Miểu Miểu Không Hẹn

Chương 8





" Mình rất vui.
Còn hạnh phúc hơn cả biết mình thi đậu Ngân Hoa"
– Trích từ nhật ký của Miểu Miểu
Giờ giải lao, Lâm Nhược Hà bước vào, bình tĩnh giải thích về các ứng cử viên cho ban chỉ huy lớp.
Lớp trưởng là Triệu Xán, người cũng giữ chức thư ký liên đoàn, uỷ viên ban thể thao vẫn là Triệu Tập Nhiên, người đã được bổ nhiệm trước đó, và ủy viên ban văn học là Kiều Sênh.
Mặc dù kết quả của Kiều Sênh trong bài kiểm tra cuối cùng là không tốt.

Tuy nhiên, gia đình lại là một học giả nghiêm túc, không chỉ thành thạo nhiều loại nhạc cụ mà còn viết thư pháp rất giỏi.
Uỷ viên ban nghiên cứu là Nhan Quyện, anh đứng lên từ hàng cuối cùng, lập tức thu hút sự chú ý của hầu hết cả lớp.
Có rất nhiều cuộc thảo luận xung quanh, có lẽ là tất cả về lý do tại sao anh không được làm lớp trưởng.
Vu Miểu Miểu cũng quay lại nhìn anh, có vẻ như chỉ khi mọi người đang nhìn anh thì cô mới có thể thoải mái nhìn như vậy.
Đôi mắt anh hơi rũ xuống, vẫn hờ hững.
Lần trước khi cô ở văn phòng, cô tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của giáo viên với Nhan Quyện, anh không muốn trở thành lớp trưởng.
Đại diện của môn toán hóa ra là Trình Lập Hiên.

Khi Lâm Nhược Hà gọi tên Trình Lập Hiên, Vu Miểu Miểu thực sự ngạc nhiên.
Trong quá trình kiểm tra thể chất, thứ hạng trong lớp của Trình Lập Hiên không cao, mặc dù sau đó cậu đã liên tục giải thích vì ngày hôm đó bị sốt, nhưng Vu Miểu Miểu không để tâm.

Không ngờ bây giờ cậu lại trở thành đại diện môn Toán.
Trình Lập Hiên đứng dậy, mím môi cười có chút ngượng ngùng, trong biểu cảm có thần thái cao không kiềm chế được.
Đại diện môn tiếng Anh là Hạ Thư Tuệ, người thích buôn chuyện như Kiều Sênh, và Vu Miểu Miểu vẫn là đại diện của lớp lịch sử.
Mặc dù điểm ngữ văn của cô thuộc loại tốt nhất lớp, Lâm Nhược Hà lại để cô trở thành đại diện môn lịch sử, có lẽ vì cảm thấy cô học lệch quá nghiêm trọng.
Người cuối cùng công bố là đại diện môn ngữ văn, Lâm Tĩnh Thâm đứng dậy khỏi chỗ ngồi, Vu Miểu Miểu tò mò nhìn lên.
Người bên kia mái tóc dài như thác nước buộc lỏng thành đuôi ngựa thấp, làn da trắng nõn, lông mày tuấn mỹ, nhưng nét mặt có chút đờ đẫn.
Nước vẫn chảy xiết.

Ngay cả cái tên cũng đầy chất thơ.
Sau khi tan học, Vu Miểu Miểu và Kiều Sênh vừa đi về phía bãi đậu xe vừa trò chuyện, xung quanh có rất nhiều tiếng ồn ào, nhưng họ vẫn không che được giọng nói không hài lòng của Kiều Sênh: "Miểu Miểu, cậu có nghĩ rằng Lâm Nhược Hà thiên vị không? Rõ ràng là cậu điểm ngữ văn cũng rất tốt, tại sao không cho cậu làm đại diện? Tuy rằng đều là đại điện, nhưng môn ngữ văn so với lịch sử còn tốt hơn rất nhiều.

"
Vu Miểu Miểu không quan tâm: "Tranh chấp có ích lợi gì, dù sao tớ thường không chủ động, môn lịch sử ít tiết, đỡ phải làm nhiều, không tốt hơn nao."
"A, cậu thật sự —" Kiều Sênh tức giận trừng mắt nhìn cô, còn muốn nói gì đó nữa, nhưng lại hạ giọng nói, "cậu có biết cô gái trước mặt là Lâm Tĩnh Thâm không? "
Vu Miểu Miểu sững sờ một lúc, ánh mắt nhìn theo bãi đậu xe trước mặt.
Trong nhà để xe của lớp một, cô gái đang cúi xuống để khóa xe, khi cô cúi xuống, sợi dây chun buộc đuôi ngựa sau đầu trượt xuống, một lọn tóc dài nhỏ đứt tung tóe trên người cô.

Đôi vai trở nên mềm mại hơn.
Lâm Tĩnh Thâm ném ổ khóa vào giỏ trước xe đạp bước ra khỏi bãi đậu xe.
Cô bước đến gần Vu Miểu Miểu và Kiều Sênh, cô vẫn không đáp lại, như thể họ là không khí.
Dường như nghẹn ngào trước phản ứng của đối phương, Kiều Sênh mất cả buổi mới phản ứng lại: "Cậu nói cậu ta chảnh cái éo gì? Không phải chỉ là đại diễn ngữ văn thôi sao, hay tưởng mình là Lâm Nhược Hà.."
Vu Miểu Miểu hờ hững cười cười, đổi chủ đề: "Mà này, cậu cùng với bạn cùng bàn mới như thế nào?"
Do sự thay đổi chỗ ngồi tạm thời của Triệu Tập Nhiên, Kiều Sênh, người nằm trong top 10 trong phần thi cuối cùng, trở thành bạn cùng bàn mới với Triệu Tập Nhiên, người nằm trong top 10.
Triệu Tập Nhiên được đề cập đến, Kiều Sênh lập tức đặt vấn đề của Lân Tĩnh Thâm sang một bên: "Miểu Miểu, tớ nói cho cậu biết, tớ đã ngồi cùng bàn với Triệu Tập Nhiên mấy ngày, cậu ấy thực sự rất tốt."
"Ở đâu tốt?"
"Ư..." Kiều Sênh đỏ mặt sau, suy nghĩ hồi lâu cũng không nói ra được, cuối cùng chỉ có thể thẳng thắn nói: "Dù sao tớ cũng thích cậu ấy, cậu ấy ở trong mắt tớ rất tốt."
Kiều Sênh nhắc đến từ "thích", nhịp tim của Vu Miểu Miểu trở nên nhanh hơn, do dự một lúc, nhưng vẫn rất khiêm tốn hỏi: "Kiều Sênh, làm sao cậu biết cậu thích Triệu Tập Nhiên?"
Cũng tìm trên Baidu giống như cô sao?
Nghe vậy, đối phương nhìn cô như thể thiểu năng: "Vừa nhìn thấy cậu ấy, tớ đã rất hồi hộp, tim đập nhanh hơn, không nói được lời nào.

Không phải thích thì là gì?"
Vu Miểu Miểu trầm ngâm gật đầu.
Nhìn thấy bộ dạng bất thường của cô, Kiều Sênh lại cau mày: "Không phải trước đây cậu không thích thảo luận chuyện này với tớ sao? Khi còn học trung học cơ sở, tớ đã phải lòng bạn lớp kế bên, và cậu rất khó chịu khi tớ nhắc đến tên.


Bây giờ tại sao lại như vậy"
Nói xong, cô nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Miểu Miểu, cậu đã có người thích rồi đúng không?"
Vừa dứt lời, Vu Miểu Miểu lập tức lắc đầu theo phản xạ: "Không, không phải, cậu đang nghĩ gì vậy? Tớ chỉ là tò mò nên hỏi thôi."
Cô cùng Nhan Quyện khác nhau một trời một vực, loại này ý niệm trong đầu căn bản chính là si tâm vọng tưởng.
Tốt nhát vẫn không nên phá vỡ nó.
Cả hai đang trò chuyện và cười đùa, đi theo đám đông tan học đến tận cổng khuôn viên trường.
Đúng lúc này, trời chuyển mây, Vu Miểu Miểu vừa nhìn lên đã thấy chiếc BMW của bố Kiều Sênh đậu ở bên kia đường, nên vội nói: "Bác tới đón, thôi đi."
Kiều Sênh thấy ba đang vẫy tay với mình, miễn cưỡng nói lời tạm biệt với Vu Miểu Miểu.
Xe BMW vừa lái ra khỏi ngã tư, Vu Miểu Miểu nghe thấy một tiếng sấm chói tai trong không khí, cô ngẩng đầu lên, mây đen trên trời đan vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ, đè xuố.ng một màu xám xịt, khiến người khó thở.
Trời sắp mưa.
Mẹ đã nhắc cô mang ô trước khi ra ngoài, nhưng dự báo thời tiết không nói hôm nay trời sẽ mưa, cô lại lười biếng không mang theo.
Vu Miểu Miểu nhìn chằm chằm bầu trời đầy mây với chút lo lắng, những hạt mưa sớm rơi xuống.
Cô nấp dưới tán cây ở cổng trường, rất nhanh một nhóm học sinh không có ô đã tụ tập xung quanh.
Ba vẫn chưa tan làm, Lục Khải cũng chưa tan học...!Vu Miểu Miểu nghĩ đến đó, lấy điện thoại di động ra, định gọi cho mẹ.
Lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng trắng xanh quen thuộc ở đằng xa.
Bóng dáng đó bước ra khỏi đám đông một cách ung dung, rồi giơ chiếc ô đen lên trong một bước đi tuỳ hứng.
Tầm mắt bị chiếc ô che khuất, chỉ có thể nhìn thấy cái cằm lộ ra ngoài của anh, đường nét rõ ràng sắc sảo, trong màn mưa tối tăm càng thu hút cô.
Một giây tiếp theo, ngay cả bản thân Vu Miểu Miểu cũng không biết cô đã gọi cái tên đó.
– "Nhan Quyện!"
Giọng cô rất lớn, vì sợ rằng mưa to quá khiến anh không thể nghe thấy.
Vừa hét xong cô đã hối hận rồi, hồi hộp đến mức đánh trống lảng, dùng hai tay túm lấy góc quần áo, xung quanh có rất nhiều người, nếu anh không nghe thấy hay bỏ qua, cô chắc chắn sẽ bị cười cho đến chết.
Mưa càng lúc càng mạnh, tầm mắt của Vu Miểu Miểu như bị một lớp băng gạc che lại, thiếu niên quay lưng về phía cô như sợi mưa cũng từ từ ngừng trôi.

Hai người cách nhau không xa, anh quay lại, dường như nhận ra giọng nói, ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua đám đông mà dán chặt vào cô.
Vu Miểu Miểu lúc này cũng nhìn lên, tình cờ bắt gặp đôi mắt đen của anh cách đó không xa.
Xung quanh có một khoảnh khắc im lặng, khoảnh khắc đó rất ngắn ngủi chỉ vài phút thôi nhưng lại rất dài, như cả một đời người.
Qua đôi đồng tử đen của anh, cô dường như nhìn thấy toàn bộ vũ trụ.
Giống như một giấc mơ, Vu Miểu Miểu định thần lại, cắn chặt môi, đạp xe chạy thẳng về phía anh từ dưới tán cây.
Quá trình này chỉ kéo dài trong vài giây, cô chạy rất nhanh nhưng vẫn bị mưa làm ướt một phần.
Nhan Quyện đứng yên, nhìn cô chạy tới, quay đầu quanh co, như có chút gì đó khó hiểu.
Mà động tác tay lại vô thức nghiêng chiếc ô về phía cô.
Vu Miểu Miểu đứng yên tại chỗ, sợ anh ướt đẫm người, bất an bước vào một bước, nói ra những lời vừa mới nghĩ: "a, thực xin lỗi...!tớ không có...không mang ô,...!vết thương trên đầu gối của tớ.

Vết thương vẫn chưa thành sẹo, bác sĩ của trường dặn không được ướt, vì vậy...!"
Cô lo lắng đến mức nút lưỡi, ánh mắt Nhan Quyện phối hợp di chuyển xuống, rơi xuống dưới váy đồng phục học sinh, cô đang dùng hai miếng băng băng bó gối đầu gối.
Cô mảnh mai, với đôi chân thẳng và đẹp, nhưng hiện tại có vẻ hơi run.
Nhan Quyện im lặng một lúc lâu, sau đó nhìn lại bằng ánh mắt phóng khoáng hỏi: "Cậu sống ở đâu?"
Tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, Vu Miểu Miểu mở miệng, cố gắng hết sức để không nói lắp: "Số 23 phố Xuân Thuỷ, rất gần, chỉ cách ba con phố thôi."
Nhan Quyện rũ mắt xuống, giọng điệu thực sự không cao hứng: "Tiện đường."
Miểu Miểu lựa chọn mặc kệ.
Tiện đường A A A
Thật sự là quá tốt
Hôm nay là ngày gì? Làm thế nào một điều tốt như vậy có thể xảy ra.
Hai người sánh bước bên nhau, mặc dù Vu Miểu Miểu đã cao so với các cô gái, nhưng lúc này cô đang ở dưới cùng một chiếc ô với Nhan Quyện, chỉ cao tới vai anh.
Mưa to rơi xuống, hạt mưa va vào mặt ô rồi nhanh chóng tan thành nước.
Vu Miểu Miểu cầm xe trong tay, lơ đễnh nhìn anh, nỗ lực tìm đề tài: "Chúc mừng, cậu là ủy viên học tập."
Anh đi chậm lại, ậm ừ một cách thờ ơ.
Vu Miểu Miểu chỉ muốn tự tát mình vài cái, cô rõ ràng biết Nhan Quyện không muốn trở thành thành viên trong ban chấp hành, sao cô có thể thốt ra một câu như vậy.
Không nản chí, cô tiếp tục tìm đề tài khác: "Mẹ nói học sinh đứng đầu thường không cao lớn, vì áp lực, nhưng cậu thật tốt, thành tích rất tốt lại còn cao, thật đáng kinh ngạc".
Nhan Quyện: "..."
Bầu không khí có chút khó xử.
Nhận ra mình lại giết chết cuộc trò chuyện, Vu Miểu Miểu im lặng một lúc, định vùng vẫy một hồi, nhưng chưa kịp nói thì đã nghe thấy giọng của Nhan Quyện.

Anh hỏi: "Đầu gối của cậu còn đau không?"
Gần như cùng lúc đó, cơn mưa trở nên nhẹ hơn, tiếng hạt mưa va vào mặt ô cũng yếu đi, nên Vu Miểu Miểu nghe rất rõ lời anh nói.
Trong đầu cô như có pháo hoa nổ tung, cô hơi sững sờ, hai mắt đen láy mở to, thật lâu sau cô mới có phản ứng.
Anh có quan tâm đến cô?
Hay cảm thấy bầu không khí ngượng ngùng quá, tìm chủ đề?
Cô cúi đầu, lo lắng nhìn chằm chằm vào chân mình, sau đó lại ngẩng đầu lên, trả lời không mạch lạc, "Không, không đau nữa...!Ban đầu cũng không nghiêm trọng lắm.

Hôm qua cảm ơn cậu đã đưa tôi đến phòng y tế..

"
Nhan Quyện khẽ gật đầu.
Anh dường như không để tâm đến câu trả lời của cô.
Vu Miểu Miểu cụp mắt xuống thất vọng, anh thực sự chỉ hỏi một cách tùy tiện.
Trước đây, ba con phố về nhà luôn quá xa vời đối với cô, nhưng lúc này, cô hy vọng rằng con đường đó sẽ không bao giờ kết thúc.
Lúc tạm biệt, Vu Miểu Miểu giật gấu váy đồng phục học sinh, cúi đầu không dám nhìn anh, loay hoay hồi lâu mới lấy ra một viên kẹo mận từ trong túi đồng phục học sinh, cẩn thận đưa cho anh: "Cảm ơn, cậu đã đưa tớ về nhà, đây là kẹo yêu thích của tớ, cho cậu.

"
Nhan Quyện do dự một lúc, sau đó nhẹ nhàng từ chối: "Tôi không thích kẹo."
Dưới ánh hoàng hôn màu hổ phách, anh lặng lẽ đứng, khóe mắt và lông mày rất đẹp, nhưng rất nhẹ, giống như một đóa hoa trong veo nở trên vách đá.
Bàn tay của Vu Miểu Miểu giữa không trung đình trệ, co lại vì thất vọng: "à...!Dù sao, cảm ơn cậu rất nhiều.

Tên tớ là Vu Miểu Miểu, rất vui được gặp cậu."
Anh gật đầu, suy nghĩ nói thêm, "Tên tôi là Nhan Quyện."
Mặc dù cô đã biết.
—————————
Tác giả có chuyện muốn nói: Nghe nói mấy người dễ thương nói Trì Ca là nam thứ hai, về vấn đề này, chúng ta cần để Miêu Miêu ra ngoài nói chuyện.
Miểu Miểu: (đau lòng) Tôi rất thích Nhan Quyện ah ah ah! Tôi thích anh ấy ngay cả khi anh ấy không lấy kẹo của tôi! Tôi sẽ khuyến mại cho anh ta một con khỉ!!
Vì vậy,...!nam thứ, không tồn tại..