Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 175: Cha Minh Vương Cũng Tới




Vừa tới cục cảnh sát, Bánh bao sữa bỗng nhiên hắt xì hai cái thật to.

Hoắc trầm Lệnh đi làm bản tường trình, Giang Lâm cùng với người bên phòng nghiệp vụ luật của tập đoàn Hoắc thị chạy tới, lấy lý do Hoắc Tư Tước và Hoắc tư Thần là trẻ vị thành niên, nên thời điểm đi làm bản tường trình thì đêù có luật sư của công ty ngồi cùng.

Bốn vệ sĩ canh giữ ở bên ngoài hành lang, Bánh bao sữa cũng đang ngồi trên ghế ở hành lang, bé ngồi không yên đang lắc lư hai chân, chờ cha và hai người anh.

Hùng Kỳ vừa nghe điện thoại xong liền nghe thấy Bánh bao sữa nhảy mũi, nhíu mày.

Nhìn Bánh bao sữa mặc áo sơ mi dài tay thật rộng, rõ ràng không phải quần áo của bé, có chút kỳ quái.

"Tể Tể, cháu bị cảm sao? Quần áo này của cháu......"

Bánh bao sữa vội vàng che chắn lại quần áo, tránh Chú Hùng hoặc cha và các anh nhìn thấy bên trong quần áo đều là những đầu sợi chỉ lung tung khắp nơi.

Cha Minh Vương bị thương nghiêm trọng, thân thể bé thì bị nổ tung, mặc dù không chết, nhưng lực lượng nhiều ít cũng bị hao tổn.

Nếu như không phải cha Minh Vương lúc ấy dùng sức mạnh bao bọc lại toàn bộ thân thể bé, đoán chừng bây giờ bé vẫn còn đang tìm thịt của mình khắp nơi trong gian phòng kia.

Bánh bao sữa nghĩ tới đây có chút khó chịu.

Lực lượng bị hao tổn, cho nên bé không thể phục hồi thân thể của mình như cũ ngay được.

Bánh bao sữa chép miệng một cái, cái đầu nhỏ quay lòng vòng nhìn xung quanh.

Nếu có quỷ vật có thể ăn được thì tốt!

Ăn nhiều hơn một chút, lực lượng khôi phục cũng nhanh.

Sau đó nhờ chú Cố hỗ trợ nhìn xem khối nào ở bộ phận nào, dù sao lúc ấy bị nổ tan tác, có phần thịt quá nhỏ, cha Minh Vương cũng không phân biệt được, liền túm hết lên.

Trong cục cảnh sát rất sạch sẽ, ánh mắt chờ đợi của Bánh bao sữa biến thành thất vọng.

Bé lắc đầu giải thích: "Chú Hùng, Tể Tể không ốm, là có người xấu nhớ thương Tể Tể thôi!"

"Quần áo Tể Tể bị hỏng......" Nói đến đây, Bánh bao sữa ít nhiều có chút cẩn thận hơn, buông thõng đôi tay: "Cho nên tạm thời tìm được bộ này để thay."

Hùng Kỳ nghĩ đến Bánh bao sữa kỳ quái, suy nghĩ một lúc liền đi tới ôm Bánh bao sữa lên.

"Tể Tể, cháu cùng Chú Hùng xem video lúc xảy ra chuyện không?"

Bánh bao sữa lúc này cũng biết, rõ ràng cha và hai người anh là bị người xấu dùng tà thuật tính kế, cũng đoán người bình thường nhìn video thì chắc chắn không nhìn ra cái gì.

Nhưng bé có thể nha!

Thế là Bánh bao sữa vui vẻ cười ôm lấy cổ chú Hùng Kỳ.

"Cảm ơn Chú Hùng, Chú Hùng và anh Tiểu Quân đều rất tốt."

Hùng Kỳ nghĩ đến con trai út lại nhịn không được cười lên, ôm Bánh bao sữa đi vào văn phòng.

Trương Mạt mua mấy cây kẹo que đi tới, vừa đúng lúc nhìn thấy Hùng Kỳ ôm Bánh bao sữa đi vào phòng.

Hắn dừng lại nhìn sau đó lại cầm kẹo que quay đi.

Trở lại vị trí bàn làm việc của mình, nhìn thấy đồng sự Tiểu Lý bưng hai cái chén muốn đi ra ngoài.

Hắn nhận ra một cái chén trà trong đó là của Hùng Kỳ, và cốc nước trái cây còn lại chắc hẳn là cho Bánh bao sữa, hắn cười tủm tỉm gọi lại đối phương.

"Tiểu Lý, vừa rồi tôi đi mua thuốc, ông chủ tiệm tiện tay đưa cho tôi mấy cái kẹo que, cho cậu này, cậu và tiểu Kim lát nữa cùng ăn đi!"

Tiểu Lý đặt chén trà ở bên cạnh trên mặt bàn, cười nói cám ơn.

Thừa dịp Tiểu lý tới cầm kẹo que, Trương Mạt đã chuẩn bị sẵn thuốc bột rải vào cốc nước, sau đó nhìn theo Tiểu Lý đi đến văn phòng của Hùng Kỳ.

Trong văn phòng, Bánh bao sữa nhìn thấy trong video mà người bình thường không thấy được chính là có ba sợi âm khí màu đen thao túng cha, anh hai và anh ba. Trương Quốc Đống và cha con Trương kế Phong cũng bị ba tia âm khí màu đen cùng điều khiển ra tay đánh nhau.

Còn nhóm người Hùng Kỳ nhìn thấy chính là Trương Quốc Đống và cha con Trương kế Phong đang ở trong phòng uống rượu, uống một lúc thì cửa phòng bị đá tung ra, Hoắc trầm Lệnh và hai đứa con trai xông vào, cầm chai rượu lên cứ thế đánh bọn họ liên tục.

Trương Quốc Đống và cha con Trương kế Phong la hét liên hồi, không ngừng cầu xin tha thứ, ba cha con Hoắc trầm Lệnh cũng không thèm đếm xỉa, mãi cho đến khi ba người Trương Quốc Đống nằm trên mặt đất hít nhiều thở ít, ba cha con Hoắc trầm Lệnh mới dừng tay.

Về sau là các phóng viên chạy đến, ồn ào đặt các loại câu hỏi.

Hùng Kỳ xem xong, mày nhíu chặt lại, những nếp nhăn dính chặt như có thể kẹp chết được con muỗi.

Màn mình máy tính trước mặt hắn đưa ra rất nhiều tin tức, Bánh bao sữa mắt sắc thấy là cùng cha có liên quan, chớp mắt một cái, những tin tức kia tự động phát.

"Hoắc trầm Lệnh, người nắm quyền điều hành tập đoàn Hoắc thị mang theo hai con trai đến đánh nhau với anh rể và cháu trai!"

"Lúc ông Trương bị điều tra bỗng nhiên bị đột tử, đều là do Hoắc trầm Lệnh ở sau sai khiến!"

"Có ân oán thù hận gì mà người nắm quyền của đệ nhất gia tộc Hoắc thị quay ra tra tấn, giết hại anh rể và cháu trai!!!"

......

Tin tức liên tiếp được phát ra, Bánh bao sữa không biết một chữ nào, nhưng có người dẫn chương trình trong tin tức đọc lên.

Bánh bao sữa nghe thấy rất tức giận, gần như muốn cắn rách đầu ngón tay, cố nén thần hồn khó chịu, muốn mở mắt âm dương cho Hùng Kỳ.

Cha và các anh của bé là bị oan uổng!

Bánh bao sữa vừa chuẩn bị có động tác, thì cửa phòng có tiếng gõ vang, Tiểu Lý bưng hai chén nước tiến vào, đưa một cái chén cho Bánh bao sữa, đồng thời cùng Hùng Kỳ nói chuyện.

"Đội trưởng Hùng, Ngài Minh, cha của bạn nhỏ này tới đây.”

Hùng Kỳ nghiêng đầu nhìn sang, liền nhìn thấy nam nhân đẹp trai trước đó gặp ở quán bar, khí thế lạnh lùng lại cực kỳ mạnh mẽ.

Sắc mặt so trước đó ở trong phòng nhìn còn muốn tái nhợt hơn ba phần, nhìn làn da trắng như đang bị lạnh thấu xương, rất khiếp người.

Nhưng dung mạo rất xuất sắc, mặc một bộ âu phục màu đen tuyền, bộ âu phục được may rất tinh xảo, làn da rất trắng đối lập với bộ âu phục màu đen lộ ra một chút yếu ớt không thể che giấu.

Trên sống mũi người đàn ông vẫn mang theo kính có gọng vàng, đứng ở cửa mờ ảo gần như hòa vào trong bóng đêm.

Nhưng màu môi lại đỏ đậm một cách dị thường, tạo nên độ tương phản rất cao.

Môi đỏ khẽ mở, Minh Vương bình tĩnh trầm lặng nhìn vào trong phòng, làm cho Hùng Kỳ vô thức đứng lên chào.

"Anh Minh!"

Bánh bao sữa vui vẻ reo lên một tiếng, chạy nhanh ra với cha.

"Cha!"

Chủ nhân của Địa Phủ giương mắt nhìn, thấy con gái nhỏ không có lương tâm nện đôi chân ngắn lật đật, bất ổn chạy tới.

Trời…!

Chạy như thế nếu chỉ khâu đứt ra…..

Chủ nhân của Địa Phủ tự mình hiểu được khả năng khâu của mình, vội vàng đi nhanh hơn mấy bước xoay người tiện tay bế Bánh bao sữa vào trong lồng ngực.

Vừa muốn nói chuyện cùng với Bánh bao sữa, thì ánh mắt rơi xuống vị trí gần chỗ Bánh bao sữa vừa rồi ngồi.

Trên mặt bàn có một chén nước.

Chủ nhân của Địa Phủ nhíu mày, trên khuôn mặt khí huyết không đủ lộ ra hàn ý lạnh lẽo.

"Tể Tể, kia là nước của con sao?"

Bánh bao sữa lập tức quay đầu nhìn, kết quả tốc độ quay đầu quá nhanh, một sợi chỉ khâu vội vàng không chắc chắn, phát ra tiếng đứt rất nhỏ.

Ngay lúc Hùng Kỳ còn chưa nghe được động tĩnh, Chủ nhân của Địa Phủ đưa tay ra giữ lại gáy Bánh bao sữa.

"Con uống chưa?"

Bánh bao sữa không hiểu, chuẩn bị lắc đầu lần nữa thì sâu trong đại não truyền đến tiếng minh ngữ cổ xưa của cha Minh Vương.

"Con mà lại lắc đầu nữa, đầu Tể Tể sẽ gãy đấy!"

Bánh bao sữa cứng đờ trong nháy mắt, giữ nguyên tư thế không động đậy, mở ra miệng nhỏ nói chuyện cũng cẩn thận từng li từng tí, thậm chí còn nâng bàn tay mũm mĩm lên để che miệng.

Như thế này nhỡ lúc nói chuyện, miệng nhỏ không cẩn thận nứt ra, Chú Hùng cũng sẽ không nhìn thấy nhỉ?

"Cha, Tể Tể không uống, là cô xinh đẹp này vừa đưa tới, Tể Tể cảm ơn cô xinh đẹp ạ."

Tiểu Lý cười, nói không cần cám ơn, rất nhanh rời đi.

Chủ nhân của Địa Phủ liếc nhìn chén nước hoa quả, đôi mắt phượng hẹp dài trở nên u ám, hiện ra lệ khí khiếp người.