Mở Màn Lưu Đày Vương Phi Dọn Sạch Hoàng Thành

Chương 20: Chương 20





Bên cạnh có người phụ họa, vừa cười vừa nói: "Nghe nói Tiêu vương phủ vì chuẩn bị quá nhiều sính lễ, hạ nhân trong phủ đều không đủ để dùng, còn phải vào cung mượn người tới, nói không chừng, người nâng rương đi đầu đều đã tới Tô phủ, mà người nâng rương cuối cùng, còn chưa có rời khỏi Tiêu vương phủ đâu!"
Cũng có người thầm than, "Xem ra bệnh tình của Tiêu vương rất nặng a, chuẩn bị nhiều sính lễ như vậy, nhất định đã đặt tất cả hi vọng ở trên người tân nương xung hỉ cho Tiêu vương a!"
"Chậc chậc chậc! Tiêu vương thật sự đáng thương!"
Trong đám người có người do Tiêu vương phủ an bài, bọn họ giả trang thành dân chúng trà trộn trong, dẫn dắt lực chú ý của mọi người hướng về phương diện thân thể Tiêu vương không tốt.

Vương gia dặn dò, bọn họ muốn cho dân chúng toàn thành đều biết, thân thể của Tiêu Vương thật sự rất không tốt.

Tiêu vương có thể tỉnh lại hay không, phải xem thành quả xung hỉ ngày mai qua đi.


Chẳng phải cẩu hoàng đế đã cố ý an bài một vài tai mắt vào Tiêu vương phủ sao?
Vậy để cho hắn nhìn xem, tứ hôn xung hỉ mà hắn an bài, cuối cùng, vạn nhất thật sự đánh thức được Tiêu Vương hôn mê bất tỉnh thì sao!
Hòa bá đại biểu cho Tiêu vương phủ, trịnh trọng lấy ra danh sách lễ vật vừa rồi được nâng tới, giao vào trong Tô Oản Nhan, vẻ mặt kích động, nói: "Tô tiểu thư, thật sự xin lỗi, bởi vì thời gian quá vội vàng, Tiêu vương phủ chúng ta tạm thời chỉ có thể chuẩn bị những thứ này, vì biểu thị ý xin lỗi của Vương gia chúng ta, lão nô làm chủ, đem khế ước phòng ốc cùng khế ước đất đai trên danh nghĩa Vương gia, lấy ra một ít bù vào cho đủ số, xin tiểu thư chớ ghét bỏ.

"
Nói xong, lại đem năm hộp gỗ lim tơ vàng tự tay nâng cho Tô Oản Nhan, cười nói: "Tiểu thư, những thứ này cũng không viết ở trên danh sách lễ vật, tiểu thư cần phải cất kỹ.

"
Ý của Hòa bá chính là, nói trắng ra là cho dù mười dặm hồng trang mang tới, bày đầy tiền sảnh đại viện Tô phủ, giá trị vẫn xa xa không bằng năm cái hộp nhỏ trong tay Hòa bá.

Sở dĩ Tiêu vương đánh trận hành quân lợi hại, một mặt là vì sự dũng mãnh thiện chiến của hắn, mặt khác, toàn bộ người trong kinh thành đều biết, binh lính đi theo Tiêu vương đánh trận, ngoại trừ có bổng lộc triều đình cấp, còn có thể lĩnh thêm một phần thu nhập của Tiêu vương phủ.

Tiêu vương phủ có thể giúp đỡ triều đình cùng nhau dưỡng binh, tài lực hùng hậu cũng là sức mạnh của Tiêu vương, mà nguồn gốc tài lực này, chính là từ vô số khế ước đất đai trong tay Tiêu vương.

Tô Oản Nhan mở mắt cười, tự tay tiếp nhận năm cái hộp nhỏ kia, "Hòa bá, người yên tâm đi, tuy rằng phụ thân ta làm quan thanh liêm, không lấy ra được bao nhiêu đồ cưới, nhưng ta có đồ cưới do mẫu thân để lại, tài lực của ngoại tổ Mạnh gia hùng hậu, chờ ngày ta xuất giá, tất nhiên cũng phong quang vô hạn.


"
Hòa Bá cùng Tô Dịch Nhan nói chuyện, ý cười dịu dàng.

Người Tô gia đứng phía sau cũng nghiến răng nghiến lợi.

Kỷ thị lại càng hận không thể xông lên xé miệng Tô Oản Nhan tại chỗ, lời này nói ra, chờ ngày mai Tô Oản Nhan xuất giá, nếu Tô phủ bọn họ không tạo thanh thế lớn, chẳng phải sẽ khiến cho mọi người biết, Tô phủ hoặc là nàng, cắt xén đồ cưới Mạnh Cẩm Vi để lại cho nữ nhi sao?
Thật đúng là tính toán tốt, nàng dù muốn làm cái gì, cũng không làm được.

Thứ Tô Oản Nhan muốn chính là hiệu quả này.


Nàng mặc kệ Kỷ thị có mưu đồ chiếm hồi môn của mẫu thân nguyên chủ hay không, Kỷ thị chỉ lấy ra chưa tới một phần ba, thứ còn lại ở trong tay ai, không cần nói cũng biết.

Dám cướp đồ với Tô Oản Nhan yêu tiền như mạng? Vậy thì ngại quá.

Đây là đồ của mẫu thân nguyên chủ để lại cho nguyên chủ, nói cái gì thì nàng cũng phải giúp nguyên chủ giống nàng cầm được đồ về, chờ tới lúc xét nhà lưu đày, thu toàn bộ vào trong không gian, bảo tồn nguyên vẹn cho nguyên chủ, coi như giữ lại kỷ vật của hai mẹ con các nàng đi.