Mở Màn Lưu Đày Vương Phi Dọn Sạch Hoàng Thành

Chương 45: Chương 45





"Ha ha! " Tô Oản Nhan bị Tiểu Ngũ ôm eo nhỏ phi thân giữa không trung, cười đến ngửa tới ngửa lui, "Quá đã nghiền!"
Tim Tiểu Ngũ đập điên cuồng, tay ôm Tiểu Vương phi lại siết chặt, sợ không giữ được Tiểu Vương phi ngã xuống, "Vương phi nương nương, người đi lâu như vậy, đã làm gì vậy?"
Thứ cho lòng hiếu kỳ của nàng, thật sự là đêm nay chủ tử vì để cho tiểu vương phi chơi vui vẻ, liên tiếp xuất động tới nhiều ám cọc trong Ám Vệ doanh, vốn tưởng rằng tiểu vương phi vào cung để trộm! ! Phi, lấy đồ, nhưng lúc tiểu vương phi đi ra, trong tay cũng không có lấy một thứ, vậy tiểu vương phi lẻn vào hoàng cung là làm cái gì?
Tô Oản Nhan giãn mặt cười với Tiểu Ngũ, "Ngày mai ngươi sẽ biết, nói không chừng sáng mai cẩu hoàng đế còn không thể lên triều!"
Tiểu Ngũ cái hiểu cái không gật đầu, "Ồ~"
Hai người an toàn trở lại vương phủ, bởi vì chuyện ban đêm nàng đi dò xét hoàng cung trên dưới vương phủ đều biết, lúc thấy nàng bị Tiểu Ngũ ôm lấy phi thân từ cửa sau tường viện tiến vào, hộ vệ canh giữ ở nơi đó, liền mí mắt cũng không nhúc nhích một chút, chờ Tô Oản Nhan hai chân đứng vững, nhất tề khom người hành lễ, "Tham kiến Vương phi!"
Không biết có phải là Tô Oản Nhan ảo giác hay không, luôn cảm thấy thái độ nhóm hộ vệ đối với nàng càng thêm cung kính, nàng không có đặt loại cảm giác khác thường này trong lòng, nói: "Đứng lên đi, các ngươi tiếp tục làm việc của các ngươi đi, không cần để ý tới chúng ta.

"
"Vâng!" Đám hộ vệ nghe lời xoay người rời đi.

Tiểu Ngũ đỡ Tô Oản Nhan đi đến phòng ngủ chính, đi qua tiểu hoa viên, Hòa bá mang theo người cùng đèn lồng, sớm chờ ở nơi đó, nhìn thấy nàng đến gần, cười híp mắt nói: "Vương phi đã trở lại, lão nô cho người chuẩn bị chút nước canh bồi bổ, Vương phi uống xong lại nghỉ ngơi.


"
"Được, Hòa bá vất vả rồi.

" Tô Oản Nhan nhìn thấy có hai tiểu nha hoàn cầm hai hộp thức ăn, gật gật đầu, cảm ơn Hòa bá.

Mang theo người một đường trở lại phòng ngủ chính, Tô Oản Nhan đi nhìn xem Quý Tiêu Hàn trước, Quý Tiêu Hàn đã được người hầu hạ đổi lại tẩm y, nằm ở bên trong giường.

Tiểu Ngũ hầu hạ Tô Oản Nhan rửa tay, ngồi xuống, "Vương phi nương nương, ngài mau uống hai ngụm canh ấm người.

"
Nhiệt độ ban đêm hơi thấp, các nàng vì tiện ra ngoài, ngay cả áo choàng cũng không quấn, mặc dù nàng đã tận lực che chở cho vương phi, nhưng tiểu vương phi thân thể mảnh mai, tay vẫn lạnh lẽo.


Tô Oản Nhan cũng không khách khí, bưng lên uống liền, vì không để cho mình bại lộ quá nhiều, trên đường dù Tô Oản Nhan thấy lạnh cũng không lấy quần áo giữ ấm từ trong không gian ra mặc, lúc này đã trở lại trong phòng, trong phòng có đốt lò sưởi nhỏ, một lạnh một nóng, thân thể lại càng lạnh.

Một hơi uống hai chén canh lớn, thân thể Tô Oản Nhan mới có thể hòa hoãn, lau miệng, nàng nhìn về phía Hòa bá vẫn khom người chờ ở một bên, hỏi: "Hòa bá, Dung ma ma cùng Thược Dược rời phủ rồi sao?"
Hòa bá vội vàng tiến lên một bước, trả lời: "Hồi vương phi, Dung ma ma cùng Thược Dược đã rời đi, ngoại trừ bạc Vương phi ngài cho bọn họ, lão nô đã làm chủ mua thêm chút đồ, nghĩ đến sau khi các nàng ra ngoài, nhất định sẽ không phải chịu khổ.

Sợ bị người có tâm theo dõi, lão nô còn âm thầm phái người đi theo một đoạn đường, hôm nay, các nàng đã an toàn đến chỗ mà Vương phi ngài chỉ định.

"
Tô Oản Nhan tương đối khẳng định năng lực làm việc của Hòa bá, gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết, "Thời gian không còn sớm, các ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi, để Tiểu Ngũ ở lại là được.

"
Lúc này Hòa bá mới cho người thu dọn đồ đạc, rời đi.

Tiểu Ngũ hầu hạ Tô Oản Nhan rửa mặt thay quần áo xong cũng lui xuống.