Miệng Độc Thành Đôi

Chương 29




Edit: Vi Vi Chúc Vân Chi đang ngồi trên sofa xem TV, cứ năm phút lại nhìn lên đồng hồ treo tường, mãi mới nghe thấy chuông cửa vang lên, bà đứng bật dậy, quát Tần Thiên ở trong phòng sách: “Nhanh nhanh, nhanh ra mở cửa cho chị con! Chắc chắn là nó với Bạch Lộ đến!”

Tần Thiên đứng dậy khỏi một đống sách, vừa dùng tay bới đầu tóc ngắn muốn chết, vừa đi dép lê chạy ra cửa: “Mỗi lần Tần Chân trở về, mẹ cứ như là nghênh đón tổng thống Mỹ, mẹ thiên vị rõ ràng quá đấy!”

Chúc Vân Chi chạy từ phòng khách ra nhanh như sao băng, cầm trong tay điều khiển TV từ xa, đập nhẹ vào mông Tần Thiên, “Cút đi, nhóc con, còn ghen với cả chị con nữa! Đừng quên trước kia nếu không nhờ chị con từ bỏ cơ hội học đại học cơ hội thì sao có con hôm nay được?”

“Còn không phải do mẹ nghe người ta nói trường tư thì tốt, cứ khăng khăng nhét con vào, không thì Tần Chân đâu cần từ bỏ đại học?” Tần Thiên nhíu mày, “Lần nào cũng đẩy hết cái sai sang con.”

“Hừ, con thì chỉ biết tìm người để trách!” Nói tới chuyện này, Chúc Vân Chi hơi chột dạ, vì thế lại đẩy Tần Thiên một nhát, “Nói linh tinh cái gì? Nhanh đi mở cửa đi!”

Tần Thiên mở cửa răng rắc một tiếng, nhìn Tần Chân và Bạch Lộ ngoài cửa còn thấp hơn cậu một cái đầu, cậu tùy ý đút hai tay trong túi quần: “Nửa tháng không gặp, các chị lại lùn đi à?”

Chúc Vân Chi đập tay vào gáy cậu: “thằng nhóc con hôm nay uống nhầm thuốc hả? Chả biết trên dưới!”

Tần Chân vừa cười vừa cùng Bạch Lộ vào nhà, thay giầy xong thì đứng thẳng ngưỡng mộ chiều cao của em trai: “Chị bảo này có phải cậu uống thuốc kích thích tăng trưởng không thế? Sao mà nửa tháng không gặp, lại cao hơn một cái đầu thế? Bây giờ một mét tám rồi hả?”

Cậu thanh niên chỉ mặc chiếc áo phông màu trắng đơn giản thở dài ra chiều bất đắc dĩ: “Nghe nói chiều cao và chỉ số thông minh tỉ lệ thuận, xem ra em mà không cao nhanh lên thì thật xin lỗi chỉ số thông minh của em.”

Nói xong, cậu còn cực kỳ tiếc nuối nhìn Tần Chân và Bạch Lộ, như đang đau khổ cho chỉ số thông minh của các cô.

Tần Kiếm Phong thò đầu ra khỏi bếp, người còn đeo tạp dề, tay cầm xẻng xào, nhưng vẫn không quen tươi cười xán lạn với con gái và Bạch Lộ, “Về rồi à?”

Cả phòng thơm nức mùi thức ăn là hương vị Tần Chân quen thuộc nhất, cô hít sâu một hơi rồi nở nụ cười vui sướng: “Vâng, con về rồi ạ.”

Người một nhà cộng thêm Bạch Lộ ăn bữa cơm trưa vô cùng náo nhiệt, sau khi ăn xong thì trò chuyện, Tần Chân và Bạch Lộ đi ra ngoài dạo phố, bàn bạc mua quà sinh nhật cho Chúc Vân Chi.

Dạo đến chân nhức mỏi mới chọn ra được một mảnh ngọc bội hạng vừa, là mảnh Như Ý trong suốt long lanh, Tần Chân nhìn kỹ vào cửa hàng thủy tinh mãi lâu mới chọn ra được.

Bạch Lộ thanh toán không buồn chớp mắt, “Hôm nào mời mình đi ăn hải sản Vạn Đạt, ngọc bội này tính hai chúng ta cũng nhau mua, mỗi người một nửa.”

Cô biết tình trạng của Tần Chân, nếu hôm nay thanh toán thì sợ rằng nửa tháng tới cô ấy phải ăn mì.

Lúc ăn cơm tối, hai người lấy quà ra, Chúc Vân Chi cực kỳ vui vẻ, vừa trách các cô ngọc bội này rất đắt, thật không nên lãng phí tiền như thế, lại vừa cười toe toét, cầm ngọc bội trong tay mãi không nỡ buông tay.

Bao năm qua bà luôn rất tiết kiệm, tiếc rẻ không mua những đồ châu báu đồ bằng ngọc gì đó, vì thế cơm cũng chưa ăn đã đi vào phòng ngủ, nhất định phải bỏ ngọc bội vào trong hộp, nói là hôm nào khai quang trong chùa Chiêu Giác rồi mới đeo.

Thấy bà quý trọng mảnh Như Ý này như thế, cả bữa cơm cứ hai ba câu là lại nhắc tới nó, lúc rửa bát, Tần Chân nhìn dòng nước rào rào mà thần người ra.

Thật ra gia đình không giàu có gì cho lắm lại có điểm tốt, chút chuyện nhỏ như thế cũng đủ làm mẹ vui vẻ lâu như vậy. Nếu đổi lại là nhà Trình Lục Dương, sợ rằng loại ngọc bội này căn bản không lọt vào mắt họ, càng không nói tới làm người khác vui vẻ ra mặt.

Đang đờ người, Chúc Vân Chi ở bên ngoài thấy cô thất thần không hề động đậy, liền đau lòng quát cô: “Thẫn thờ gì đấy? Nước lên giá rồi, dùng tiết kiệm thôi!”

Tần Chân dở khóc dở cười nhanh chóng tiếp tục rửa chén, “Vâng vâng vâng, mẹ lo gì! Chút tiền này cũng đáng cho mẹ nổi giận…”

“Chút tiền? Hàng ngày tiêu thêm chút tiền từ đó thì toàn bộ tiền bạc có thể chảy đi hết rồi!” Chúc Vân Chi trừng cô, “đã lớn từng này rồi, còn không biết cần kiệm chăm lo gia đình, để mẹ xem sau này ai chịu lấy con!”

Tần Chân vừa nghe đến những lời này thì da đầu tê dại, còn chưa kịp nói lảng sang chuyện khác thì quả nhiên đã nghe thấy mẹ cô lôi việc này ra: “Nói đến chuyện gia đình, không phải mẹ nói con chứ, đã nhắc năm lần bảy lượt rồi, con cũng không còn ít tuổi rồi, sao mà ngay cả bạn trai cũng không tìm? Mỗi lần có bạn bè giới thiệu cho mẹ, kết quả gọi điện thoại cho con thì không phải nói có việc thì là tăng ca, lẽ nào con định độc thân cả đời?”

“Mẹ –”

“Mẹ bảo cho mà nghe, con gái qua hai mươi bảy là không dễ lập gia đình, giờ con đã hai sáu rồi, con khiến mẹ từng này tuổi rồi còn lo lắng cho con, con cảm thấy con có hiếu thảo không hả?” Chúc Vân Chi phát huy vô cùng nhuần nhuyễn hội chứng thời mãn kinh của phụ nữ trung niên, lải nhải không yên.

Tần Chân hận không thể lắp mấy cái mô tơ ở tay, loảng xoảng rửa bát cho xong, nhanh chóng thoát khỏi đợt tấn công giục lấy chồng đáng sợ này.

Chỉ tiếc cô trốn không thoát, ngay cả rửa xong cũng bị ép ngồi cùng Bạch Lộ trên sofa tiếp nhận sự giáo dục của Chúc Vân Chi: Trai lớn lấy vợ gái lớn lấy chồng, không lấy được thì khiến người ta cười chê.

Khi Tần Kiếm Phong đi dọn phòng cho các cô, để các cô ở trong phòng cũ của Tần Chân, mà Tần Chân cúi đầu không ngừng dạ vâng thì di động bỗng nhiên vang lên.

Cô chạy lên ban công nghe điện thoại như được đặc xá, thì nghe thấy Phương Khải sốt ruột hỏi cô: “Quản lý Tần, bây giờ cô rảnh không?”

Bị mẹ thúc giục lập gia đình xem như rảnh hay không?

Tần Chân hỏi lại: “Có chuyện gì sao?”

Dường như Phương Khải gấp gáp đến độ sứt đầu mẻ trán, nhanh chóng giải thích: “Là thế này, vừa rồi tổng giám đốc gọi điện thoại cho tôi, nghe như là uống rượu, cứ nói mê sảng. Nhưng mấy ngày nay mẹ tôi tái phát bệnh cũ, nửa đêm cứ hô hấp không thuận, không rời người được, tôi phải chăm bà. Không biết cô có thể không, tôi muốn nhờ cô giúp đi xem tổng giám đốc thế nào rồi.”

Mẹ của Phương Khải mỗi ngày một yếu, bệnh phổi cộng thêm phong thấp, các tật này nọ cũng không ngừng, lúc nặng lên còn có thể hô hấp không thuận, thường xuyên phải nhập viện lúc nửa đêm.

Tần Chân cảm thấy chẳng hiểu ra sao, Trình Lục Dương đã là người trưởng thành rồi, uống tý rượu thì làm sao? Vì sao muốn cô đi xem?

“Có phải anh làm to chuyện không? Anh ta chỉ uống chút rượu thôi –” Cô thử làm yên lòng Phương Khải.

Kết quả Phương Khải đã gấp gáp đến mức ngắt lời cô, “Vấn đề là anh ấy ở ngoài một mình, uống đến không biết trời đất là gì rồi. Cô biết mà, anh ấy là thể loại chưa từng nhìn đèn tín hiệu giao thông, ỷ vào mình đẹp trai, cứ nghĩ toàn bộ thế giới đều không dám đâm anh ấy, tôi sợ ngộ nhỡ anh ấy xảy ra bất trắc gì thì mới thật là đẹp trai đến cha mẹ anh ấy cũng không nhận ra anh ấy!”

Tần Chân nghẹn lời, cũng phải, Phương Khải còn không biết Trình Lục Dương không phân rõ màu sắc cho nên không có cách nào phân biệt đèn xanh đèn đỏ. Hơn nữa với tính tình của anh ta, dù không bị đâm chết vì đèn xanh đèn đỏ thì rất có thể độc miệng tới chọc giận người khác, ngộ nhỡ đối phương thẹn quá hóa giận thì khả năng đối phương lái xe nghiền qua người anh là vô cùng lớn…

Cô cực kỳ chột dạ, sao lúc này còn có sức đi nói xoáy tự mình chọc cười mình?

Rụt đầu nhìn bà Chúc Vân Chi còn đang nghiêm túc giáo dục Bạch Lộ trong phòng khách, trong lòng cũng âm ỷ lo lắng cho Trình Lục Dương nên cô không hề chần chờ, thoải mái đồng ý với Phương Khải: “Được, anh gửi địa chỉ tới đây, tôi tới đó ngay.”

Vào nhà cô tóm lấy tay Bạch Lộ, Tần Chân hết sức nghiêm túc báo cho mẹ cô biết, bởi vì bạn bè xảy ra chuyện nên tối nay cô và Bạch Lộ không thể không trở về.

Thật vất vả lôi kéo Bạch Lộ ra cửa, Bạch Lộ đã cảm động đến suýt rơi nước mắt, tí nữa đã quỳ xuống cúi lạy sát đất, hô to nương nương vạn tuế.

Còn tiếp tục bị tẩy não như thế, cô đã sắp tin sái cổ lời của Chúc Vân Chi – Nếu trong vòng một năm cô còn không yêu đường gì thì đại khái không có cơ hội kết hôn trong vòng hai năm, cũng không có cơ hội suy xét chuyện con cái trong vòng ba năm, như thế cô vô cùng có khả năng trở thành sản phụ cao tuổi, con cái phần lớn sẽ không thông minh không xinh đẹp, gen khuyết thiếu cứ thế di truyền hết đời này đến đời khác, cuối cùng đời sau của Bạch Lộ cô cực kỳ có khả năng trở thành Forrest (*) đời thứ hai…

[(*)Forrest Gump: cậu bé bị thiểu năng trí tuệ, có chỉ số thông minh là 75 trong bộ phim điện ảnh Mỹ cùng tên]

Sau khi ngồi lên xe, Bạch Lộ thở phào: “May mà cậu nhanh trí, tìm bừa cái cớ trốn đi.”

Tần Chân thắt dây an toàn xong rồi nhíu mày giải thích: “Không phải lấy cớ, là thật, Trình Lục Dương uống rượu, lang thang trên đường một mình, không có ai trông nom anh ta. Mau lái xe, mình phải giúp Phương Khải tìm anh ta.”

Bạch Lộ sửng sốt, “Giúp Phương Khải tìm anh ta? Phương Khải là ai của cậu chứ, anh ta bảo cậu giúp là cậu giúp luôn à, cái việc này thì giúp làm gì? Một người đàn ông uống rượu, liên quan quái gì đến cậu!”

Tần Chân nóng nảy, bỗng quay đầu sang trừng Bạch Lộ, “Cậu có lái không hả?” Giọng điệu hung dữ, vô cùng đáng sợ.

Bạch Lộ lười quan tâm cô, vừa khởi động ô tô, vừa nói thầm vài câu, “Dở hơi! Rõ ràng là bản thân mình lo lắng cho anh ta, còn phải ra vẻ đang giúp Phương Khải…”

Làm bạn thân nhiều năm như thế, khi Tần Chân căng thẳng là thế nào, cô còn không biết chắc?

Dựa theo địa chỉ Phương Khải gửi cho để chạy tới quảng trường trung tâm thành phố thì đã mười hai giờ đêm.

Trên đường, Tần Chân gọi cho Trình Lục Dương vô số cuộc điện thoại, cuối cùng Trình Lục Dương mới chậm rãi nghe máy, dùng giọng điệu say khướt không bình thường hỏi: “Gì đấy?”

Giọng kéo dài ra, như người nói ngọng.

Cô trầm giọng quát: “Anh ở đâu?”

Trình Lục Dương choáng váng nhìn bốn phía, “Quảng Trường … Vạn Đạt? Không đúng, sao tôi phải nói cho cô biết?”

“Ở nguyên đấy đừng nhúc nhích cho tôi!” Nghe giọng điệu anh say đến như tên ngốc, Tần Chân mắc tới tấp: “Trình Lục Dương, anh bao nhiêu tuổi rồi hả? Đêm tối thế này còn một mình uống say khướt lang thang trên đường, thật nghĩ mình đẹp trai đến mức nhân dân toàn thế giới đều khát khao muốn dang tay ôm ấp bảo vệ anh rồi chắc? Anh có biết anh làm thế rất nguy hiểm không hả?”

Trình Lục Dương thần người ra, dường như bị cô dọa dẫm đến mức không dám mở miệng nữa.

Tần Chân không kiên nhẫn lại hỏi: “Vì sao anh uống rượu?”

Vốn dĩ không muốn anh trả lời thật, cô chỉ muốn biết rốt cuộc anh say tới mức nào rồi, nào ngờ người đàn ông kia chẳng suy nghĩ gì đã nói: “Cãi nhau… cãi nhau với bọn họ…”

Vừa nói còn vừa ợ hơi rượu.

Trình Lục Dương uống say lại trở nên vô cùng ngoan ngoãn nghe lời.

Trong nháy mắt Tần Chân hiểu ra ‘bọn họ’ mà anh nói là chỉ ai, sáng nay khi nói chuyện điện thoại với anh, rõ ràng anh đang ở cùng cha mẹ ở nhà họ Trình.

Cô lại hỏi: “Vì sao cãi nhau?”

Dường như Trình Lục Dương suy xét trong chốc lát, vất vả nói: “Không nhớ rõ…… Bọn họ mắng tôi!” Giọng nói cực kỳ tủi thân, xong rồi còn tiếp một câu như cầu cứu: “Cô giúp tôi mắng lại được không? Cô đanh đá như thế, khẳng định có thể thắng!”

“Chết……” Tần Chân rất muốn mắng thô tục, rốt cuộc ai mắng người đanh đá hơn đáng sợ hơn chứ? “Được được được, anh ngồi nghiêm chỉnh ở quảng trường không được nhúc nhích! Chờ tôi, tôi chạy đến ngay đây! Nếu tôi đến mà phát hiện anh không ở đó, đến lúc tôi tìm được anh thì anh chờ bị người phụ nữ chanh chua chửi đi!”

Trình Lục Dương bị dọa nạt, yết ớt hỏi một câu: “Thế… tôi muốn đi tiểu thì làm sao bây giờ?”

“…” Người đàn ông này uống say thì bị thiểu năng sao?!! Tần Chân rất muốn chết, cô không nhịn nổi nửa nên hét sang đầu bên kia: “Tôi bảo anh ở nguyên ở quảng trường không đi đâu cả, không bảo anh không được đi WC!”

“Nhưng cô nói không được nhúc nhích mà, không được nhúc nhích không phải là không thể di chuyển một bước sao?” Trình Lục Dương hỏi lai cô cực kỳ hợp tình hợp lý.

“Vậy anh cứ nghẹn chết đi!” Tần Chân giận dữ cúp điện thoại.

Trên đường cao tốc ô tô chạy như bay, Bạch Lộ khẽ nghiêng đầu liếc cô, “Khai thật đi, sinh lúc nào?”

“Có ý gì?” Giọng Tần Chân rất không tốt.

“Ha ha, trông thái độ của cậu với Trình Lục Dương này cứ như là thái độ của mẹ đối với con trai ruột, cậu giấu mình sinh con hoang từ lúc nào? Khai thật mau!” Bạch Lộ liếc nhìn cô như nhìn kẻ dở hơi, “Hét hết hơi như thế, rốt cuộc anh ta với cậu có quan hệ gì?”

Tần Chân quả thật không muốn phản ứng lại cô ấy, phút chốc quay đầu đi ra ngoài cửa sổ, hạ cửa kính xe xuống nên gió thổi vù vù.

Xe chạy trên đường cao tốc, vừa mở cửa sổ thì gió mạnh quất vào, tiếng ồn ù tai.

Bạch Lộ giận dữ quát cô: “Tần Chân cậu đã quên uống thuốc phải không? Trên đường cao tốc lại đi mở cửa sổ!”

Tần Chân không nói chuyện, di động cầm chặt trong tay bỗng nhiên vang lên, cô cúi đầu nhìn thì thấy là lớp trưởng, vì thế ngỡ ngàng nhận điện.

“Tần Chân?” Người đầu bên kia hỏi cô.

“Đúng vậy, đã muộn thế này gọi cậu gọi tới có chuyện gì?” Cô vừa khép lại cửa sổ, vừa hỏi.

Giọng Chương Chung Lâm rất gấp gáp, “Còn nói nữa! Trước đây Mạnh Đường gọi điện thoại cho cậu cậu đều không nhận, cậu có biết cô Lý nằm viện không? Nhồi máu não đấy, ngày mai phẫu thuật rồi! Mấy ngày nay Mạnh Đường liên lạc với cậu mãi kết quả đều không gọi được. Mình hỏi cậu, rốt cuộc cậu có đến thăm cô Lý không? sợ rằng cô ấy không được rồi, bây giờ bọn mình đều ở bệnh viện động viên cô ấy.”

Tần Chân sững người trong nháy mắt, “Cô Lý nằm viện? Chuyện khi nào?” Cô giật sững cả người như đang tiêu hóa lời Chương Chung Lâm nói: “Còn có, Mạnh Đường liên lạc với mình lúc nào? Mình căn bản không nhận được điện thoại của cậu ấy!”

“Nói bậy, mình vừa thấy cậu ấy gọi cho cậu, sao có thể chưa từng liên lạc với cậu?” Chương Chung Lâm gấp gáp nhưng đang nói được nửa thì di động bỗng bị người khác cướp đi.

Tần Chân đang lòng dạ rối bời thì bỗng nhiên nghe thấy đầu bên kia vang lên giọng nói quen thuộc: “Đến bệnh viện rồi nói sau, cô Lý có tâm lý sợ hãi phẫu thuật, cậu tới khuyên cô ấy, cô ấy hẳn sẽ khá hơn.”

Giọng nói ôn hòa trong vắt giống như hồ nước ngày xuân, giống như gió mát trên núi cao.

Tần Chân ngẩn ra, không biết nên làm gì đáp lại.

Mạnh Đường lại bổ sung một câu: “Nhồi máu não rất nghiêm trọng, phẫu thuật cũng rất mạo hiểm. Tần Chân, tốt nhất là cậu tự mình đến một chuyến, tránh cho… khiến mình tiếc nuối.”

Tần Chân cũng không biết mình đã cúp điện thoại như thế nào, mà chỉ dùng giọng nói sợ hãi như đang nằm mơ nói với Bạch Lộ: “Cô Lý bị nhồi máu não phải nằm viện, ngày mai mổ, rất nguy hiểm, chưa chắc có thể… có thể thành công…”

Bạch Lộ lập tức thay đổi sắc mặt, không nói hai lời gia tăng tốc độ xe, “Đi bệnh viện!”

Hôm họp lớp đó, gần như là Tần Chân vừa đi thì cô liền đuổi theo, tất nhiên cũng không biết chuyện cô Lý bị bệnh nằm viện.

Mà nay ân sư có việc, Bạch Lộ tất nhiên cũng nóng vội.

Nhưng mà cùng lúc ô tô chạy băng băng trên đường cao tốc nhằm tới bệnh viện mà Mạnh Đường cho biết thì còn có người đàn ông say khướt ngồi trên hàng ghế dài trên quảng trường vô cùng ngoan ngoãn, vừa ngồi nghiêm chỉnh nhìn xung quang, vừa nói với mình không được lộn xộn, nếu không cô gái đanh đá sẽ xử lý anh.

Anh không giỏi uống rượu, cũng rất ít uống rượu, mà nay vừa uống rượu thì lại uống đến say bí tỉ, cách tư duy thật giống như đứa trẻ.

Trẻ con vừa ngây thơ vừa hồn nhiên, không hề nghi ngờ gì lời hứa hẹn của người khác, giống như Trình Lục Dương giờ phút này, trong lòng cho rằng chỉ cần chờ đợi thì cô gái đanh đá bảo anh không được chạy lung tung, bảo anh chờ cô tới đón anh nhất định sẽ đến rất nhanh.

Ban đêm nhiệt độ dần dần hạ xuống, gió cũng từ từ nổi lên, anh ngồi trên ghế dài nhíu mày, rụt cái cổ lại rất đáng thương rồi lại nhanh chóng duỗi thẳng ra.

Anh sợ ngộ nhỡ người phụ nữ đanh đá đến đây lại không nhìn thấy anh thì làm sao bây giờ?