Mở Nhầm Cửa Không Gian

Chương 34




"Là người Trịnh gia phải về Trịnh gia." Trịnh Toàn nói xong,liền mang người của mình đi,hắn phải đi về tra chút chuyện xưa trước kia.

"Thiên hạ cũng không phải là của Trịnh gia,muốn như thế nào liền làm như thế đó."Tô Nghi châm chọc,hiện tại người của Tô gia cũng không dễ chọc vào,Trịnh gia muốn đoạt người cũng cần phải suy nghĩ cẩn thận.

Trong lòng An Lạc Vũ vô cùng loạn:"Tô Nghi chuyện này cuối cùng là như thế nào?"

"Em cho anh uống một chút nước trước đã."Tô Nghi nói,hắn vừa đi đến cửa thôn đã thấy nhóm người của Trịnh Toàn,hắn vẫn đi theo sau nhóm Trịnh Toàn đến nhà An Lạc Vũ.

Clovis nhìn đám người rời đi,hắn không nghĩ tới thân thể của An Lạc Vũ thì ra lại phức tạp như thế,người này hình như càng ngày càng thú vị.

Tô Nghi uống một ngụm lớn nước,bụng cũng kêu lên,hắn sớm muốn nhìn thấy An Lạc Vũ nên cơm trưa cũng không ăn,tuổi ông ngoại đã lớn thương nhất chính là dì,kết quả bây giờ âm dương cách biệt,hắn muốn sớm một chút mang em họ về cho ông ngoại bà ngoại gặp nhau.

"Clovis anh cũng đứng ngay cửa,tôi trước tiên nấu cơm hai người ngồi một chút,chuyện của mẹ tôi ăn no rồi nói."An Lạc Vũ nhíu mày,nhưng nhìn Clovis ở trước cửa vẻ mặt vặn vẹo,tuy y rất muốn biết chuyện của mẹ nhưng cũng không thể để người ta đói bụng a.

Ăn qua một bữa toàn nấm,An Lạc Vũ đem chén đĩa đi thu thập,pha một bình trà ba người ngồi trong sân.

"Này chuyện là như thế nào,chẳng lẽ tôi thật sự là em của anh? Tuy rằng lớn lên chúng ta có phần giống,nhưng mà tôi lớn lên giống mẹ,cho nên căn bản không có khả năng là em của anh." An Lạc Vũ hiểu mất đi người thân thì tâm tình trong lòng sẽ như thế nào,nhưng y thật không phải,y có ba có mẹ nha.

"Không phải như em nghĩ,mẹ anh cùng mẹ em là chị em ruột,cho nên lớn lên chúng ta giống nhau,việc này vẫn là từ từ mà nói." Tô Nghi dừng một chút nhấp một ngụm trà:"Sự việc năm đó anh cũng không hiểu rõ,nhưng có biết một chút,anh gặp em xong về nhà ngẫm nghĩ lại càng nghĩ càng thấy giống,lúc sau liền điều tra ba mẹ em,thì ra trước kia ba em lại là tài xế của nhà chúng ta,anh nghĩ ba em hẳn rất thích dì,đại khái đây là chủ ý của dì,lúc dì mất tích hai tháng sau,ba em cũng bỏ việc làm tài xế,hẳn là mang dì đi đến thôn An gia. Lại tra sinh nhật của em,kết quả trùng khớp,ba em mang mẹ em rời đi,cũng là lúc nam nhân kia vừa mới kết hôn." Tô Nghi một hơi nói đến sự việc phát sinh năm đó.

An Lạc Vũ đặc biệt thống hận những người đùa bỡn tình cảm của người khác,điều này cũng có quan hệ việc trước đây y đã trải qua:" Nói như vậy baba ta không phải thân sinh của tôi,thúc thúc của Trịnh Toàn mới là ba thật sự của tôi,nhưng hắn vứt bỏ mẹ ta đúng không?"

"Có thể nói như vậy, nhưng khi đó anh còn nhỏ,bọn họ thật sự xảy ra chuyện gì cũng không ai rõ." Tô Nghi nói,chính nhà bọn họ cũng không rõ ràng sự thật năm đó một cặp đôi hoàn hảo như nào liền lập tức chia tay.

"Vô luận năm đó có xảy ra chuyện gì,làm một nam nhân không chăm sóc tốt được vợ con của mình là không thể tha thứ,ta chỉ có duy nhất một người ba,và ông ấy đã chết." An Lạc Vũ chờp chớp mắt,vẻ mặt của y phi thường cô đơn tâm tình cũng sa sút,y không ngờ được chuyện mà mẹ mình năm đó phải đối mặt thương tâm như vậy,mà ba y trước sau cũng là một baba tốt,chẳng những chưa từng mắng y,đánh y,ngược lại vô cùng yêu thương y,ba mẹ con nhớ hai người.

Clovis xoa đầu An Lạc Vũ một chút,hắn có thể cảm giác được tậm tình y không tốt:" Muốn khóc liền khóc."

"Tôi không sao." An Lạc Vũ nói xong lấy tay lau đôi mắt.

"Em trai,em nghĩ khi nào đi gặp ông bà ngoại? Bọn họ rất nhớ dì,nhưng dì đã đi rồi,em cũng nên về xem lão nhân gia bọn họ,nếu bọn họ biết được sẽ rất vui." Tô Nghi hỏi,trong lòng hắn có một điều lo lắng là An Lạc Vũ sẽ ở luôn nơi này,Nếu Trịnh Toàn lại đến có khả năng sẽ mang người này đi.

"Hiện tại tôi đi không được,chờ bạn ta trở vế đi,tôi cũng muốn nhìn nơi mẹ tôi đã từng sống,cũng thay mẹ đi gặp ông bà ngoại." Y cũng không thể để tên người ngoài hành tinh này đi khắp nơi a,nếu lúc đó việc còn không xong lại hỏng càng không tốt.

Tô Nghi nghe vậy kiến nghị:" Kỳ thật mang theo bạn em cũng không sao,nhà của chúng ta không tệ,em liền dọn về đi,nơi này em cũng không có vướng bận gì,dứt khoát cùng anh quay về,đến lúc đó em muốn gì điều làm được,anh biết em thích vẽ tranh,chúng ta liền mở bộ sưu tập tranh cũng không tồi."

"Không phải vì nguyên nhân này,tôi còn cần phải suy nghĩ một chút,trời cũng đã khuya,Tô Nghi đêm nay anh qua phòng tôi ngủ đi."

"Vậy em ngủ chỗ nào?" Vừa rồi Tô Nghi đã liếc mắt một cái,nhà chỉ có hai phòng là có giường.

"Chúng ta ngủ cùng nhau không được? Hay là anh không muốn ngủ chung với tôi?" An Lạc Vũ nói,không có khả năng y lại cho Tô Nghi cùng Clovis một phòng,nếu không buổi tối Tô Nghi sẽ không biết được nguyên nhân bản thân vì sao lại bị bóp chết a,y không thể để mẹ quá cố của mình thất vọng.

Clovis vẫn luôn im lặng nghe cuộc nói chuyện của Tô Nghi cùng An Lạc Vũ,nghe đến đây hắn một chút cũng không thể bình tĩnh được,chỉ thấy hắn sắc mặt lúc xanh lúc tím trừng An Lạc Vũ. Clovis lạnh giọng:" Tôi không đồng ý,An Lạc Vũ ngủ cùng tôi,cậu ngủ ở phòng An Lạc Vũ."

Tô Nghi nhìn biểu tình của Clovis,liền biết người này đang ghen,hiện tại hắn cảm thấy cái người kêu là Clovis này cùng em trai ở chung không gian có chút ba chấm. Ánh mắt của Clovis vẫn luôn dán chặt lên em trai hắn,mà ánh mắt của em trai vẫn luôn là phòng bị.

"Tôi ngủ dưới đất là được." An Lạc Vũ tức giận,y càng ngày càng không hiểu cái tên người ngoài hành tinh này,vẫn là nên nhanh một chút đuổi người này đi,Hắc Mao con mau dậy,nhanh đem daddy của con tiễn đi.

"Được rồi tôi đi ngủ,hai người nên kiềm chế một chút." Tô Nghi quét qua hai người An Lạc Vũ cùng Clovis.

Clovis cắn răng:" Cậu còn nghĩ muốn ngủ cùng hắn!" Ánh mắt toàn là bão táp,mang thai con hắn còn nghĩ ngủ chung với đàn ông khác,muốn cũng phải ngủ chung với hắn mới đúng.

"Tôi ngủ với ai thì có quan hệ gì với anh? Anh mau dưỡng thương nhanh một chút trở về đi." An Lạc Vũ nói xong chuẩn bị xoay người đi,y một chút cũng không muốn cùng người này nói chuyện.

Clovis gầm nhẹ:"Như nào không quan hệ? Trong bụng cậu mang thai con của tôi,chúng ta có thể không có quan hệ sao?"

"Anh rống cái gì mà rống,tôi cùng anh vốn dĩ không có quan hệ gì hết,con cùng tôi một chút quan hệ cũng không liên quan đến anh,anh phải nhớ lúc đó là anh muốn bóp chết tôi!" An Lạc Vũ tức giận quát,y hoàn toàn bộc phát tâm tính,người này ở nhà y mấy ngày nay còn không tính,chính là hắn còn dám khi dễ Lam Mao,An Lạc Vũ đối với người nàu vô cùng bực bội,rõ ràng y luôn nâng niu bảo vệ đứa nhỏ,lại bị tên này liếc mắt khi dễ nước mắt lưng tròng.

"Nói đến nói đi chính là cậu để ý chuyện lúc trước,lúc đó tôi cũng bị dọa sợ,nhưng cuối cùng tôi có làm gì cậu sao?" Clovis có điểm đuối lý,thật là lúc đó y có điểm không tốt,nhưng y cũng thật vui vẻ khi chính mình giết chết người này,bằng không hắn sẽ không có con,nghĩ đến đây khóe miệng hắn liền hiện ra nét tươi cười.

Clovis nhìn Lam Mao đang ngồi trên vai An Lạc Vũ,Lam Mao bởi vì nghe lời của Tô Nghi nói có chút chưa kịp tiêu hóa,thì ra thân thế của baba cũng phức tạp vô cùng.

Lam Mao bị Clovis bắt lấy liều mạng la lớn:" Buông con ra,buông con ra ô ô ô..." nó chỉ phát ngốc một chút mà thôi,vậy mà liền bị daddy bắt đến tay lăn lộn,nó mới không cần Lam Mao nghĩ trong lòng.

Clovis đối với tiểu gia hỏa trong lòng không ngừng vặn vẹo nói:" Đừng la,đừng la,ta vài ngày cũng không gặp con,con mấy ngày nay toàn trốn tránh ta."

"Hỗn đản,mau buông Lam Mao ra,anh không thấy nó không thỏa mái sao?" An Lạc Vũ muốn đem Lam Mao cứu ra từ trong tay Clovis,nhưng thân thể của y không phải đối thủ của hắn.

Lam Mao la lớn:" Daddy buông con ra được không, ngài làm ta đau." Nó bị bắt như vậy thật sự rất đau,daddy lực tay thật lớn không biết nặng nhẹ.

Clovis nhìn An Lạc Vũ có chút thú vị,nhưng bởi giới hạn chiều cao,tay cũng chỉ có thể thiếu chút nữa mới bắt được,mặc kệ ở trước mặt hắn nhảy nhót thế nào chính là không bắt được cánh tay đang nắm Lam Mao.

Clovis nhìn sắc mặt An Lạc Vũ cười tủm tỉm:" Cậu vẫn nên nghĩ ngơi một chút đi."

An Lạc Vũ lúc này hoàn toàn tạc mao,ý tứ tên này là gì? Lớn lên không cao là lỗi của y sao? Chiều cao chính là vết thương lòng của y từ khi cao đến 1m75 thì sau mười sáu tuổi liền không thể cao lên được nữa.

Đầu An Lạc Vũ bóc khối,y đỏ mắt quên Clovis không phải người trái đất,cũng quên luôn việc y không phải là đối thủ với hắn,tức giận đá vào hạ thân Clovis một cái.

Clovis không ngờ đến An Lạc Vũ sẽ đá hắn,liền bị An Lạc Vũ đá nằm trên mặt đất,trong tay cầm Lam Mao cũng tự giác buông xuống,hắn vô cùng tức giận trước đến đây không ai dám như vậy đối với hắn,đặc biệt là người này một nhân loại văn mình cấp thấp.

Clovis đứng lên nắm lấy cổ áo An Lạc Vũ,bạo nộ,nhưng nhìn đến đôi mắt mở to ươn ướt hoảng sợ nhìn hắn,hắn liền mềm lòng,cuối xuống hôn lấy đôi môi đỏ mọng của đối phương,ân hương vị giống như trong tưởng tượng ngon đến như vậy.

Kinh hách qua đi,đương y rõ ràng mọi chuyện,An Lạc Vũ liền liều mạng giãy giụa,không muốn tiếp xúc cùng người này,đặc biệt là trên thân thể.

An Lạc Vũ dùng một bên dùng tay đẩy Clovis,một bên dùng chân đá,thế nhưng sức lực nhỏ,hơn nữa phổi thiếu oxy,cả người rất nhanh liền nhũn.

Lam Mao lẫn trốn ra tay Clovis quay đầu liền nhìn thấy baba bị daddy bắt lấy cổ áo,daddy còn cắn miệng baba,Lam Mao liền nổi giận khi dễ nó còn chưa tính,sao có thể khi dễ baba nó,Lam Mao lao xuống đâm vào Clovis.

Clovis vươn một ngón tay đem nơi Lam Mao đang đang đẩy ra ngoài,bang một tiếng Lam Mao liền ngã ra sân.

"Người xấu mau buông baba ra,bằng không con nói với caca ngài không những khi dễ ta còn cắn miệng baba." Lam Mao hét lớn,nó biết nó đánh không lại Daddy đành phải đem caca ra.

Hắc Mao vừa tỉnh lại,liền phát hiện daddy của nó khi dễ baba cùng đệ đệ,nó phi thường tức giận trừng mắt với Clovis:" Anh đã biết,daddy ngài làm con rất tức giận."

Clovis nghe thấy một thanh âm khác vang lên kinh ngạc buông An Lạc Vũ ra:" Con cũng là con ta."

An Lạc Vũ thở hổn hển một chút lập tức nói:" Hắc Mao cuối cùng con cũng dậy,nhanh đem người này tiễn đi."

"Được rồi baba,daddy không có chuyện gì nên về nhà đi." Hắc Mao vừa dứt lời,liền thấy bên người Clovis xuất hiện một cái hắc động,nhanh chong đem Clovis hút vào bên trong,Clovis dùng tay nắm lấy góc bàn,có chút khiếp sợ nhìn Hắc Mao,không thể tin được hắn còn có một đứa con khác,nhìn qua đứa nhỏ rất mạnh,liền Clovis chưa kịp hồi phục tinh thần,Hắc Mao nhanh chân đá Clovis một cái.

"Đừng,ta còn một chút chuyện muốn nói a, Lam Mao,An Lạc Vũ tôi giống như thích em,An Lạc Vũ em chờ,tôi rất nhanh sẽ quay về tìm em....Hắc Mao con cũng là con ta...." Clovis còn chưa nói xong đã bị Hắc Mao đá một cái ra khỏi trái đất.