Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 45: 45: Quá Ngoan Quá Đáng Yêu Rất Muốn Ôm Một Cái





Ngồi ở bên cạnh Hoắc Trầm Huy, Vương Ngọc Linh nhíu mày, bất mãn mở miệng.

"Cháu là muốn làm gì? Ba tuổi rưỡi vừa mới biết đi thôi còn muốn làm bác sĩ xem bệnh cho ông nội sao?"Hoắc Trầm Huy nhìn vợ, mím môi không nói chuyện, ánh mắt di chuyển lại nhìn vào bánh bao sữa.

Có thể bởi vì chính mình cũng có con gái nên khi hắn nhìn đến bánh bao sữa trên mặt không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng lại rất mềm mại.

Thậm chí muốn ôm lấy.

Bà nội Hoắc tằng hắng mấy cái, nhìn về phía bánh bao sữa ngây thơ đáng yêu.

Bà cảm thấy bản thân không phải là một bà lão hà khắc không nói lý lẽ, cho nên trông bà rất từ ái.

"Tể Tể, kia là bác gái của cháu.

Bên cạnh kia là bác trai của cháu, anh của cha cháu.

"Bánh bao sữa thuận theo nhìn sang, ngoan ngoãn chào.

"Chào bác trai, Chào bác gái.

"Không đợi Bà nội Hoắc giới thiệu thiếu niên ngồi bên cạnh bác cả, bánh bao sữa đã chủ động hỏi thăm.

"Bác trai, đây là anh trai nào của Tể Tể?"Vương Ngọc Linh nhìn chồng và con trai mình, lập tức giận tái mặt.

"Ngươi! ! "Hoắc Trầm Huy ngắt lời vợ mình, thanh âm rất ôn hòa.


"Hắn gọi Hoắc tư Lâm, là anh họ lớn nhất của cháu.

Cháu hẳn là gặp qua An An, đấy là chị họ của cháu.

"Bánh bao sữa “nga” một tiếng, hướng về phía Hoắc tư Lâm cười đáng yêu một tiếng.

"Chào buổi tối anh Tư Lâm.

"Hoắc tư Lâm cười, đi đến trước mặt bánh bao sữa, từ trong ngực lấy ra một hộp quà nhỏ đã sớm chuẩn bị xong.

"Chào Tể Tể, đây là quà gặp mặt anh Tư Lâm cho em.

"Vương Ngọc Linh nghẹn, cô ta làm sao không biết con trai mình còn chuẩn bị cho bánh bao sữa quà gặp mặt?Bánh bao sữa tươi cười nhận lấy, đưa tay ôm lấy Hoắc tư Lâm.

"Cảm ơn anh Tư Lâm, Tể Tể rất thích.

"Hoắc tư Lâm là người cực kỳ yêu thích, cưng chiều em gái nhỏ của mình.

Em gái An An của mình khi còn bé cùng Tể Tể rất giống nhau, đều ngây thơ mềm mại lại đáng yêu, nhưng là sau thời gian dần qua! ! Hắn không biết nên nói đó là loại cảm giác gì.

Bây giờ thấy Tể Tể, thuộc tính cưng chiều em gái được bật lên, lại nghe được Tể Tể nói thích, thực sự nhịn không được trực tiếp đem bé bế lên.

"Tể Tể thích liền tốt, anh Tư Lâm bên này còn có rất nhiều đồ chơi, Tể Tể muốn cùng anh Tư Lâm đi xem một chút không?"Hoắc tư Thần lập tức không yên.

Lao ra hùng hổ như một con bò, đi cướp người trong ngực Hoắc Tư Lâm.


"Buông Tể Tể ra! Tể Tể là em gái của chúng ta!"Hoắc tư Lâm: "! ! "Bánh bao sữa vội vàng an ủi anh ba: "Anh ba, anh Tư Lâm cũng là anh chúng ta, Tể Tể là em gái của các anh, chúng ta đều là người một nhà nha.

"Hoắc tư Thần có chút không thể nào tiếp thu được.

Nhưng nơi này là nhà cũ, hắn dù là có ngốc nghếch, cũng không có khả năng ngay trước mặt ông bà nội nói lời ngu ngốc như: “chúng ta không phải người một nhà”.

Cho nên bạn nhỏ Hoắc tư Thần cảm thấy em gái yêu quý của mình bị cướp, nhưng cố kỵ ông bà nội ngồi đây nên không thể trực tiếp cướp về, lần đầu tiên trong đời ủy khuất muốn khóc.

Hoắc tư Lâm nhìn thấy tình hình, liền kéo hắn qua nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai em họ.

" Tư Thần, anh không có ý tứ gì khác, anh chỉ là rất thích Tể Tể.

"Hoắc tư Thần hừ một tiếng: "Nói giống như chính anh không có em gái vậy, anh không phải có Hoắc An An sao?"Hoắc tư Lâm tự nhiên nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn rất ôn hòa nhìn Hoắc tư Thần.

"An An đã lớn, cùng với lúc còn bé không giống nhau, không còn đáng yêu như khi nhỏ.

"Hoắc tư Thần: "! ! "Lời nói này! ! vẫn còn nghe lọt tai.

Hoắc tư tước cười cười, cũng đi tới.

"Được rồi, tư Thần, thêm một người anh trai thích Tể Tể không phải càng tốt sao? Tể Tể ba tuổi rưỡi còn hiểu đạo lý, em cũng đã tám tuổi mà còn không hiểu sao?"Hoắc tư Thần: "! ! "Hắn không hiểu?Hắn chính là sợ em gái bị cướp đi?Rõ ràng bản thân cũng có em gái!Nhưng bây giờ Hoắc An An xác thực không đáng yêu bằng Tể Tể nha!Rất lâu đã không đáng yêu bằng Tể Tể rồi!Nhìn lúc nào cũng cười tủm tỉm, cực kỳ nhu thuận nghe lời, nhưng hắn chính là không thích, còn hay ở trước mặt ông bà nội mách nẻo!Hoắc tư Thần trong lòng có chút khó chịu, Hoắc Trầm Huy đi tới.

Hắn ôn nhu sờ lên mái tóc mềm mại của bánh bao sữa, mặt mũi tràn đầy lo lắng.


"Tể Tể, Bác trai nghe nói lúc trước cháu đi bệnh viện, có tốt hơn chút nào không?"Bánh bao sữa đối bác cả cùng anh trai họ mới có cảm tình rất tốt, thấy bác lo lắng đang nhìn mình, vội nhu nhu mở miệng.

"Bác cả, Tể Tể hiện tại rất khỏe mạnh, cảm ơn bác đã quan tâm.

"Quá ngoan!Quá đáng yêu!Rất muốn ôm một cái!Hoắc Trầm Huy nghĩ, nghĩ đến mấy năm này cùng Hoắc Trầm Lệnh minh tranh ám đấu, đoán chừng Hoắc Trầm Lệnh sẽ không muốn hắn ôm con gái của mình, đành phải nhịn xuống.

"Vậy là tốt rồi.

"Lại sờ lên đầu bánh bao sữa, Hoắc Trầm Huy lấy ra một tấm thẻ nhét vào tay nhỏ mềm nhũn của bánh bao sữa.

"Tể Tể, đây là quà gặp mặt của bác, hi vọng Tể Tể thích.

"Bánh bao sữa chớp chớp đôi mắt to, miệng nhỏ nhắn ngọt ngào:"Cảm ơn bác, Tể Tể chúc bác khỏe mạnh, mọi điều đều tốt đẹp.

"Hoắc Trầm Huy thực sự nhịn không được, nhanh chóng ôm bánh bao sữa một cái lại vội vàng buông ra sợ mình hối hận, quay người đi nhanh trở về ghế sô pha ngồi xuống.

Vương Ngọc Linh: "! ! "Cô ta làm sao cũng không biết chồng của mình còn chuẩn bị quà gặp mặt cho Minh Tể Tể?Hơn nữa còn là một thẻ đen!Vương Ngọc Linh nhịn không được nghiêng đầu trợn mắt đối với Hoắc Trầm Huy nhìn, giống như chất vấn hắn"Anh có ý tứ gì?”Hoắc Trầm Huy lại giống như là không thấy, cùng Hoắc Trầm Lệnh chào hỏi.

"Chào em.

"Hoắc Trầm Lệnh thần sắc hờ hững: "Chào anh.

"Hoắc Trầm Huy nhìn một chút vị trí của em trai Hoắc Trầm Vân, hắn cũng không có trở về, Hoắc Trầm Huy nhàn nhạt giải thích.

"Trầm Vân còn đang đi công tác ở nước ngoài, bữa cơm đoàn viên bất ngờ này không tới kịp.

"Hoắc Trầm Lệnh vô tình “ân” một tiếng.

Hắn mang theo mấy đứa bé trở về nhà cũ ăn cơm, là bởi vì Tể Tể muốn gặp mọi người trong nhà của hắn.


Từ quan hệ máu mủ mà nói, hắn cùng bố mẹ còn có hai người anh em, từ nhỏ đã không thân cận, nhưng tất cả mọi người đều là họ Hoắc.

Bà nội Hoắc không hài lòng!Nhưng không biết vì sao bà nhìn cháu trai lớn hòa thuận cùng với bánh bao sữa, lại có đôi mắt luôn dán ở trên người bé, bà bỗng nhiên không buồn nói vài câu với Hoắc Trầm Lệnh.

Mấy đứa con không biết vì cái gì lại như vậy!Nhưng trước mắt nhìn xem đời cháu, coi như không tệ.

Bà nội Hoắc nghĩ đến câu kia của bánh bao sữa "Ông nội, ông có phải hay không thường xuyên nằm mơ thấy ác mộng nha?" bà híp híp mắt, đứng dậy gọi bánh bao sữa.

"Tể Tể, cháu qua đây, bà nội cũng chuẩn bị cho cháu quà gặp mặt, ở trong thư phòng ông nội cháu, chúng ta cùng đi lấy nào.

"Lại có anh trai mới, bánh bao sữa tâm tình vô cùng tốt, thấy bà nội đang mong chờ nhìn, bé vội vàng từ trong ngực anh Tư Lâm chui ra ngoài, nhào vào vòng tay bà nội Hoắc.

"Vâng, bà nội, để Tể Tể đỡ bà.

"Bà nội Hoắc cúi đầu nhìn đứa nhỏ cao còn chưa tới đùi, nhịn không được cười lên.

"Được được được, Tể Tể đỡ bà nào.

"Một bên cưng chiều nắm bánh bao sữa tay, một bên lại thả chậm bước chân, hiển nhiên sợ bánh bao sữa ngã.

Vương Ngọc Linh: "! ! "Cả nhà hôm nay bị làm sao không biết?Ông chồng đưa thẻ đen, con trai thì như gặp được đồ hiếm có, cả hai ông bà thế nhưng mà đều chuẩn bị quà gặp mặt?Mục tiêu chính của nhà bọn họ là gì vậy?Đây rốt cuộc có vấn đề ở chỗ nào?Lúc đi vào Hoắc An An, vừa hay nhìn thấy bà nội đang nắm tay Minh Tể Tể đi vào thư phòng.

Nhìn động tác che chở bánh bao sữa của bà nội, Hoắc An An đáy mắt xẹt qua một tia lo lắng.

【 Hệ thống, không phải nói mở ra chế độ "Thiên vị", về sau ông bà nội sẽ trực tiếp thiên vị người một nhà chúng ta, đối với nhà chú hai bắt bẻ mà? Vì cái gì bà còn nắm tay minh Tể Tể đi thư phòng của ông nội? 】Hệ thống cũng khó hiểu!Lẽ ra sản phẩm của hệ thống, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì mới đúng.

【 Ta điều tra thêm! 】.