng đờ kéo khoé miệng.

Hắn nhìn chằm chằm một lúc, nhìn cô từ đầu tới chân, cuối cùng lạnh lùng nói: "Cút."

Quách Minh Nham an tĩnh như gà, cảm nhận được Tần Kiêu tức giận, nhưng cũng chẳng ai biết hắn tức giận vì chuyện gì.

Tô Lăng thở phào một hơi, cô cúi đầu đi ra ngoài. Nháy mắt gió đêm đánh vào trên mặt, cả người căng thẳng mới được thả lỏng.

Cô có chút muốn khóc.

Cô sờ mặt của chính mình, cơ hồ không có một chút độ ấm. Từ khi trọng sinh sống lại, người cô lúc nào cũng lạnh băng cứng đờ giống như một cỗ thi thể.

Cô rất sợ hãi.

Nhưng mà cô đã làm được, Tần Kiêu không có nổi lên hứng thú đối với cô. Cô hiện tại vẫn đang đứng ở đây, vô cùng tỉnh táo. Tiếng xe hơi cùng tiếng còi đan xen, cô mới chân thật cảm nhận được rằng mình đã thay đổi vận mệnh.

Trong "Thanh mai", cô từ một thiếu nữ để chân trần đầy tuyệt vọng, sau đó biến thành một nữ quỷ điên cuồng uống thuốc độc. Hắn không giống kiếp trước, ánh mắt không gắt gao dính trên người cô. Như vậy có phải cô sẽ không bị đưa lên giường của Tần Kiêu, mọi việc phía sau đó cũng sẽ không xảy ra?

Tô Lăng vừa định trở về phòng, điện thoại đã vang lên.

"Tô Lăng à? Vân Bố uống say rồi, còn đang làm loạn ở đây này...A, Vân Bố cậu làm cái gì vậy?"

"Mình lập tức tới."

Vân Bố đang ở trong phòng diễn "Bá Vương Biệt Cơ".

Cô bắt lấy một nam sinh: "Ái phi của ta...Nay bị quân định bao vây tứ phương tám hướng, bị vây đến nỗi lương thực nước uống đều hết, lại không có cứu binh. Dù thoát ra khỏi vòng vây, cũng không thể gặp được Giang Đông phụ lão...keng keng keng..." Cô đang nhập vai của Bá Vương.

Nam sinh trợn mắt há mồm: "Cậu...cậu buông tôi ra trước đã..."

Hai má Vân Bố đều hồng, hai mắt mở to nhìn, sau một lúc lâu không thấy hắn tự vẫn, nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi còn chưa chết?"

Bạn học ở khoa biểu diễn cười muốn điên.

Tô Lăng vừa vặn thấy một màn này, cô đứng ở ngoài cửa, sau một lúc sửng sốt, thì nhẹ nhàng cong môi cười rộ lên. Trên mặt cô còn mang theo một lớp trang điểm dày đặc, nhưng cười lên giống như bông hoa mơn mởn trong mùa xuân, trong mắt tản ra tầng tầng lớp lớp ánh sáng nhu hoà, nam sinh trong tối ngoài sáng đều đang nhìn chằm chằm cô.

Tuy rằng bọn họ không hiểu tại sao hôm nay cô lại trang điểm thành dạng này, nhưng người ngày thường yêu thích cô không ít, khi cô cười, phần lớn người ở đây đều không nhịn được ghé mắt nhìn cô.

Tô Lăng đỡ lấy Vân Bố: "Chúng ta về thôi."

Vân Bố vẫn còn nhận được ra cô: "Lăng Lăng?"

Tô Lăng ôn nhu dìu cô: "Nào, chậm thôi." Ngữ điệu của cô nhu hoà, mang theo nồng đậm ý vị trấn an, Vân Bố vốn đang ầm ĩ liền ngoan ngoãn.

Học đại học một năm, nhưng nhân duyên của Tô Lăng không tốt lắm.

Tính tình cô e lệ bởi hoàn cảnh gia đình, có chút mẫn cảm tự ti, không quá thích cùng người khác nói chuyện. Nữ sinh ghen ghét nhan sắc của cô, nam sinh không dám tự tiện chạm vào lưu li mĩ nhân, tôn cô làm nữ thần.

Tô Lăng đỡ Vân Bố đi được hai bước, hơi ngừng một chút, đối với mọi người lộ ra biểu cảm ôn hoà như nước: "Cảm ơn mọi người đã chăm sóc Vân Bố, làm phiền rồi."

Trong mắt cô mang theo độ ấm, mọi người trong phòng đều ngẩn người, Tô Lăng từ trước tới nay chưa từng chủ động cùng bọn họ nói chuyện, vì vậy bây giờ mới cảm giác được thụ sủng nhược kinh* là như thế nào.

(*được sủng ái mà lo sợ)

"Đều là bạn học, không phiền không phiền."

Chờ cô đi xa, mới có người nói: "Tô Lăng ở khoa các cậu đâu có giống như người không coi ai ra gì."

Sức lực của Tô Lăng không lớn, cũng may Vân Bố còn có chút ý thức, cô nửa kéo nửa ôm mang Vân Bố trở về.

Đi ra khỏi khách sạn mới có thể bắt xe, cô thở phì phò, Vân Bố bắt đầu kêu đau đầu.

"Trở về phòng mình sẽ xoa cho cậu. Lần sau đừng uống nhiều rượu như vậy, uống nhiều không có tốt..." Tô Lăng nhìn chằm chằm trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện một bóng dáng khác, kinh sợ cùng khủng bố nháy mắt đánh úp lại. Còn chưa kịp quay đầu lại, sau cổ đã tê rần, giống như bị kim châm, rất nhanh liền mất đi ý thức.

Cảm giác cuối cùng của cô chính là nhận thấy mình được người khác đỡ được, Vân Bố bị ngã nằm trên đất.

-

Cô không cam lòng!

Cô giãy dụa mở mắt ra, hiệu lực của thuốc mê khiến cô mơ mơ màng màng. Sau khi cô bị ngất đi, thì bị người ta đem đặt ở trên giường.

Bước chân của người nọ hoảng sợ, rất nhanh đã rời đi, ý thức của cô cũng bắt đầu tiêu tán.

Tình tiết không giống nhau, nhưng lại giống như định mệnh, cô đem khoang miệng cắn đến chảy máu. Mùi máu tươi cũng không khiến cô thanh tỉnh bao nhiêu, nếu bây giờ cho cô một cây đao, cô nhất định sẽ không do dự mà tự chém mình hai nhát.

Cô chỉ biết rằng, không thể một lần nữa giẫm lên vết xe đổ.

Tô Lăng dùng hết sức lực toàn thân để xuống khỏi giường, đột nhiên bị ngã xuống, nhưng cũng không có quá đau đớn, chẳng đủ để làm cô tỉnh táo. Trên sàn nhà trải thảm vừa dày vừa mềm, trùng khớp với 5 năm ác mộng của cô.

Trong phòng không có bật đèn, Tô Lăng gắt gao nắm lấy thảm trải sàn, chật vật bò đến nhà vệ sinh.

Chạm được sàn nhà lạnh băng cùng với bức tường lạnh lẽo của phòng tắm, cô run rẩy mở chốt cửa.

Nháy mắt nước nóng được xả ra, nóng đến da thịt đau đớn, cô cắn rằn chịu đựng, chuyển nước nóng thành nước lạnh. Cả người cô run rẩy lợi hại, dùng hết sức lực cuối cùng bò vào bồn tắm.

Thế nhưng vẫn vô dụng, cơ thể dần dần mất kiểm soát. Nước chảy vào khoang mũi, cảm giác khó thở buộc cô phải mở mắt.

Nước tràn vào bồn tắm lớn, đèn trong phòng bỗng sáng lên. Có người mở đèn.

Cô thật sự không hiểu lần này trọng sinh để làm cái gì. Chẳng lẽ quay lại tuổi 19 lần này lại tiếp tục phải chịu đựng những đau khổ như đời trước.

Không, cô không muốn.

Rốt cuộc Tô Lăng cũng phải mở mắt ra.

Cô thấy một đôi mắt đang đánh giá cô từ trên xuống dưới, chủ nhân của đôi mắt trên gương mặt biểu cảm lạnh lùng.

Lớp trang điểm của cô bị nhoè đi, quả thực không dám nhìn thẳng. Nhìn không ra diện mạo thật của cô như thế nào, chỉ giống như một con dê đáng thương.

Hắn nhìn ra cô muốn khóc, cô tựa hồ rất thích khóc. Nhưng lại gắng hết sức để nhịn xuống.

Nhãn tuyến treo ở trên viền mắt, cô có một đôi mắt màu xám nhạt, vừa sạch sẽ lại sáng ngời.

Tổng thể chật vật đến đáng thương, cái dạng này quá xấu, nhất định không phải khẩu vị của hắn.

Tô Lăng nhìn không rõ cảm xúc của Tần Kiêu, không dám đánh cược xem hắn có hứng thú với mình hay không. Trong nháy mắt cô suy nghĩ rất nhiều cách để hắn buông tha cho mình.

Tôi muốn về nhà.

Xin anh thả tôi ra.

Tôi sợ.

Thế nhưng cô lại nghĩ ra, Tần Kiêu thích nhất những cô gái nũng nịu nhát gan, cầu xin cũng không thể được.

"Tần tổng, có thể giúp tôi gọi công an không?" Cuối cùng cô nói.

Tần Kiêu cong môi: "Không thể, báo công an cái rắm."

Thái độ này, rất lâu rồi cô chưa gặp qua. Đời trước sau khi hắn ép buộc cô bên mình, cho dù cô muốn sao trên trời, hắn cũng hận không thể hái hết xuống cho cô. Vì cô, hắn đã làm rất nhiều việc hoang đường.

Tô Lăng mím môi, trong lòng lại vô cùng vui vẻ. Hắn không thích cô mới có thể có thái độ này. Chỉ cần về sau cũng như vậy, mọi chuyện liền trở nên dễ dàng.

Tần Kiêu nhìn cô trong chốc lát, giữa hai chân mày hiện lên vài phần không kiên nhẫn. Bây giờ hắn rất không vui, trong phòng đột nhiên lại xuất hiện một người sống sờ sờ, bảo hắn cao hứng thế nào được.

Hắn phiền chán gọi điện thoại cho Đổng Húc: "Kêu hai người mau đem người trong phòng của tôi kéo ra ngoài."

Tô Lăng gục đầu xuống, đôi mắt doanh doanh, trong mắt tràn ngập vui sướng. Nhưng cô không dám thể hiện ra ngoài, cả người cô không có chút sức lực nào, chỉ đành ngồi ngốc ở đây.

Bây giờ vẫn còn là mùa xuân, Tô Lăng ra ngoài có mặc thêm áo khoác, cho dù ngâm nước ướt đẫm cũng không bị lộ ra vòng eo, một chút cảnh xuân cũng không. Lần đầu tiên sau khi sống lại cô cảm thấy phòng ngừa chu đáo thật tốt.

Tuy Tần Kiêu tính tình cứng ngắc, sẽ không giúp cô, nhưng mượn điện thoại gọi cảnh sát vẫn có thể.

Rất nhanh cô được đưa tới bệnh viện.

Ngửi được mùi thuốc sát trùng, cô mới yên tâm ngủ.

Đêm đâu tiên sau khi sống lại, cô mơ tới ngày hôm nay của đời trước.

Cô tỉnh dậy trên giường của Tần Kiêu, dấu xanh tím trên người chính là hậu quả bị hắn dày vò cả đêm.

Cánh tay của hắn chống cạnh sườn cô, trước ánh mắt ngốc ngốc của cô, giúp cô vén tóc ra sau tai.

Tô Lăng theo bản năng cho hắn một cái tát, gương mặt lạnh lùng của nam nhân bị cô đánh tới hồng lên một mảng, đầu hắn cũng không lệch, ánh mắt lại từ ấm áp chuyển thành rét lạnh: "Thế nào? Tự mình bò lên bây giờ lại muốn đổi ý?"

Cô sợ đến hỏng mất, liền bắt đầu khóc thành tiếng, cảm giác sợ hãi cùng thẹn thùng làm cô không có gan hỏi tại sao lại như thế này.

Rõ ràng cô không làm cái gì cả, nhưng sao khi tỉnh lại mọi thứ đều thay đổi?

Nhìn cô khóc thê thảm, bộ dáng giống như sống không còn gì luyến tiếc. Ngược lại Tần Kiêu còn cười: "Haizz, ở với tôi không tốt sao? Về sau lão tử sẽ đối xử với em thật tốt được không?"

Mơ đến đây, Tô Lăng bị doạ tỉnh.

Ngoài trời đã sáng, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào, vài cây nhỏ mọng nước sức sống bừng bừng.

Cô nhìn sinh mệnh yếu ớt lại quật cường kia, phảng phất như ngăn cách cả một đời.

Nếu không có giấc mộng này, cô giống như đã quên, bọn họ khi bắt đầu, là hắn vui đùa hỏi cô, hỏi hắn đối xử tốt với cô có được không.

Không được, cô nhẹ đáp trong lòng.

Cô tình nguyện chết lần nữa, cũng không muốn dây dưa với hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.