Mở Màn Lưu Đày Vương Phi Dọn Sạch Hoàng Thành

Chương 5: Chương 5





Phóng mắt nhìn toàn bộ thế gia cùng quý tộc bên trong hoàng thành, có nhiều nữ tử vừa độ tuổi như vậy, có nhà ai nguyện ý vì tư tâm của hoàng đế mà hy sinh nữ nhi mà mình nuông chiều trưởng thành?
Tô Hoành An nguyện ý!
Dù sao hắn cũng không có bao nhiêu cảm tình với vong thê, đối với đích nữ này cũng chưa từng để trong lòng, bây giờ có nơi cần tới nàng, tất nhiên muốn lợi dụng cho tốt một phen.

Tô gia cho ăn cho uống nuôi nàng đến bây giờ, là thời điểm để cho nàng báo đáp Tô gia.

Tô Oản Nhan không cần nhìn thần sắc Tô Hoành An, cũng biết trong lòng hắn nghĩ gì, nhưng nàng không phải nguyên chủ, dù bị lợi dụng như vậy cũng sẽ không cảm thấy thương tâm.

"Điều kiện để cho ta xuất giá chính là, đồ cưới của mẫu thân ta, trả lại toàn bộ cho ta không sót một kiện nào, hơn nữa phải trong vòng một ngày là lấy tới tay ta, chỉ cần thiếu một món! ! Ta dù có chết, cũng sẽ không bước ra đại môn Tô phủ một bước.

" Lời Tô Oản Nhan nói là với Tô Hoành An nói, nhưng ánh mắt lại rơi vào trên người Kỷ thị.

Trước khi Tô Hoành An làm quan từng là thư sinh văn nhược chỉ biết đọc sách, sau khi làm quan đã có mẫu thân nguyên chủ Mạnh Cẩm Vi cùng Mạnh gia giúp đỡ, cơ hồ chưa từng vì bạc mà phát sầu, căn bản không biết một năm chi tiêu của Tô phủ hiện giờ cần bao nhiêu.

"Đó là đương nhiên, của hồi môn của mẹ ngươi đương nhiên sẽ thuộc về ngươi, vi phụ đồng ý với ngươi.


" Tô Hoành An không chút suy nghĩ, liền đồng ý.

Kỷ thị ngồi ở một bên nghe vậy, thiếu chút nữa mà ngất đi.

Hôn sự của nàng và Tô Hoành An đã được định ra lúc còn ở quê nhà, sau đó lại được Tô mẫu dẫn tới, lấy vị trí phòng bên để vào cửa, làm gì có bao nhiêu của hồi môn để mang vào Tô phủ?
Qua nhiều năm như vậy, nếu không có Mạnh Cẩm Vi yên lặng lấy bạc ra, Tô phủ nào có quang cảnh như bây giờ.

Sau khi Mạnh Cẩm Vi chết, Mạnh gia ở Tấn Châu xa xôi ghi hận Tô Hoành An, cũng không đến Tô phủ nữa, một năm cũng chỉ có ngày lễ ngày tết mới tới thăm Tô Oản Nhan một chút, sẽ lấy ra chút bạc, cũng đều để cho Tô Oản Nhan chi tiêu.

Bây giờ muốn nàng trả lại toàn đồ cưới của Mạnh Cẩm Vi, chẳng phải là đang cạo thịt nàng sao?
Nhưng nhìn thái độ kia của lão gia, sợ là không trả cũng không được.

Vì thế, Kỷ thị lại không tình nguyện, ngày hôm sau vẫn sai người khiêng từng rương vào, đều được chuyển vào khuê phòng của Tô Oản Nhan.

Trong tay Tô Oản Nhan có danh sách đồ cưới của Mạnh Cẩm Vi, nàng tùy tiện đối chiếu, liền biết thiếu cái nào.


Nàng biết ngay, nữ nhân Kỷ thị kia sẽ không nghe lời mà phun hết đồ ra.

Nàng cũng không giận, nhân thiết của nàng chính là Tiểu Bạch Hoa nhu nhược, trước khi rời khỏi Tô phủ, phải ổn định một chút.

Nếu không gian của nàng cũng có thể đi theo nàng tới đây thì tốt rồi, đến lúc đó những thứ tốt đã bị Kỷ thị cắt xén kia, nàng tìm thời gian thu hết vào trong không gian, ngay cả một cọng lông cũng sẽ không để nàng chiếm lời.

Ai ngờ, ý nghĩ này của nàng vừa mới lóe lên, thân thể của nàng nhẹ nhàng, sau đó, nàng liền xuất hiện ở nơi nàng quen thuộc.

Không gian của nàng, cũng theo tới!
Oa! Đây mới là tiêu chuẩn của người xuyên không!
Có không gian chẳng khác nào có bug, hiện tại nàng sao có thể vẫn là pháo hôi, nàng rõ ràng đang cầm kịch bản của đại nữ chính a!
Trong không gian của nàng có các loại vật tư, các loại vũ khí, phương tiện giao thông lên trời xuống đất cùng tòa nhà bách hóa dùng mãi không hết, tất cả đều là nhờ vào kiếp trước nàng làm đặc công, hao hết tâm tư tích trữ được, vốn muốn làm đến khi mình 30 tuổi, liền tìm một nơi non xanh nước biếc rồi về hưu.

Ai có thể nghĩ đến, nàng vừa mới chết, lại thành một tiểu nữ hài mới cập kê.

Nhưng giờ thì không sao nữa rồi, có không gian chẳng khác nào có gốc rễ lập thân của nàng.