Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 107: Tiểu Công Chúa, Đã Lâu Không Gặp




Những con quỷ đang giương nanh múa vuốt hù dọa Hoắc An An, khi nhìn thấy bánh bao sữa cùng mọi người tiến vào, trong nháy mắt giống như bị nhấn nút tạm dừng, im lặng đứng yên.

Bánh bao sữa chuẩn bị cùng bọn chúng chào hỏi, nhưng nhìn thấy chỗ này đều là nhân loại lại dừng lại.

Bé đã đưa tay giơ lên giữa chừng lại đổi thành ôm lấy bả vai anh hai, sau đó giống như không thấy mấy con quỷ kia.

Quỷ Giáp nước mắt chảy lung tung.

"Anh anh anh...... Tiểu công chúa không để ý ta ~~~ Anh anh anh......"

Quỷ Ất cảm thấy không có khả năng, nó lại quơ quơ han bàn tay to chỉ còn lại xương cốt của mình.

"Tiểu công chúa, đã lâu không gặp nha!"

Bánh bao sữa vẫn như không nhìn thấy.

Quỷ Bính nhịn không được lo lắng.

"Có phải bởi vì ở đây là Nhân giới, lại là giữa ban ngày thị lực của tiểu công chúa bị ảnh hưởng, cho nên không nhìn thấy chúng ta?"

Quỷ Đinh trực tiếp bác bỏ đáp án của nó.

"Làm sao có thể? Chúng ta đều có thể ở giữa ban ngày trong quán này mà hù dọa người, thực lực tiểu công chúa hơn xa chúng ta, sao có thể không nhìn thấy chúng ta?"

Quỷ Giáp tổng kết: "Vậy...... Tiểu công chúa bị bắt cóc à?"

Mấy con quỷ Ất Bính Đinh cùng nhau mắng nó: "Đầu óc ngươi ném ở Địa phủ rồi à? Lúc ra cửa quên lắp hay sao?"

Quỷ Giáp thật đúng là đem đầu mình lấy xuống, sau đó dùng tay bẻ nó ra.

Lại đem hai con ngươi móc ra, cầm đặt bên trên đầu, để con mắt của nó có thể nhìn thấy ở bên trong đầu.

"Nha! Thật đúng vậy này! Trong đầu ta (chửi thề) lại không có gì! Thật quên mang não ra cửa! Anh anh anh ~~"

Quỷ Ất Bính Đinh, ba con ma sáu cánh tay đồng thời che miệng quỷ Giáp.

"...... Nó lại bắt đầu r3n rỉ anh anh anh, quỷ không mang đầu óc đi ra ngoài chính là bộ dáng như thế này!"

Quỷ Bính: "Một con quỷ đực cao hẳn một mét chín tám, lại như một nữ nhân khóc lóc anh anh anh...... thật khó chịu!"

Quỷ Đinh: "Bính ca, dùng cách nói hiện đại, chính là giọng của người giới tính thứ ba!"

Quỷ Ất ghét bỏ trực tiếp đem lỗ tai lấy xuống, một bên mở ra động mạch chủ trên cổ tay của mình dùng huyết cọ rửa lỗ tai, một bên tức giận phàn nàn.

"Có thể dừng cái giọng của nó đi không, lão tử chịu không được! Lại muốn rửa tai lần nữa!"

......

Lúc mấy con Quỷ Ất Giáp Bính Đinh nói đủ thứ chuyện linh tinh thì mấy người Hoắc tư Tước Hoắc tư Thần cùng Bạch Minh Tư lại chỉ biết giương mắt nhìn.

Nhất là Hoắc tư Thần, tròng mắt trừng lớn trong hốc mắt.

"Giữa ban ngày, bọn chúng dám trắng trợn dọa người à?"

Bạch Minh Tư thì hiểu rõ hơn một chút.

"Hẳn là thực lực cao thâm, không sợ ánh nắng!"

Hoắc tư Tước: "Cái này thật không khoa học! (Chửi thề) Nếu như nhiều quỷ có khả năng như thế này thì nhân giới không có chút nào yên ổn nổi?"

Bánh bao sữa lại nhanh giải thích: "Anh hai, chỉ có tháng bảy là tương đối nhiều một chút, dù sao mỗi năm cũng chỉ mở cửa cho quỷ ra ngoài một lần."

Hoắc tư Tước: "Tể Tể biết rất nhiều a, em có biết bọn chúng vừa rồi ầm ĩ nói chuyện là đang nói cái gì hay không?"

Hoắc tư Thần cũng gật đầu theo: "Đúng đúng đúng! Tể Tể, em biết bọn chúng đang nói cái gì không? Anh nghe không hiểu chữ nào, phát âm thật cổ quái nha, chẳng lẽ bọn chúng là quỷ ở ngoại quốc tới?"

Bạch Minh Tư lại cảm thấy phát âm có chút quen thuộc.

Hắn vô thức nhìn bánh bao sữa đang được Hoắc tư Tước bế, nếu như hắn nhớ không lầm, trước đó lúc Tống Kiều bố trí trận pháp, bánh bao sữa có nói chuyện với những âm binh đó, chính là dùng kiểu phát âm cổ quái tối nghĩa này.

Nhưng mà phát âm của bánh bao sữa có giọng trẻ con, nhẹ nhàng nhu nhu rất êm tai, mà mấy con quỷ này nhìn thân hình rất thô kệch, lúc nói chuyện lại lớn giọng, nghe thấy lỗ tai hắn cũng ong ong.

Bạch Minh Tư chợt nhớ tới trước đó lúc cụ nội chưa bế quan đã từng nói qua.

"Địa Phủ tự có thể chế tổ chức, thành viên bên trong tự có ngôn ngữ riêng của mình, chính là minh ngữ được ghi chép trong sách cổ."

Bạch Minh Tư hít sâu một hơi, đem ánh mắt từ trên người bánh bao sữa thu lại, từ từ nhìn về phía bốn con quỷ kia.

Hắn yếu ớt lên tiếng: "Hẳn là minh ngữ trong truyền thuyết, bọn chúng ở Địa phủ chắc là đều có chức vị trong thể chế."

Hoắc tư Tước cùng Hoắc tư Thần lại lần nữa bị làm cho choáng váng.

"Địa Phủ...... Có thể chế?"

Bọn hắn đối với địa phủ chỉ được biết trong truyền thuyết, hoặc là các loại tiểu thuyết, sách truyện ma quỷ.

Bất quá hắn cùng Hoắc tư Thần đều không phải là người yêu thích đọc sách, cho nên cũng không biết địa phủ là như thế nào hoạt động.

Bạch Minh Tư tằng hắng một cái, ngại ngùng giải thích: "Anh cũng nghe từ cụ nội của anh thôi."

Hoắc tư Tước Hoắc tư Thần: "......"

Được rồi!

Thời đại tiến bộ, Địa Phủ phát triển khác đi cũng là chuyện thường tình a!

Hoắc tư Thần không nhịn được hỏi: "Anh Minh tư, vậy anh nói Địa Phủ hiện tại có phải là cũng dùng di động để liên lạc không? Bọn họ cũng lái xe sao?"

Bánh bao sữa cười: "Có rất nhiều quỷ lái xe, cũng có rất nhiều quỷ không lái xe. Liên hệ thì...... Cha nói mười năm gần đây những ma quỷ mới tới Địa Phủ đều thích dùng di động liên hệ, một phần nhỏ tới trước thì có một phần nhỏ không dùng, những con quỷ tồn tại sớm hơn thì thích trực tiếp tìm người."

Hoắc tư Thần nháy nháy mắt to, cảm thấy não mình hoạt động không đủ.

"Cha nói? Cha chúng ta?"

Bánh bao sữa lắc đầu, dùng giọng con nít giải thích: "Không phải nha, là cha của Tể Tể ở Địa phủ. Cha ở Địa phủ đã rất nhiều năm rồi, loay hoay bận quá không có thời gian đi đầu thai, bởi vì hồn ma xuống Địa Phủ càng ngày càng nhiều, cha muốn sắp xếp đi đầu thai là chuyện quá xa vời."

Hoắc tư Thần: "......"

Nuốt nước miếng!

Chấn kinh!

Còn có hoảng sợ!

Cho nên bánh bao sữa không chỉ có thể mở mắt âm dương cho bọn hắn, còn có thể cùng cha ruột đã chết ở địa phủ liên hệ?

Hoắc tư Tước trong đầu có gì đó chợt lóe lên, nhưng vẫn không nghĩ ra cụ thể là gì.

Bạch Minh Tư trong đầu có đáp án kỳ lạ, vô cùng sống động.

Cũng không dám tin tưởng.

Dù sao......

Quá kỳ quái.

Cụ nội của hắn từng nói qua, Địa Phủ không có sinh mệnh mới được sinh ra, dù sao đó vẫn là chỗ cho con người sau khi chết phải tới. Là nơi sẽ phán xét con người một cách công bằng đối với chuyện khi còn sống đã làm. Sau đó căn cứ vào những việc làm khi còn sống đó mà được phán định đi đầu thai hay là ở lại chịu phạt, cùng với chuyện kiếp sau là người, gia súc, cỏ cây hay là tử vật.

Lúc bọn họ còn đang ngẩn người suy nghĩ thì Hứa Dao đang ở trong đám người tự nhiên vọt được ra ngoài.

Hoắc An An bởi vì kinh sợ quá độ đã bất tỉnh.

Hứa Dao ôm Hoắc An An hôn mê, lại bị đám người vây công.

"Em gái của ngươi đầu óc có vấn đề nên mang đến bệnh viện làm kiểm tra đi, là bệnh thần kinh thì đưa đi bệnh viện tâm thần trị liệu, chạy đến đây hô to gọi nhỏ làm gì đâu? Đây là câu lạc bộ của nhà ngươi sao!"

"Chính xác! Bệnh tâm thần! Cảnh sát đã tới chưa?"

Hứa Dao rất tức giận, ngẩng đầu thấy bốn con quỷ cách đó không xa đang cầm lấy đầu, cắt cổ tay, và kéo cái tai xuống.

Hứa Dao âm lãnh cười một tiếng.

"Không tin đúng không? Vậy ta liền để mấy người thêm kiến thức, để các ngươi biết trên đời này có quỷ hay không!"

Cô nói xong thì lấy ra một tấm phù, miệng lẩm bẩm gì đó, tấm bùa có ký tự màu đen trên nền vàng trong nháy mắt tự đốt cháy.

Bánh bao sữa thấy không xong, Cha ở địa phủ từng nói, hiện tại Nhân giới càng ít người biết đến sự tồn tại của ma quỷ càng tốt, nếu không sẽ dễ dàng gây nên khủng hoảng.

Thế là ở lúc hai anh em Hoắc gia còn có Bạch Minh Tư đều đang suy nghĩ, bánh bao sữa ghé vào đầu vai anh hai, lặng lẽ dùng minh ngữ phân phó bốn con quỷ đã từng ở Địa phủ chơi với bé.

"Lập tức biến mất!"

Quỷ Giáp Ất Bính Đinh tuân lệnh, đầu, lỗ tai đều không kịp lắp trở lại, trực tiếp trong nháy mắt tiêu tán.

Sợ gây phiền toái cho tiểu công chúa, thậm chí đem bốn phía từng tia từng sợi âm khí lơ lửng bên ngoài đều cuốn đi.

Cùng lúc đó, hai đồng chí cảnh sát đến.

Mọi người đều sửng sốt trước lá bùa tự nhiên bốc cháy trên không trung của Hứa Dao, nhưng bọn họ vẫn yên lặng thật sự chờ đợi.

Kết quả, trôi qua một hồi lâu, trong quán giống như lúc đầu không có chuyện gì xảy ra, đám người cảm giác bị lừa gạt, triệt để nổi giận.

"Đồng chí cảnh sát, nơi này có người giả thần giả quỷ, tình trạng tinh thần có vấn đề, chúng tôi đoán chắc mấy đứa này có bệnh tâm thần, lập tức đưa họ mang đi bênh viện, miễn cho uy hiếp tới an toàn của người thân chúng tôi!"

"Đúng!"

"Khẩn thiết yêu cầu đi kiểm tra thần kinh! Cô ta còn ở trước mặt mọi người chơi lửa! Thật là đáng sợ! Ở đây còn có đứa nhỏ hai ba tuổi nữa!"

......

Hứa Dao trơ mắt nhìn bốn con quỷ kinh khủng dữ tợn biến mất trước khi tấm phù cháy xong, lại không có biện pháp gì cản lại: "......"