Mộc Lan Trắng

Chương 5: Trăng trên rừng mộc lan (phần 1)




Đã ba tuần trôi qua từ lễ hội hoa đăng đêm ấy.Tomoyo ngày nào cũng vừa giúp mẹ trông coi cửa hàng vừa phóng tầm mắt ra đường mong được nhìn thấy bóng dáng một người. Nhưng người ấy dường như đã quên bẵng mất sự hiện diện của Tomoyo rồi, cả Sakura cũng không thấy ghé qua.Hôm trước Sakura cho người đến báo tin cô phải vào cung suốt ba tuần theo yêu cầu của Hoàng đế nên cả cô và Eriol đều không thể đến gặp Tomoyo được.Điều này khiến Tomoyo rất buồn, và khuôn mặt cô không còn thấy mùa xuân đâu nữa, nó gần như chỉ có mùa đông hiện diện.Điều này khiến cho mẹ cô, bà Sonomi vô cùng lo lắng.Bà không hiểu tại sao con gái mình lại buồn phiền như thế, và cho dù bà có dò hỏi như thế nào thì cô bé vẫn không chịu hé răng kể cho bà dù chỉ một lời.Cô chỉ im lặng và phóng ánh mắt xa xăm về phía cuối con đường.

Cùng lúc đó Eriol cũng như muốn phát điên vì bị bó chân bó cẳng trong cung mặc dù cậu cũng rất nhớ và muốn gặp Tomoyo.Suốt cả tuần lễ nay cậu, Syaoran và Sakura phải ngoan ngoãn ở trong Hàng năm cứ đến dịp cuối hè là thời gian các vị công tử, tiểu thư của ba gia tộc lớn Kinomoto, Ly và Tenoshiwa phải vào cung diện kiến Hoàng đế và Hoàng hậu.Họ phải ở trong cung suốt ba tuần, học tập lễ nghi và tham dự đại lễ Hoàng kim do Hoàng đế chủ trì.Vì thế cho nên dù rất nhớ Tomoyo nhưng Eriol và Sakuira không tài nào đi thăm cô được.Lúc này đây Sakura đang ngồi ở chính điện Đông Cung trò chuyện với Eriol và không quên thỉnh thoảng liếc Syaoran một cái.

Bỗng một thị nữ đi vào và truyền đạt lệnh của Hoàng hậu là tối nay Đại itệc Hoàng kim sẽ được cử hành và ba người phải chuẩn bị sẵn sàng.Và rồi thị nữ đó lui ra.Sakura lắc đầu ngán ngẩm đứng lên và trở về phòng mình để chuẩn bị.Cô vốn rất ghét mấy cái đại lễ mà cô cho là phiền phức này.Vì cô nói rằng tham dự nó là phải giữ đúng lễ nghi của quý tộc mà cô thì chúa ghét mấy cái lễ nghi phức tạp đó.

Eriol nhìn theo bóng dáng của Sakura và đứng lên quay người bỏ đi.Cậu cũng có cùng cảm nhận như Sakura vậy.Lúc này, cậu chỉ muốn trốn ra khỏi cung gặp Tomoyo ngay thôi.Nhưng nghĩ tới việc ngày mai là đã được tự do, cậu lại phấn chấn trở lại.

Tối hôm đó, tại ngự hoa viên của Tây Cung, lồng đèn treo khắp các dãy hành lang bao bọc tây Cung, các chậu hoa với đủ các loại kỳ hoa dị thảo quý hiếm trên đời được bày biện vô cùng sang trọng.Có hai chiếc bàn một to một nhỏ hơn đặt ở vị trí cao nhất và trang trọng nhất. Thấp xuống phía dưới là hai dãy bàn một dài một ngắn bên trái và một dãy bàn dài bên phải.Trên mỗi bàn đều là các loại thức ăn sơn hào hải vị, các loại trái cây ngon lành và một bình rượu cùng một chiếc ly.Các thị nữ qua lại đông đúc để chuẩn bị cho đại lễ.Và khi chuông đồng hồ vừa điểm tám tiếng thì tất cả các thị nữ đều đứng vào vị trí phía sau mỗi bàn.Một hồi kèn nổi lên và một người đàn ông bước vào.Ông chính là Hoàng đế Urushi Hiragizawa, và trông ông thật uy nghi đĩnh đạc trong bộ quần áo sang trọng màu đen.Đi bên cạnh ông là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp.Bà chính là Hoàng hậu Mieko Hiragizawa.Và bộ váy màu đen bà mặc càng tôn thêm nét sang trọng, quý phái của bà, cũng như rất phù hợp với bộ trang phục mà chồng bà mặc.

Sau khi ngồi xuống bàn, Hoàng đế Urushi ra lệnh cho mời ba vị đại thần vào.Và từ phía ngoài có ba người đàn ông bước vào.Đi bên trái là một người đàn ông có vẻ mặt khá thâm sâu, khó dò.Ông ta cũng mặc đồ đen nhưng ông lại mang đến cho người ta cảm giác sợ hãi hơn là cảm giác kính phục của Hoàng đế.Ông ta chính là Tả đại thần Inagaki Tenoshiwa.Đi bên phải là một người đàn ông có khuôn mặt phúc hậu với nụ cười luôn hiện diện trên khuôn mặt và cặp kính rất uyên bác.Bộ trang phục màu bạc ông mặc trên người khiến cho người ta cảm thấy ông vô cùng cao quý.Ông chính là Hữu đại thần Fujitaka Kinomoto – cha của Sakura.Đi chính giữa là một người đàn ông có vẻ mặt cương nghị và có dáng vẻ rất anh dũng.ông mặc một bộ trang phục màu đỏ lại càng làm tôn thêm nét anh dũng đó.Ông chính là Ly Kakuyo – Đại tướng quân của vương quốc Clow và là cha của Syaoran.

Ba người đàn ông này là ba trụ cột của vương triều.Họ có chức vụ và quyền lực ngang nhau đồng thời cũng là chủ nhân của ba gia tộc cao quý đã cùng dòng họ Hiragizawa lập nên vương quốc Clow hơn 100 năm trước.

Ba người khi vừa bước đến gần bàn của Hoàng đế và Hoàng hậu liền cúi mình quỳ xuống thi lễ.Hoàng đế mỉm cười ra lệnh cho họ vào ngồi ở ba vị trí danh dự ở dãy bàn bên trái.Sau đó Hoàng đế cho truyền gọi Thái tử Eriol vào.Và từ bên ngoài, cậu bước vào và cúi mình thi lễ trước cha mẹ mình.Hoàng đế Urushi ra lệnh cho phép cậu ngồi vào chiếc bàn nhỏ hơn ở gần mình.Và cuối cùng Ngài ra lệnh cho phép các vị công tử tiểu thư vào tiệc.

Ở ngay lối tiếp giáp giữa khu vườn và khu vực bên ngoài là một người thị tùng.Ông ta ngay khi nghe lệnh của Hoàng đế thì lập tức thi hành nhiệm vụ của mình.và ông cất cao giọng giới thiệu.

- Công tử Touya và tiểu thư Sakura của gia tộc Kinomoto xin được phép yết kiến.

Và từ phía bên ngoài một chàng trai có mái tóc đen và cặp mắt đen vô cùng sắc xảo, tinh anh bước vào.Anh khiến cho người ta cảm thấy hơi có phần sợ hãi nhưng đó là vì vẻ uy nghi của anh.Khoát tay anh lúc này là Sakura trong bộ lễ phục màu hồng vô cùng xinh đẹp.Và cả hai anh em khiến cho các thị nữ phải trầm trồ thốt lên trước vẻ đẹp của họ.Cả hai cúi đầu quỳ xuống thi lễ trước các vị bề trên.Hoàng đế mỉm cười cho họ đứng lên và quay sang nói với ông Fujitaka:

- Đã lâu ta không gặp Sakura, con bé đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp rồi đấy.Còn Touya thì luôn là một vị tướng quân làm tốt chức trách của mình.Ngài quả thật rất biết dạy con đấy.

- Thần xin cảm tạ Bệ hạ đã khen ngợi

Hoàng đế cho hai anh em ngồi vào chiếc bàn bên phải.Tiếng người thị tùng lại vang lên:

- Công tử Syaoran và tiểu thư Mi ko của gia tộc Ly xin được phép yết kiến

Và rồi Syaoran bước vào với vẻ mặt lạnh lùng cố hữu trên khuôn mặt.Đi bên cạnh cậu lúc này là một cô gái trạc tuổi Sakura.Cô gái này vô cùng xinh đẹp và có nét trong sáng, thánh thiện vô cùng.Cô chính là Ly Miko, em gái của Syaoran.Hai anh em Syaoran cũng cúi mình thi lễ và nhận được sự khen ngợi của Hoàng đế khiến Ly tướng quân có vẻ rất hài lòng.

- Tiểu thư Chiharu của gia tộc Tenoshiwa xin được phép yết kiến.

Và một cô gái không kém phần xinh xắn với mái tóc nâu giống Sakura như được buộc thành hai bím bước vào.Tuy nhiên khác với vẻ ngoài sinh động và thánh thiện của hai cô tiểu thư trước, cô tiểu thư này lại có vẻ nhút nhát và có phần rụt rè.Cô bước đi từng bước chậm và cúi chào thi lễ rất đúng bài bản nhưng lại khiến cho người ta cảm giác có cái gì đó không thật ở cô.Ngài Tenoshiwa sa sầm mặt nhìn cô khiến cô càng thêm bối rối.Hoàng đế cũng khen ngợi cô vài câu lấy lệ rồi cho cô về chỗ của mình.Và rồi bữa tiệc diễn ra theo đúng trình tự bài bản của nó.Vẫn là những lời chúc tụng, những lễ nghi rườm rà, những màn ca múa, ngắm hoa, đọc thơ, đàn hát.Thế cho nên ngay khi hoàng đế chop phép họ lui ra thì Sakura và Eriol thở phào nhẹ nhõm và ngay cả Syaoran cũng không nén được vẻ vui mừng dù chỉ là một chút.Touya và hai vị tiểu thư còn lại thì không có cảm xúc gì đáng kể.

Vừa rời khỏi đó, Touya lập tức mất đi sự im lặng mà anh giữ nãy giờ và quay sang Sakura:

- Này, quái vật, hôm nay em sẽ vẫn ở trong cung hay là về nhà đây?

- Em sẽ về nhà!!! Nhưng em không phải là quái vật!!!

- Anh ví von đúng thật đấy!Cô em gái của anh đúng là một con quái vật! – Syaoran thình lình phát ngôn khiến Sakura và cả Touya quay sang nhìn với ánh mắt hình viên đạn.Sakura mở miệng định phản công thì bàn tay Touya đã đặt lên đầu cô và anh nói:

- Này, thằng nhóc kia.Nó đúng là quái vật đấy nhưng chỉ mình tôi được gọi thế thôi chứ cậu thì không có quyền nghe rõ chưa?

Nói rồi anh nắm tay Sakura và kéo cô đi thẳng.Chiharu cũng vội vã quay người bỏ đi sau khi cúi chào hai anh em Syaoran.Miko quay sang nói với Syaoran:

- Em chưa từng thấy anh giở giọng châm chọc ai như thế bao giờ cả.

- Vì anh chưa bao giờ gặp ai ương bướng và ngang ngược như cô ta cả.

- Một cô gái có thể làm mình trở nên đặc biệt trong mắt một người con trai thì cô ấy đã đã có một vị trí quan trọng trong lòng anh ta rồi đấy.

- Em đùa sao?Àh, mà có lẽ cũng đúng.Cô ta quả là đặc biệt thật.Cô ta là kẻ thù của anh.

Miko lắc đầu và khoác tay Syaoran đi thẳng.