Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 109: Tể Tể Lỡ Lời




Bánh bao sữa dùng hai bàn tay mũm mĩm che cái miệng nhỏ nhắn của mình, một đôi mắt to ngập nước quay tròn đảo quanh.

Hoắc tư Thần: "Tể Tể, em che miệng làm gì nha?"

Bánh bao sữa: "......"

Đôi mắt to chớp chớp, bánh bao sữa che cái miệng nhỏ càng chặt hơn.

Đôi mắt to đen nhánh nhuận nước, còn mang theo từng tia bất an không yên lòng.

Hoắc tư Tước sửng sốt một chút, lại giống như nghĩ đến cái gì, cấp tốc nhìn vể phía bánh bao sữa dò xét.

Nghĩ đến điều gì đó, sau đó vẻ mặt của hắn dần dần thay đổi.

Hoắc tư Cẩn nhìn bánh bao sữa ánh mắt cũng biến thành yên lặng rung động.

Về phần Bạch Minh Tư......

Bạch Minh Tư lộ ra vẻ mặt thì ra là thế.

Thậm chí có loại ảo giác tất cả đều kết thúc.

Hắn nhớ tới lần đầu tiên chú Hoắc mang theo Tể Tể đi tới nhà hắn gặp ông nội, lúc Tể Tể nói với ông nội khi ông đụng vào trán em ấy.

"Ông nội Bạch, cha nói không thể đụng vào cái trán Tể Tể nha, sẽ rất đau!"

Ông nội công lực thâm hậu, chỉ là hơi chạm đến trán một chút ngón tay liền bị đau đến rụt tay về.

Mà sau đó Tể Tể bắt lấy tay ông thì đau nhức trong nháy mắt dịu đi.

Đó chắc hẳn là sự bảo hộ con gái ruột của Boss Địa Phủ.

Người sống chớ đụng, nếu không ắt gặp phản phệ.

Chỉ có Hoắc tư Thần, vẫn đầy nghi vấn trong đầu.

Hắn xích lại gần bánh bao sữa, nhẹ nhàng đụng đụng gò má nhỏ múp míp của tiểu gia hỏa.

Bởi vì bánh bao sữa da thịt đặc biệt kiều nộn trắng mịn, còn đặc biệt trơn trượt đàn hồi, giống như trứng gà vừa bóc vỏ, Hoắc tư Thần nhịn không được dùng ngón tay chọc chọc thêm mấy cái.

Hoắc tư Tước vội nắm lấy tay em trai ngốc còn chưa hiểu gì: "Hoắc tư Thần! Em muốn chết trẻ hay sao?"

Hoắc tư Thần vẻ mặt khó hiểu: "Cái gì?"

Thân thể của hắn khỏe mạnh, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, bây giờ mới tám tuổi mà!

Hoắc tư Thần nhịn không được ủy khuất: "Anh hai, đang yên lành tự nhiên anh rủa em làm gì? Em đang muốn hỏi Tể Tể, có phải là miệng em ấy không thoải mái không thôi?"

Hoắc tư Tước im lặng.

Hoắc tư Cẩn khóe miệng giật một cái.

Hắn mặc dù tiếp xúc Tể Tể thời gian ngắn nhất, về nhà muộn nhất, nhưng bởi vì lớn nhất, cho nên đầu óc linh hoạt suy nghĩ nhanh nhạy, rất nhanh hiểu được vì sao mà bánh bao sữa bỗng nhiên che miệng.

Động tác nhỏ của em ấy biểu lộ, rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi!

Trong lòng của hắn kinh hãi cuồn cuộn, con ngươi rụt rụt, nhưng vẫn tận lực để cho mình duy trì hình tượng trầm ổn già dặn của anh cả, sợ dọa đến mấy đứa em thì không tốt.

Tâm tình đang rất kinh hãi thì nghe được câu nói của em trai út, miệng không nhịn được mà nhếch lên.

Hắn nhìn nhanh qua Tư Tước cùng Minh Tư, xác định chỉ có em trai ngốc tư Thần là đầu óc không được khai sáng!

Tể Tể làm gì có chỗ nào không thoải mái, kia là bỗng nhiên bị lỡ lời, đang kinh hoảng luống cuống.

Bánh bao sữa thấy anh ba lo lắng cho mình liền vỗ về hắn.

"Anh ba, Tể Tể không có việc gì, Tể Tể chỉ là......"

Bánh bao sữa suy nghĩ cẩn thận từng li từng tí, lông mi dài nhỏ quăn xoắn nhẹ nhàng run rẩy.

Đôi mắt đen như mực sáng như thủy tinh, nhưng vì lo lắng gì đó mà như bị một tầng sương mù nhàn nhạt bao phủ.

Hoắc tư Thần vẫn không phát giác ra, đứng yên một chỗ mà gấp đến không chịu được, đi vòng quanh tại chỗ.

"Chỉ là cái gì? Tể Tể em muốn nói cái gì nói thẳng đi, chúng ta đều là người một nhà, chẳng lẽ anh ba sẽ còn trách em sao?"

"Chuyện có lớn đến đâu, mặc kệ Tể Tể làm gì không tốt, anh ba cũng sẽ không trách em! Nếu quả như thật có lỗi, thì cũng còn có cha, còn có chúng ta ba người anh trai, là do không chăm sốc tốt cho em, đều là lỗi của chúng ta!"

Đôi mắt được bao phủ nhàn nhạt một lớp sương mù dường như sáng hơn, hàng mi nhỏ lại nhẹ nhàng rung lên.

"Thật?"

Hoắc tư Thần vỗ ngực gật đầu.

"Đương nhiên!"

Nói xong còn dùng cùi chỏ đụng Hoắc tư Cẩn cùng Hoắc tư Tước, hất đầu một cái.

"Đúng không, anh cả, anh hai?"

Hoắc tư Cẩn, Hoắc tư Tước: "......"

Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, Boss của địa phủ chuyện này là sự thật không có sai!

Đây thật là......

Bạch Minh Tư nhìn không được, hắn tằng hắng một cái, nhắc nhở Hoắc tư Thần còn chưa kịp phản ứng.

"Tư Thần, còn nhớ rõ lần mà Tể Tể cùng em chơi trò chơi ở trong phòng không?"

Hoắc tư Thần: "......"

Hoắc tư Thần toàn thân cứng ngắc!

Hắn nhìn Tể Tể ở trước mặt, lại nghĩ tới Tể Tể không có đầu rất đáng yêu kia!

Không chỉ có như thế, còn có lúc hắn tỉnh dậy sau khi bị dọa ngất, chính là Tể Tể lấy xuống con ngươi của mình......

Ánh mắt chờ đợi của Tể Tể nhìn hắn, muốn cùng hắn chơi bắn viên bi thủy tinh!

Cho nên vừa rồi lúc trước khi Tể Tể che miệng nhỏ, nói cái gì?

Hoắc tư Thần bắt đầu hồi tưởng.

Sau đó bạn nhỏ Hoắc tư Thần dần dần vặn vẹo khuôn mặt của mình.

Bánh bao sữa vội vàng nắm được anh ba tay: "Anh ba, anh......"

Hoắc tư Thần không nuốt nổi nước miếng, thanh âm không tự giác phát run.

"Cho nên, Tể Tể...... em thật sự là con gái ruột của Minh Vương đại nhân?"

Bánh bao sữa: "......"

Bánh bao sữa cũng nuốt nước miếng, có chút sợ hãi nhìn anh ba sắc mặt đang dần dần trắng bệch.

Bé cảm thấy bé sắp mất anh ba.

Bởi vì anh ba giống như cực kỳ sợ hãi.

Bánh bao sữa vội vội vàng vàng lên tiếng, giọng sữa trở nên lắp bắp.

"Anh ba, anh đừng sợ Tể Tể, …Tể Tể hiện tại có thể xem là người, Tể Tể sẽ không hại anh, Tể Tể sẽ bảo hộ anh ba mà."

Hoắc tư Thần: "......"

A a a a!

Tể Tể thừa nhận!

Em ấy thế mà thừa nhận!

Tể Tể nhà hắn… (chửi thề) thật sự là Minh Vương con gái ruột!

Em gái của hắn lại là con gái ruột của Minh Vương!

Vậy hắn là anh ba có phải là có thể đi ngang địa phủ sao?

Một luồng máu nóng vọt lên thẳng đỉnh đầu, mặt Hoắc tư Thần trước đó hơi trắng bệch bắt đầu chậm rãi đỏ lên, sau đó hai mắt khẽ đảo, đổ xuống. //kkkkk

Bánh bao sữa từ trong ngực anh cả hoảng sợ nhào về phía Hoắc tư Thần: "Anh ba!"

Hoắc tư Tước cùng Bạch Minh Tư nhanh tay chạy tới đỡ Hoắc tư Thần đang đổ xuống, Bạch Minh Tư vội bắt mạch cho hắn.

"Tể Tể đừng lo lắng, anh ba em chỉ là ngất đi thôi."

Bánh bao sữa nước mắt cộp cộp rơi xuống.

"...... Ô ô ô...... Đều là Tể Tể không tốt, Tể Tể dọa anh ba sợ ngất rồi!"

"Ô ô ô......"

Hoắc tư Cẩn đã tiêu hóa tốt tin tức em gái mình chính là con gái ruột của Minh Vương, cũng nghĩ là Hoắc tư Thần bị dọa ngất, vì trấn an bánh bao sữa không thể không nói dối.

"Không phải, Tể Tể sai rồi, anh ba không phải bị em dọa ngất, hắn là thật cao hứng!"

Hoắc tư Tước cùng Hoắc tư Cẩn không mưu mà hợp, cũng biết là em trai ngốc là bị dọa ngất.

"Đúng! Tể Tể! Con gái ruột của Minh Vương rất tuyệt a, anh ba em là quá kích động, nhất thời không khống chế tốt cảm xúc, cho nên mới ngất đi."

Bạch Minh Tư cũng không nghĩ được gì, nhìn thấy bánh bao sữa khóc luống cuống tay chân cũng quay qua an ủi bé.

"Không có việc gì, Tể Tể, anh ba em rất nhanh liền có thể tỉnh lại."

Kết quả Tể Tể càng khóc càng hung.

Bạch Minh Tư nghĩ đến trước đó Hoắc tư Thần nhìn thấy Tể Tể không mang đầu có dự định gì, hiện tại nhìn Hoắc tư Thần không chịu thua kém lúc này lại ngất đi, lấy tay vỗ trán.

Can đảm này......

Hoắc tư Tước hoặc là không làm, đã làm thì làm cho quyết liệt, trực tiếp cầm lấy ly nước đá bên cạnh, quay đầu đổ xuống mặt Hoắc tư Thần.

Hoắc tư Thần bị nước đá xối đến giật mình một cái, trong nháy mắt liền nhảy dựng lên.

Hoắc tư Thần chuẩn bị đánh người bên cạnh là Bạch Minh Tư cùng với Hoắc tư Cẩn đang chuẩn bị vỗ vỗ mặt em trai: "......"

Bánh bao sữa lại oa oa khóc lớn: "...... Ô ô ô...... Nấc!"

Hoắc tư Thần bị xối cho ướt xũng lúc này hiển nhiên còn không có nhớ tới chuyên lúc trước khi ngất đi, đối với Hoắc tư Tước quắc mắt nhìn trừng trừng, sau đó quay đầu đối với Hoắc tư Cẩn cáo trạng.

"Anh cả! Anh hai bắt nạt......"

Đương ánh mắt nhìn thấy Hoắc tư Cẩn trong ngực bánh bao sữa lúc, nổi giận đùng đùng cáo trạng Hoắc tư Thần trong nháy mắt ngậm miệng.

Hắn lần nữa kích động lên, gương mặt ửng đỏ, hô hấp bắt đầu nặng nề, nhào về phía bánh bao sữa.

Hoắc tư Cẩn hiểu lầm em trai là bởi vì vấn đề thân phận của Tể Tể mà muốn đối Tể Tể động thủ, nhanh tay bế bánh bao sữa lên, thần sắc nghiêm nghị.

"Hoắc tư Thần! Bất luận như thế nào thì em ấy vẫn là Tể Tể! Là em gái chúng ta!"

Hoắc tư Thần trả lời qua loa: "Biết biết! Cũng bởi vì Tể Tể là em gái chúng ta, em mới...... A?"

Một tay bổ xuống gáy em trai ngốc đang kích động, Hoắc tư Tước thuận thế đỡ lấy: "Anh cả, em đưa tư Thần trở về trước, cẩn thận khuyên bảo em ấy cũng để tiêu hóa tin tức một chút!"

Hoắc tư Thần: "......"

A a a!

Mấy anh có phải hay không bị bệnh gì nặng?