Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 47: 47: Bánh Bao Sữa Buồn Bực





Phòng khách.

Lúc mọi người thấy ông nội ôm bánh bao sữa đi ra, tất cả mọi người ai cũng chết lặng vì ngạc nhiên.

Nhất là vương Ngọc Linh, hoài nghi mình bị ảo giác, liên tục dụi mắt.

Một bên đẩy đẩy con gái bên cạnh Hoắc An An: "An An, con mau nhìn xem, mắt mẹ có phải là bị làm sao rồi không?"Giọng Hoắc An An còn có chút hoảng hốt: "Mẹ, mẹ cũng cảm thấy con mắt có vấn đề?"Vương Ngọc Linh sửng sốt, quay đầu nhìn về phía con gái ở bên cạnh.

"An An, con có ý gì? Con thấy được cái gì?"Hoắc An An cũng đang rất khó tin, dụi dụi mắt.

"Mẹ, ông nội làm sao lại! ! Ôm Tể Tể?"Vương Ngọc Linh: "! ! "Không phải cô ta nhìn lầm!Là ông nội thật sự ôm cái đứa cháu nuôi kia a!Vương Ngọc Linh khóe miệng giật giật, ông nội đã ôm bánh bao sữa đi đến phòng ăn.

"Dì Vương, hôm nay nấu hết mấy món tủ của dì, nhìn xem Tể Tể thích ăn cái gì, đến lúc đó lại làm nhiều thêm một chút!"Người nhà họ Hoắc: "! ! "Đừng nói vương Ngọc Linh, chính cha con Hoắc Trầm Lệnh ba người đều có chút choáng váng.

Nhưng trong cha con ba người, trừ Hoắc Tư Thần còn nhỏ tuổi không giữ được bình tĩnh, không ngừng sờ cái gáy trừng to mắt, thì Hoắc Trầm Lệnh cùng Hoắc tư tước hai cha con đang ngồi ở trên ghế sa lon, thần sắc không có bất kỳ biến hóa nào.

Hoắc tư tước đứng dậy: "Cha, con đi qua cùng Tể Tể chơi.

"Hoắc Tư Thần lập tức bật dậy: "Cha, con cũng đi cùng anh hai!"Bên kia Hoắc Tư Lâm cũng đứng dậy: "Cha, Chú hai, con cùng tư tước, Tư Thần cùng đi qua.

"Ba đứa trẻ cùng đứng lên, sải bước hướng phòng ăn đi tới.

Nhất là Hoắc Tư Thần, trực tiếp chạy.


Tốc độ kia, biểu tình kia, hắn đi chậm như sợ Tể Tể sẽ bị ông nội bắt nạt vậy.

Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh đang thần sắc hờ hững.

"Trầm Lệnh, chúng ta nói chuyện một chút?"Hoắc Trầm Lệnh ánh mắt nặng nề, giọng nói lạnh lùng.

"Tôi không cảm thấy giữa chúng ta còn có chuyện gì để nói.

"Hoắc Trầm Huy giống như nghĩ đến cái gì, lập tức giải thích.

"Trầm Lệnh, anh cũng không phải là muốn cùng em nói chuyện về việc phát triểm ở khu phía nam.

"Sợ Hoắc Trầm Lệnh lại cự tuyệt, Hoắc Trầm Huy đã đứng lên, thần sắc phi thường ôn hòa, lộ ra mấy phần khẩn trương.

"Trầm Lệnh, cùng anh nói chuyện có được hay không?"Vương Ngọc Linh cùng Hoắc An An đồng thời nhìn sang, hai mẹ con mặt mũi đầy vẻ không dám tin.

Nhất là Hoắc An An, đầu lại càng đau.

Cô đang muốn nói cái gì, thì Bà nội Hoắc từ thư phòng đi ra.

Con mắt đỏ hoe giống như đã khóc.

Hoắc An An không do dự, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Bà nội Hoắc.

"Bà nội, bà có chuyện gì không?"Bà nội Hoắc vẫy vẫy tay, ánh mắt nhìn về phía phòng khách.


"Trầm Lệnh, cha ngươi cùng Tể Tể đâu rồi?""Đúng rồi, Trầm Lệnh, Tể Tể lần đầu về nhà, con nói cho mẹ biết con bé thích ăn cái gì không thích ăn cái gì, mẹ hôm nay tự mình xuống bếp nấu.

"Hoắc Trầm Lệnh: "! ! "Vương Ngọc Linh: "! ! "Hoắc An An: "! ! "Ngược lại là Hoắc Trầm Huy, tựa hồ sớm đoán được, duy trì trạng thái ôn hòa, chờ đợi mà nhìn Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh trong lòng dâng lên rất nhiều suy nghĩ, mặt không biểu tình mở miệng.

"Tể Tể không kén ăn!"Bà nội Hoắc há to miệng, mắt đã muốn ngấn nước, vội vàng uh uh gật đầu, một bên lau nước mắt một bên lại nhìn xem đứa con trai thứ hai, sợ khống chế không nổi cảm xúc, bước nhanh đi vào phòng bếp.

Vương Ngọc Linh: "! ! ""An An, ông nội cùng bà nội con, đến cùng là bị làm sao vậy?"Hoắc An An một bên xoa huyệt thái dương, một bên cúi thấp đầu xuống, trong mắt hiện ra lãnh ý.

Nhất định là Minh Tể Tể giở trò quỷ!Hệ thống nhân vật phản diện lợi hại như vậy sao?Lại có thể trực tiếp làm cho hệ thống chân mệnh thiên nữ của cô xuất hiện trục trặc, bị ép tắt máy thăng cấp?Hoắc An An lo lắng bất an, muốn tự mình nhìn rõ.

"Mẹ, con cũng đi qua chơi cùng Tể Tể.

"Các anh trai đều đến phòng ăn, một mình cô ngồi ở chỗ này thì rõ ràng cho người khác thấy như là rất không thích Tể Tể.

Dù là cô hiện tại chỉ muốn lập tức trở về phòng nghỉ ngơi, những vẫn nhịn đau đứng dậy, nhanh chóng đi phòng ăn tìm Minh Tể Tể.

Trong phòng ăn.

Minh Tể Tể được ông nội ôm vào trong ngực, đang ăn sầu riêng.


Hoắc Tư Lâm, Hoắc tư tước cùng Hoắc Tư Thần ba người cùng ở bên cạnh, một người lột sầu riêng, một người cầm đĩa, một người cầm cái thìa, cùng nhau chăm sóc bánh bao sữa.

Hoắc An An: "! ! "Hệ thống nhân vật phản diện lợi hại như vậy sao?Có thể trong nháy mắt ảnh hưởng tới nhiều người như vậy?Không có hệ thống ở bên tai nhắc nhở, người luôn luôn thuận buồm xuôi gió Hoắc An An nhất thời suýt chút nữa khống chế không nổi biểu lộ trên khuôn mặt.

"Ông nội! ! Các ngươi! ! "Ông nội nhìn về phía nàng, thần sắc bình tĩnh.

"An An tới đây, ăn sầu riêng không cháu?"Hoắc An An tim đập thình thịch, vì muốn lấy lòng toàn bộ Hoắc gia, cô lợi dụng hệ thống chân mệnh thiên nữ mở ra chế độ "thiên vị", nhưng cũng là tiến hành theo tuần tự lần lượt, mà không phải như Minh Tể Tể làm một lần đem ông nội, bà nội cùng tất cả mọi người đều vây quanh.

Đây là chế độ "Thiên vị” đã mất đi hiệu lực?Hoắc An An nhu thuận cười cười: "Ông nội, cháu dị ứng với sầu riêng.

"Mà cô cũng không ngửi được mùi của sầu riêng.

Ông nội gật gật đầu, biểu thị đã biết.

"Bên kia có nho có táo, cháu tự mình ăn đi.

"Hoắc An An vâng dạ, cố gắng ra vẻ mình rất bình thường đi sang bên kia ngồi xuống.

Nhưng mùi sầu riêng quá nồng, cô cảm thấy buồn nôn suýt nữa còn nôn chỗ tại chỗ, liền nhanh chóng lui lại về sau.

Hoắc Tư Thần nhìn chằm chằm rồi nhíu mày: "Hoắc An An, em làm gì vậy? Không thích mùi thì tránh xa một chút là được, không ai bắt em đi qua đây.

"Hoắc An An hít một hơi thật sâu: "Anh Tư Thần, em! ! Mặc dù dị ứng với sầu riêng, nhưng mà Tể Tể lần đầu đến nhà chúng ta, trong nhà chỉ có em là con gái nên là em tới chơi cùng Tể Tể.

"Hoắc Tư Thần quay ra hỏi bánh bao sữa đang được ông nội ôm ở trong ngực.

"Tể Tể, em chỉ thích chị gái không thích anh trai sao?"Bánh bao sữa mở đôi mắt to đen nhánh chằm chằm Hoắc An An, làm cho Hoắc An An cảm thấy sau lưng phát lạnh, mất tự nhiên cúi đầu tránh đi ánh mắt của cô.


"Anh ba, Tể Tể thích các anh trai!"Hoắc Tư Thần cười lên ha hả, cảm thấy bánh bao sữa rực rỡ như ánh nắng.

"Không thích chị gái?"Bánh bao sữa cười hắc hắc: "Không thích, bởi vì chị gái có bí mật, còn đối với anh hai cùng anh ba không tốt.

"Hoắc An An nhịn không được, đây không phải ngang nhiên ở trước mặt ông nội bôi đen nàng sao?Cô ủy khuất ngẩng lên đầu, hướng anh trai nhà mình Hoắc Tư Lâm xin giúp đỡ.

"Anh ~~"Bánh bao sữa cũng nhìn về phía Hoắc Tư Lâm, học Hoắc An An nũng nịu giống như vậy, thậm chí còn ôm lấy cánh tay của hắn.

"Anh Tư Lâm ~~~"Giọng con nít vốn là rất mềm mại nhu nhược, lại cố ý nũng nịu thì mềm nhũn như nước, làm cho lòng ai cũng đều tan chảy.

Hoắc Tư Lâm vội vàng đem quả sầu riêng đang cầm trong tay tránh xa ra một chút, miễn làm bánh bao sữa bị thương.

"Tể Tể, Anh Tư Lâm ở đây, chờ một chút, không sao.

"Hoắc An An: "! ! "Cô cố gắng cảm nhận là một đứa trẻ tám tuổi bị cướp mất anh hai.

Mở đôi mắt thật lớn hồng hộc thở, hiển nhiên là rất tức giận.

"Anh, anh Tư Thần rõ ràng đang nói xấu em, anh cũng không giúp em.

"Hoắc Tư Lâm thanh âm bình thản, thần sắc dung túng cưng chiều.

"An An, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, con bé biết hai chữ nói xấu viết như thế nào đâu?"Bánh bao sữa rất thành thật giương cái đầu nhỏ lên, còn có chút buồn bực.

Khuôn mặt nhỏ mập mạp phồng má, trông giống như con cá nóc nhỏ đang phồng mồm lên.

"Anh Tư Lâm, Tể Tể không biết chữ nói xấu viết như thế nào, Tể Tể không biết chữ, Tể Tể biến thành mù chữ! ! "Hoắc An An: "! ! "Minh Tể Tể!Bé thế mà hành động dễ thương và giả bộ đáng thương!Hệ thống nhân vật nữ phản diện này cũng quá xấu hổ, quá mất mặt!.