Mở Màn Lưu Đày Vương Phi Dọn Sạch Hoàng Thành

Chương 10: Chương 10





Kỷ thị và Tô Dung Yên đồng loạt thay đổi sắc mặt, bị người ta chỉ vào mặt mắng, ai giữ được thể diện?
Nhưng Kỷ thị thập phần hiểu rõ Tô Hoành An, biết hắn để ý thể diện và quy củ nhất, nếu không, năm đó lúc hắn cưới Mạnh Cẩm Vi, khi mẹ chồng dẫn nàng tìm tới cửa, cũng sẽ không trực tiếp đẩy nàng lên làm phòng bên.

Mạnh Cẩm Vi đã chết nhiều năm như vậy, Tô Hoành An vẫn không chịu buông lỏng nâng nàng làm bình thê, còn không phải hắn sợ bị người ta nói Tô phủ bọn họ không bằng cao môn quý hộ trong kinh thành, sợ bị người ta nói không có quy củ sao.

Không nghĩ tới Tô Oản Nhan này cũng nắm được tính tình của Tô Hoành An, sau khi nàng nói như vậy, cho dù trong lòng Tô Hoành An không đồng ý, cũng sẽ không giúp hai mẫu nữ các nàng nói chuyện.

Kỷ thị vội vàng kéo nữ nhi đến ngồi bên cạnh mình, chuyển đề tài cười nói, "Lão gia, khó được đại tiểu thư lại nguyện ý tới đây cùng ăn cơm, không bằng để cho phòng bếp làm thêm món ăn đại tiểu thư thích ăn đi?"
"Ừm, lại thêm món ăn.

" Tô Hoành An gật gật đầu, dù thế nào Tô Oản Nhan cũng là nữ nhi của mình, hơn nữa, hôm nay cho dù Tô Oản Nhan không ra, hắn ăn cơm xong cũng phải cho người đi gọi nàng đến thư phòng.

Tô Oản Nhan không già mồm cãi láo, nàng là đích nữ Tô phủ, chi tiêu lớn nhỏ trong phủ này, cơ hồ đều dùng bạc của mẫu thân nàng, nguyên chủ của thân thể nàng thân là nữ nhi duy nhất của mẫu thân, ăn nhiều món thì có làm sao?

Tô phủ bình thường đều tám món mặn một canh, gà vịt thịt cá đều được mang lên đầy đủ, Tô Oản Nhan là loại người không thịt không vui, lúc ăn cơm, ngoại trừ món mới được đem lên thêm vì nàng, mỗi dạng đồ ăn nàng đều ăn đến say sưa ngon miệng.

Ừm, tuy chủ tử của Tô phủ không được tốt lắm, nhưng tay nghề đầu bếp ngược lại không tồi, không biết tay nghề đầu bếp Tiêu vương phủ như thế nào?
Nếu không có đầu bếp giỏi, nàng liền đào đầu bếp Tô phủ qua, đến lúc đó trên đường lưu đày, còn có thể làm bao nhiêu món ăn ngon.

Tô Dung Yên mới vừa rồi bị Tô Oản Nhan "khi dễ", trong lòng tức giận còn chưa trút ra, nhìn thấy Tô Oản Nhan ăn như hổ đói như vậy, làm sao bỏ qua.

"Tướng ăn của tỷ tỷ như vậy, sợ khi tới Tiêu vương phủ, sẽ khiến Tiêu vương không thích đi? Giống như tám trăm năm chưa từng ăn cơm vậy.

"
Kỳ thật, tướng ăn của Tô Oản Nhan không khó coi, chỉ không giống với những quý nữ cao môn khác, lúc ăn nhai kỹ nuốt chậm.

Đây cũng là tốc độ luyện ra được khi còn làm đặc công ở hiện đại, dù sao khi làm nhiệm vụ, làm gì có thời gian để ngươi chậm rãi hưởng thụ mỹ thực chứ?

"Có thích hay không đó là chuyện của Tiêu Vương, đến phiên nhị muội ở chỗ này nhiều lời sao?" Tô Oản Nhan xé xuống một cái đùi vịt quay, loại bỏ sạch sẽ toàn bộ xương cốt trên thịt, vừa ăn vừa nói.

Tô Hoành An nghe vậy, nhìn Tô Dung Yên một cái, có chút chướng mắt với nhị nữ nhi bộ dáng hẹp hòi này, "Quy củ ăn không nói, tẩm bất ngữ đều đã quên rồi sao?"
Tô Dung Yên nào còn dám nói cái gì, oán hận trừng mắt liếc Tô Oản Nhan, cúi đầu bới hạt gạo.

Một bữa cơm ăn xong, Tô Hoành An gọi Tô Oản Nhan đang lau miệng rồi muốn rời bàn, ngữ khí từ ái: "Nhan Nhan, ngươi theo cha đến thư phòng một chuyến, cha có việc muốn nói với ngươi.

"
"Được!" Tô Oản Nhan nhíu mày, là chuyện mà tối hôm qua nàng nghe được sao?
Chỉ là không biết cụ thể là chuyện gì? Nàng cũng rất tò mò.

Trong phòng ăn, Kỷ thị và Tô Dung Yên đều dùng ánh mắt oán độc nhìn Tô Oản Nhan rời đi.

Tô Dung Yên cũng sắp xé nát khăn tay, "Nương, lúc này phụ thân gọi Tô Oản Nhan đi, nhất định là muốn trợ cấp tiền bạc cho nàng.

"