Minh Vương - Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi

Chương 53: 53: Nói Cho Anh Biết Em Đến Cùng Là Cùng Ai Nói Chuyện






Bị nghi ngờ hết lần này đến lần khác, Hoắc An An rất tức giận.Cô trực tiếp nổ tung!"Anh, em là em gái ruột của anh, vì cái gì em nói anh đều không tin, Minh Tể Tể mới đến hai ngày, em ấy nói gì anh cũng tin là sao?""Anh tại sao lại bảo vệ em ấy khắp mọi nơi?""Vì sao vậy?"Một câu cuối cùng, Hoắc An An trực tiếp hét lên!Hoắc tư Lâm chân mày nhíu chặt hơn, thanh âm vẫn kiên định."An An, nói cho anh biết, em đến cùng là cùng ai nói chuyện?"Nhìn ra Hoắc tư Lâm rất nghiêm túc, Hoắc An An cảm giác biết không thể cứng rắn phản kháng, thế là hung hăng dậm chân."Em muốn đi tìm mẹ, nói anh và Minh Tể Tể bắt nạt em! Ô ô ô......"Hoắc An An lần nữa che mặt giả khóc chạy đi.…..Bánh bao sữa bỗng nhiên lên tiếng: "Anh Tư Lâm, chị An An sắp gặp nguy hiểm."Hoắc tư Lâm cũng lo lắng cho em gái mình, không kịp hỏi Tể Tể lúc trước ở giữa hai lông mày của mình làm cái gì, ôm bánh bao sữa nhanh chóng đứng dậy đuổi theo.Bọn họ lúc trước đặt phòng ăn ở tầng ba, Hoắc An An đi trước xuống lầu sớm một phút so với bọn họ.Chờ Hoắc tư Lâm ôm bánh bao sữa đến cửa chính nhà hàng thì thấy Hoắc An An đã chạy đến đường cái đối diện.Bánh bao sữa ánh mắt xoay chuyển, liền thấy nguyên nhân gặp nguy hiểm của chị An An."Anh Tư Lâm, bên kia có một bà lão với một chị chính là nguyên nhân làm chị An An gặp nguy hiểm!"Hoắc tư Lâm không hiểu gì.Nhưng rất tin tưởng bánh bao sữa."Đi, chúng ta mau đi qua."Hoắc tư Lâm ôm bánh bao sữa đi sang đường, bà lão nắm tay cháu gái mình khoảng tám chín tuổi đang cùng Hoắc An An nói chuyện.Đứa nhỏ Tám chín tuổi tên Giai Giai còn đưa búp bê vải của mình cho Hoắc An An chơi."An An, mẹ em ở đâu? Bà chị quen biết rất nhiều người, nếu không chị cùng bà đưa em đi tìm mẹ của em?"Hoắc An An vốn không muốn phản ứng, nhưng lại thấy Hoắc tư Lâm ôm Minh Tể Tể đuổi theo, không cần suy nghĩ liền gật đầu."Được, cảm ơn chị Giai Giai."Bà của Giai Giai vội nắm tay cô đi tiến về phía trước, vừa đi vừa an ủi cô."An An không khóc, có bà ở đây, đi, bà dẫn cháu đi tìm mẹ."Hoắc An An sợ lộ, nhịn đau bóp bắp đùi mình một cái, lập tức đau đến rớt nước mắt.Hoắc tư Lâm ôm bánh bao sữa đi chặn trước mặt ba người bọn bọ."An An."Hoắc An An còn chưa có lên tiếng, ánh mắt Giai Giai xoay chuyển."Anh trai, anh là ai a? Đây là em gái em, An An, chúng ta bây giờ có việc, anh nhường đường một chút!"Bà Giai Giai cũng nhanh chóng lên tiếng: “Đúng vậy! Đừng chậm trễ chuyện của chúng ta, nhường đường!"Hoắc tư Lâm nhìn chằm chằm Hoắc An An: "An An, mới vừa rồi là anh không đúng, anh giải thích với em sau, mau tới đây, anh dẫn em đi tìm mẹ."Cô nhìn Hoắc tư Lâm ôm Minh Tể Tể liền tức giận, hằm hằm nhìn Hoắc tư Lâm."Em không đi qua!"Giai Giai nhanh chóng nói tiếp: "Anh trai tránh ra, chúng ta cũng không quen biết anh!"Hoắc An An lập tức bổ sung: "Đúng! anh tránh ra, em không biết anh!"Nói xong chạy xa một đoạn.Bà của Giai Giai chờ đúng thời cơ, nhanh chóng nắm tay Hoắc An An nhanh chóng hướng chiếc xe cách đó không xa đi.Bánh bao sữa nhanh chóng lên tiếng: "Anh Tư Lâm, bà lão kia là người xấu, mang chị An An đi rồi."Hoắc tư Lâm cũng nhìn thấy, không suy nghĩ vòng qua người Giai Giai đuổi theo.Giai Giai bỗng nhiên gào khóc, hét lên hết cỡ."Đánh người!! Ô ô ô......!Cứu mạng a......!Anh đánh em, ô ô ô......"Động tĩnh rất lớn, những người ở xung quanh liền vây tới."Này! Anh sao vậy? Sao có thể đánh em gái như thế!""Đúng thế! Tiểu tử, cậu như thế này không tốt đâu!"......Hoắc tư Lâm vội giải thích: "Cô ấy không phải em gái tôi, em gái tôi bị bà của cô ấy mang đi rồi!"Bánh bao sữa nhận thấy Hoắc An An sắp bị bà lão kia mang lên xe, vội vàng từ trong ngực anh Tư Lâm trượt xuống dưới.Bé mặc dù mập mạp, nhưng cơ thể rất linh hoạt.Trượt xuống dưới liền hướng trong đám người chui, rất nhanh từ trong đám người vây xung quanh chui ra ngoài.Bánh bao sữa hướng về phía bà lão sắp lên xe hô to một tiếng: "Dừng lại!"Bà của Giai Giai thấy cũng chần chờ một chút.Đứa nhỏ này quá đẹp, nếu không thì cùng mang đi?Hoắc An An nhìn thấy Minh Tể Tể đuổi tới, mà Hoắc tư Lâm còn bị một đám người vây quanh, ánh mắt lóe lên, đáy lòng xuất hiện một ý tưởng táo bạo.Cô đương nhiên biết Giai Giai cùng bà của Giai Giai không phải người tốt lành gì, cô thật ra cũng không phải tám tuổi!Nghĩ lại, lại từ bỏ.Minh Tể Tể mặc dù nhỏ, nhưng vẫn là con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh.Bắt cóc con gái của Hoắc Trầm Lệnh, khẳng định hai bà cháu Giai Giai cũng chạy không ra được khỏi thành phố.Dù cô không phải cố ý đồng lõa, nhưng hiện tại chế độ "Thiên vị" mất đi hiệu lực, Khả năng toàn bộ Hoắc gia sẽ đều không thích cô, ghét bỏ cô.Hoắc An An giương ánh mắt lạnh lẽo nhìn Minh Tể Tể."Em tới làm cái gì?"Bà của Giai Giai nhìn hai người này không hợp nhau, sợ lại ầm ĩ thì một đứa cũng đều không mang đi được nên từ bỏ ý nghĩ mang bánh bao sữa đi.Bà ta liền đem Hoắc An An kéo lên trên xe: "Đừng cùng con bé nói nhảm, nó khẳng định là em của anh trai xấu kia gọi đến ngăn chặn chúng ta tìm mẹ cháu.""Có phải ở trong nhà cháu, trừ mẹ cháu ra tất cả mọi người đều thích con bé, không thích cháu?"Đau lòngHoắc An An quay đầu, không nói thêm gì nữa.Bà của Giai Giai thấy thế, đem người nhanh chóng kéo lên xe đóng cửa lại.Đến lúc đóng cửa xe thì còn thừa lại khe hở lớn như bàn tay, làm sao cũng không đóng vào được.Cùng lúc đó, bên cạnh xe vang lên tiếng la khóc kinh thiên động địa của bánh bao sữa.Bé hiện tại học được làm xấu!"Oa oa oa......!Bà nội xấu không muốn cháu gái của mình! aaaaaaaaaa......!Ô ô ô......"Bánh bao sữa không giả khóc được cho nên căng cuống họng lên gào khan.Bé cũng không biết bà của Giai Giai cùng Giai Giai là tách ra hợp tác, cho dù là con gái ruột của Minh Vương thì bánh bao sữa cũng chỉ là đứa nhỏ ba tuổi rưỡi.Bé có thể nhìn thấy âm khí trên bờ vai của bà lão, chứng minh bà lão không phải người tốt.Chị gái kia cũng giống bà lão, trên thân cũng có âm khí vờn quanh, mặc dù mỏng manh, nhưng ở Địa phủ mà nói cùng loại âm khí mỏng manh tự nhiên vờn quanh kia chính là đồng lõa với nhau.Hiện tại người xấu muốn bắt chị An An chạy, bánh bao sữa làm sao lại có thể bỏ qua đây?Đây là để chị gái đồng lõa kia ở lại gây rối để bắt chị An An?Không thể được!Chị An An mặc dù thỉnh thoảng không biết cùng ai nói chuyện, nhưng cũng là người nhà họ Hoắc!Người nhà của mình sao có thể để bắt đi đây?Cho nên bánh bao sữa xuất ra đại lực, một bàn tay nhỏ nắm lấy cửa xe không cho đóng lại, hai chân đứng yên trên mặt đất, bánh bao sữa nặng hơn mười cân trong nháy mắt biến thành tảng đá ngàn cân.Muốn chạy?Không có cửa đâu!Bà của Giai Giai liền gấp gáp.Mắt thấy miếng mồi lớn đã tới tay, kết quả đuổi theo một đứa nhỏ gây ra thêm phiền phức!Hơn nữa còn giữ lấy cửa xe rồi gào lên.Bà của Giai Giai quyết tâm hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, liền khởi động xe, một cước đạp mạnh chân ga.Tiếng động cơ rất lớn, ngay lập tức hấp dẫn đám người cách đó không xa chú ý tới.Bên kia Hoắc tư Lâm nhìn thấy bánh bao sữa bên này, sợ đến nhịp tim muốn ngừng đập."Tể Tể, nguy hiểm! Nhanh buông ra!"Đám người đang vây xem cùng nhau nhìn sang, đồng thời há mồm trợn mắt."Ôi! Nguy hiểm!""Quá nguy hiểm!"......!Giai Giai ngay lúc Hoắc tư Lâm định chạy sang, trong nháy mắt liền ôm chặt hai chân hắn, cả người treo ở trên đùi hắn gào khóc."Anh, anh đừng bỏ lại Giai Giai a! Giai Giai biết sai rồi! Ô ô ô......!Giai Giai cũng không dám nữa!""Ô ô ô......"Hoắc tư Lâm không thể kiềm chế được tức giân, Giai Giai không có nhiều sức lực nhưng rất khôn khéo, rõ ràng loại chuyện này làm qua không chỉ một lần, cực kỳ thuần thục.Hoắc tư Lâm trong lòng toát ra ba chữ to: Dính như đỉa!Một tay chém vào gáy Giai Giai, thừa dịp cô hôn mê đá ra xa, liền phi nước đại đi cứu người..