Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 17: 17: Tiêu Chuẩn Kép Của Hoắc Tư Tước





Nhà cũ họ Bạch.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lần lượt bị đánh thức bởi cuộc điện thoại của Bác cả và Bác hai nhà họ Trương, khi họ nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cả hai người đều trong bộ dạng ngái ngủ nhấc điện thoại lên trả lời trong tiềm thức.

"Bác!""Bác hai!"Cả hai đồng thời hạ giọng vì sợ đánh thức Tể Tể.

Bánh bao sữa vẫn đang ngủ ngon lành.

Xung quanh ấm áp dễ chịu, khóe miệng bé còn hơi vểnh lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt đầy thịt quay về hướng Hoắc Tư Tước, thoạt nhìn như một viên cầu tròn tròn mềm mềm, khiến người ta muốn ôm lấy mà xoa nắn.

Hoắc Tư Tước càng ép âm thanh xuống thấp hơn, vẻ mặt ngái ngủ ban đầu trở nên âm trầm ảm đạm khi nghe thấy giọng nói của bác qua điện thoại.

Nhưng khi ngay sau đó giọng nói của cậu lại tỏ ra quan tâm lo lắng.

"Được rồi bác, cháu đến ngay.

"Hoắc Tư Thần bên kia cùng lúc cũng nói như vậy, hai anh em đồng thời cúp máy.

Cuộc gọi kết thúc, hai anh em, anh nhìn em, em nhìn anh.

Hoắc Tư Thần giật giật tóc cố đè nén giọng nói hung dữ của mình.


"Đến bây giờ chú hai vẫn gạt chúng ta!"Hoắc Tư Tước so với hắn cao hơn gần gấp đôi, trầm ổn hơn, thậm chí còn treo một nụ cười lạnh lùng trên khóe miệng.

"Xem ra cha của chúng ta đã lật ngửa bài với bọn họ rồi, gánh không nổi nữa liền gọi chúng ta làm cứu binh!"Hoắc Tư Thần nghĩ tới ông ngoại, một người đức cao vọng trọng thật sự đồng ý để dì thay thế mẹ, cho dù lúc thường họ thích ông ngoại những bây giờ chỉ thấy chán ghét mà thôi.

Mẹ là duy nhất!Không ai có thể thay thế!Cho dù dì và mẹ giống nhau như đúc cũng không được!Nếu là mẹ còn sống, bà tuyệt đối không bao giờ đánh cậu bằng gạt tàn và thừa dịp cậu ngất mà cố giết cậu!"Anh hai, chúng ta phải làm sao?"Hoắc Tư Tước rất bình tĩnh, thậm chí còn có tâm tình nghịch ngợm tóc bóng mềm của bánh bao sữa.

"Tắt máy! Ngủ đi! Chờ Tể Tể thức dậy đã ! "Bánh bao sữa luôn nghĩ chuyện anh hai, anh ba và anh Minh Tư đến nhà họ Trương để tìm Lư lam Lam, nên cảm quan vẫn rất nhạy bén.

Trông bé ngủ rất ngon, nhưng thực tế, bé ngủ không sâu.

Nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh hai và anh ba, bánh bao sữa ngáp dài, đưa đôi tay mũm mĩm dụi dụi mắt buồn ngủ, mở mắt ra.

Không ngủ được sâu!Đáy mắt ẩm ướt, long lanh mọng nước.

"Anh hai, anh ba, trời vừa sáng rồi, chúng ta đến nhà họ Trương tìm Lư lam Lam đi!"Hoắc Tư Tước có chút tự trách mình: "Tể Tể, anh nói chuyện làm em thức giấc sao?"Bánh bao sữa dúc vào vòng tay anh khẽ lắc đầu.

"Không, là tể tể nghĩ đến lúc phải dậy!"Hoắc Tư Thần: "Em mới ba tuổi rưỡi, làm sao biết đến lúc phải dậy?"Bánh bao sữa ngáp liên tục, nhưng không làm ảnh hưởng bé giải thích.

Vừa mới ngủ dậy, giọng của bé nhỏ nhẹ hơn bình thường, non nớt mềm mại, giọng sữa ứa ra khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng và thơm một cái.

"Bởi vì chuyện của anh hai vẫn chưa giải quyết xong!"Hoắc Tư Thần: "! "Hoắc Tư Thần đột nhiên thấy xấu hổ.

Đứa nhỏ chỉ ba tuổi rưỡi, mới đến ngôi nhà này chưa đầy hai ngày, cư nhiên biết quan tâm lo lắng chuyện của anh hai.

Nhìn lại bản thân, nếu không phải có điện thoại của bác hai đánh thức, phỏng chừng cậu vẫn còn đang ngủ say.

So với Tể Tể ! Cậu là anh hai lại không đáng tin cậy!Dù sao bọn họ đều đã tỉnh, thấy Tể Tể nhất định muốn đến nhà họ Trương, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không còn do dự nữa, hai lớn một nhỏ, cả ba cùng nhanh chóng đứng dậy vệ sinh cá nhân.

Bánh bao sữa khi đứng lên cũng không cao bằng bồn rửa mặt, đứng ở trước bồn rửa mặt, chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu màu đen của bé.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn thấy cảnh tượng này khi đang rửa mặt, theo bản năng đều cúi đầu nhìn xuống.

Bánh bao sữa đang cố gắng kiễng chân lên, một đôi bàn tay nhỏ bé bằng thịt bấu vào mặt đá cẩm thạch, khẽ mím cái cái miệng nhỏ cố làm mình cao hơn.

Đừng nói Hoắc Tư Thần nhìn còn cảm thấy quá đáng yêu.

Ngay cả Hoắc Tư Hàm cũng không nhịn được mà bật cười.

"Tể Tể thật đáng yêu! Để anh hai ôm em rửa mặt nào!"Hoắc Tư Thần chậm hơn một bước, nhưng nghĩ còn có việc quan trọng phải làm, rất hiểu chuyện mà không tranh giành.

Cậu vội vàng lấy bàn chải đánh răng và khăn bông ngắn mà người cô giúp việc đã chuẩn bị từ sớm.

"Tể Tể, em có muốn anh ba giúp em đánh răng không?"Bánh bao sữa đáng yêu lắc đầu: "Không, Tể Tể có thể tự đánh răng!"Sợ anh ba không tin, bánh bao sữa thuần thục lấy bàn chải đánh răng từ tay anh ba, khéo léo nặn kem đánh răng ra lấy một chút, Hoắc Tư Tước đã cầm sẵn một cốc nước đưa cho bé.

Bánh bao sữa ngọt như mía lùi nói: "Cảm ơn anh hai.

"Hoắc Tư Tước nghe giọng sữa mềm mại của bé, không kìm chế được cúi đầu thơm một cái thật kêu vào đôi má non mềm của bé.

"Tể Tể rất dễ thương!"Hoắc Tư Thần: "! Anh hai, anh không phải là người nghiện sạch sẽ sao?"Tể Tể thậm chí còn chưa rửa mặt và đánh răng!Anh ấy đã thơm!Tiêu chuẩn kép của Hoắc Tư Tước trực tiếp ra đời: "Còn xem là ai!"Bánh bao sữa đang đánh răng, mắt long lanh vụt sáng khi nghe lời của hai anh.

Miệng đang có bọt kem đánh răng vị dâu sữa, thơm ngọt.

Khi nói, các từ không rõ ràng.

"Anh hai, anh ba, …bla bla…….

?"Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lại cười khi bánh bao sữa nói nhảm.

Bánh bao sữa: "! "Âm thanh cọ cọ của bàn chải đánh răng điện trong miệng phồng lên một bên má, khiến cô bé trông càng dễ thương hơn.

Hai anh em Hoắc Tư Hàm và Hoắc Tư Thần không nhịn được, một người xoa xoa cái đầu nhỏ, một người thì hôn lên má bé.

"Tể Tể, em thật sự ! thật sự rất dễ thương!"Bánh bao sữa: "! "Dù không hiểu sao tự nhiên hai anh lại vui như vậy, nhưng cứ vui là được rồi.

Bánh bao sữa thích các anh vui vẻ!Cô bé cũng hạnh phúc!Vì thế bánh bao sữa cười cong cong đôi mắt to đen láy, miệng đầy bọt khí lộ ra hàm răng hổ trắng nhỏ, không chút ngại ngùng khen ngợi hai anh trai của mình.

"Anh hai, anh ba cũng đẹp trai dễ thương!"Việc vệ sinh cá nhân nhanh chóng trôi qua giữa tiếng cười nói của ba anh em.

Khi Hoắc Tư Tước đi ra cùng với Tể Tể, Bạch Minh Tư đã ngồi chờ ở chiếc bàn gỗ tròn trong phòng ăn.

Trên bàn gỗ bày đầy đủ các loại đồ ăn sáng.


Bánh bao sữa rất vui khi thấy Anh Minh Tư, hét lên bằng một giọng trẻ con nhu nhược.

"Anh Minh Tư, chào buổi sáng.

""Chào buổi sáng, Tể Tể.

"Hoắc Tư Tước gật đầu với Bạch Minh Tư, Hoắc Tư Thần thì chào anh Minh Tư, sau đó bốn người họ ăn sáng cùng nhau.

Vào bữa sáng, bánh bao sữa trở thành mục tiêu của ba anh em tranh nhau đút cho bé ăn.

Không chú ý, bánh bao sữa đều ăn sạch rồi.

Bánh bao sữa: "! "Sau khi ăn quá no ! lại là ban ngày, mí mắt của bánh bao sữa không kiềm chế được mà bắt đầu đánh nhau.

Ăn uống no say liền mệt rã rời!Tranh thủ còn chưa ngủ bé liền giục ba anh đi nhà họ Trương.

"Anh hai, anh ba, anh Minh Tư, chúng ta đến nhà họ Trương tìm chị Lư thôi!"Một lát nữa thôi, bé có thể sẽ ngủ mất!Chính là bữa sáng quá ngon!Bé li3m li3m môi, khóe miệng thơm phức mùi cháo thịt nạc, lại muốn ăn thêm nữa rồi!Ôi chao …!Không được!Ăn nữa sẽ trực tiếp ghé vào bát mà ngủ mất.

Thấy bé đã quá buồn ngủ, Bạch Minh Tư định nói: "Không, anh tính sẽ đi vào buổi chiều" thì bánh bao sữa đã trượt xuống khỏi tay anh hai và bước ra ngoài với đôi chân ngắn ngủn.

Hoắc Tư Tước: "! "Hoắc Tư Thần: "! "Bạch Minh Tư: "! "Ba người cũng đều đã ăn no, nên lập tức đứng lên đi theo.

.