Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái

Chương 46




Edit: Động Bàng Geii

..o0o..

Đường cao tốc ở dưới quê cậu thật sự đã được tu sửa lại, lúc tới đây hai người là đi một chiếc xe màu trắng bạc, tài xế là một anh nông dân, tướng mạo thô ráp, nhưng rất thú vị, còn dùng chất giọng đặc sệt của mình hát một bản nhạc vàng.

Kiều Lưu nằm nhoài trên cửa sổ, hứng khởi nhìn phong cảnh bên ngoài, thỉnh thoảng còn lấy hai ngón tay gõ theo nhịp điệu, tâm tình thoạt nhìn rất tốt.

Chu Tử Chu nói: “Ở nhà chỉ có mỗi mình bà nội tôi thôi, mắt của bà không quá tốt, thính lực cũng vậy, lúc nói chuyện phải nói lớn một chút, nếu không bà ấy sẽ nghe không rõ.”

“Tôi biết rồi.” Kiều Lưu quay đầu lại, duỗi một cánh tay ra ôm lấy Chu Tử Chu nói: “Cậu đừng lo, tôi biết chừng mực mà.”

Chu Tử Chu có chút kinh ngạc hỏi: “Làm sao cậu biết?” Cậu hình như chưa từng nói qua với Kiều Lưu ——

Tuy rằng có thể nhìn ra được, gia cảnh cậu không tính là tốt. Lần trước Lý Tiểu Phỉ cũng đã nói ra ở trước mặt mọi người, là cậu nhận học bổng mới được đi học, bất quá trong nhà cậu có mấy người, làm thế nào mà Kiều Lưu lại biết nhỉ?

Ánh mắt Kiều Lưu liếc qua đống hành lý ở sau xe, nói: “Ân, vậy cậu đoán tôi mang theo cái gì chứ? Tôi mua máy trợ thính, còn có nồi cơm và các đồ gia dụng mới, lúc đó nấu cơm cho bà cậu cũng dễ dàng hơn. Còn có chút đồ bổ nữa, bất quá chỉ là thực phẩm chức năng, dù sao đồ bổ cũng không nên uống nhiều.”

Chu Tử Chu nửa ngày mới phản ứng: “…Khó trách va – ly cậu lại nặng như vậy.”

Kiều Lưu buồn cười, vươn tay đặt sau cổ Chu Tử Chu véo nhẹ một cái nói: “Hoá ra cậu cho rằng tôi tới đây là để du lịch à, nghĩ rằng va – ly của tôi chỉ toàn là quần áo giày dép, tới chụp mấy tấm hình rồi về sao?”

Chu Tử Chu thật sự nghĩ như vậy đấy —— Cậu cho rằng Kiều Lưu sẽ giống như một vương tử, tới nông thôn khẳng định sẽ không quen nổi giường nông thôn, cho nên mới cầm theo chăn. Lúc giúp Kiều Lưu mang hành lý lên xe, cậu thiếu chút nữa đã nói ra, nếu Kiều Lưu ở không quen, liền trực tiếp tới khách sạn trên trấn ở là được.

Khách sạn kia điều kiện cũng không tệ, chỉ cần mua thêm drap giường mới, cũng có thể ở thoải mái.

Nhưng Kiều Lưu làm gì có tự phụ như suy nghĩ của cậu, những thứ mà y mang theo không phải là đồ của y, mà là đồ cho bà nội cậu.

May là chưa có nói ra.

Chu Tử Chu nghĩ thầm, nếu không đã thương tổn tới trái tim thuỷ tinh của vương tử rồi.

Cậu cho là Kiều Lưu rất vênh váo tự đắc, nhưng Kiều Lưu khi ra ngoài vẫn luôn thận trọng nhạy cảm. Chu Tử Chu gãi cằm, cảm thấy trong lòng như được rót đầy, ngọt ngào chảy tới nơi tim, thật khiến cho người khác không thể mặt dày tiếp tục cái đề tài tán gẫu này nữa, vì vậy liền mở lời nói: “Cạnh nhà tôi có một cái suối nước nóng tự nhiên, nếu lúc đó trời không mưa có thể đi ngâm một chút.”

Cậu có đồ tốt gì nhất định sẽ không giấu giếm, chỉ muốn nhanh chóng chia sẻ cho Kiều Lưu.

“Ngâm suối nước nóng?” Kiều Lưu hỏi.

Chu Tử Chu gật đầu.

Không nghĩ tới Kiều Lưu lại dời trọng điểm sang chỗ khác: “Đây là muốn cởi quần áo sao?”

Chu Tử Chu: “…”

Kiều Lưu chẹp chẹp miệng nói: “Nếu cậu ở trước mặt người khác mà lộ nửa phần trên, tôi cũng sẽ không tới nổi ngăn cản, nhưng tôi sẽ rất không vui. Cậu biết đó, lúc tôi không vui, mặt vừa thối còn khó ở nữa, cả ngày còn có thể không thèm nói chuyện với cậu, Chu Tử Chu, cậu có thể nhịn cả ngày không nói chuyện với tôi được sao?”

Chu Tử Chu nhìn Kiều Lưu, hai tay đặt trên đầu gối, đàng hoàng đáp: “Không nhịn được, nửa ngày cũng không nhịn được.”

Kiều Lưu vốn chỉ tuỳ tiện nói một chút, đùa Chu Tử Chu chơi, nhưng lại không ngờ Chu Tử Chu lại nghiêm túc như vậy. Kiều Lưu nghiêng đầu nhìn chằm chằm Chu Tử Chu, vốn khuôn mặt còn đang banh chặt lại nhất thời không kiềm được, bật cười.

Chu Tử Chu lúc này mới biết Kiều Lưu là đang đùa mình, có chút lúng túng, đem tay đang để sau cổ mình của Kiều Lưu lấy xuống: “Ngứa.”

Mà Kiều Lưu lại nhíu nhíu mày, không ngừng mò đông mò tây véo một cái, tựa như mấy đứa con nít đang học lớp mầm vậy, Chu Tử Chu cũng mặc kệ y luôn.

Xe vẫn hướng về phía trước, đi trọn vẹn bốn tiếng đồng hồ trên cao tốc, đã nhanh tới trên trấn.

Chu Tử Chu chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói: “Bên này có một dòng sông, lúc tôi còn bé bà nội tôi thường tới nơi này giặt đồ, buổi sáng đã thức dậy từ sớm.”

Kiều Lưu hướng ra ngoài cửa xe nhìn lại, phóng tầm mắt là một mảng màu da cam, tà dương ấm áp rơi trên bờ sông. Trên bờ còn có mấy người cầm cuốc đi qua đi lại, không biết là đang làm cái gì.

“Vậy còn cậu?” Kiều Lưu khó giải thích mà có một loại tâm tình phiền muộn, y đố kị với những người đã xuất hiện trong nhân sinh của Chu Tử Chu trước đây. Bao gồm lũ bạn của Chu Tử Chu, cả đứa ngồi cạnh bàn nữa. Y thậm chí còn không biết Chu Tử Chu lúc mặc đồng phục học sinh sẽ trông như thế nào, tập thể dục buổi sáng sẽ làm ra những động tác lưu loát dễ nhìn gì. Những thứ này y đều không thể thấy được.

Chu Tử Chu nói: “Lúc bà nội đi giặt đồ, tôi cũng dậy theo, bật chút đèn trên bàn cạnh cửa sổ, làm một ít bài tập, hoặc chuẩn bị bài mới. Sau đó chờ trời sáng hẳn rồi, lại thu dọn cặp sách tới lớp.”

“Từ nhỏ đã là học bá rồi.” Kiều Lưu gật gật đầu.

Chu Tử Chu không nhịn được hỏi: “Vậy vào lúc này thì cậu làm gì?”

Kiều Lưu nhếch môi lên cười cười: “Có lẽ là đang ngủ nướng đi.”

Chu Tử Chu đem cửa sổ hạ xuống, gió từ bên ngoài lập tức thổi tới, đem tóc tai hai người đều bay vù vù. Cậu bắt chuyện với Kiều Lưu, chỉ vào con đường đối diện bờ sông, nói: “Dọc theo con đường nhỏ là có thể tới trường học rồi, thế nhưng một khi trời đổ mưa, đường nhỏ cực kì lầy lội, rất phiền, lúc tới lớp giày cũng dơ hết. Cho nên một khi trời đổ mưa hoặc mưa tuyết tôi sẽ đi con đường lớn kia.”

“Sau khi tới trường rồi thì làm gì?” Ánh mắt Kiều Lưu rơi trên mặt Chu Tử Chu, khoé miệng nhếch lên nụ cười, y đang suy nghĩ lúc bé Chu Tử Chu là như thế nào.

Chu Tử Chu nói: “Cầm mấy đồng tiền đi mua sữa với bánh bao, sau đó tới lớp, đọc sách, trên cửa phòng học có dán danh sách lớp, dựa theo tên chữ cái mà sắp xếp trên dưới, tên của tôi là xếp hạng cuối cùng, thế nhưng tôi học cũng giỏi nhất, cũng lấy được nhiều phiếu hoa hồng nhất.”

Chu Tử Chu có chút kiêu ngạo, nói tới lúc kiểm tra bài, từ nhỏ tới lớn cũng chẳng có mấy ai có thể vượt qua cậu.

Cậu hỏi: “Vậy còn cậu, lúc này cậu đang làm gì?”

Cậu cảm thấy hai người cứ hỏi nhau qua lại như vậy, phảng phất như đã quen từ trước năm mười tám tuổi, đã sớm quen thuộc nhau.

Kiều Lưu tỉ mỉ nhớ lại, thậm chí có chút nhớ không ra lúc chưa gặp Chu Tử Chu, cuộc đời y là thế nào. Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt đáng để cho y ghi nhớ, tình cơ lưu lại trong trí nhớ, cũng toàn là những chuyện chẳng đâu vào đâu.

“Không phải cũng như cậu sao, đi học, lên lớp, tan học.” Kiều Lưu nói, trên mặt mang theo nụ cười, bất quá tầm mắt lại thu hồi chuyển sang ngoài cửa sổ.

Chu Tử Chu nhìn Kiều Lưu, vươn tay đóng cửa sổ lại. Cậu quả thật có thể từ mỗi biến hoá nhỏ trên mặt Kiều Lưu đoán ra được tâm tình của y. Chỉ là, biết thì biết, nhưng quan trọng dùng đầu của Chu Tử Chu xác thật đoán không được sâu.

Nãy giờ cũng đâu có nói tới nữ sinh theo đuổi cậu, đừng nói Kiều Lưu lại nghĩ đi đâu rồi ăn dấm chua bậy bạ nha?

“Làm sao vậy?” Chu Tử Chu có chút không rõ vì sao, không phải còn đang nói chuyện vui vẻ sao, tự nhiên lại mất hứng rồi? Cậu dùng bờ vai đẩy nhẹ Kiều Lưu, Kiều Lưu lại không để ý tới cậu. Chu Tử Chu lại kéo cánh tay Kiều Lưu, đặt ở sau cổ mình, thăm dò hỏi: “Được rồi, cho cậu véo đó, cho cậu véo đó được chưa?”

Kiều Lưu làm sao có thể chịu nổi sức mê hoặc của khối thịt mềm này, ngẩng đầu lên, cười cười vồ tới, dùng sức nắn bóp.

Chu Tử Chu nói lẩm bẩm: “Thật sự là bởi vì tôi không cho cậu sờ nữa nên mới không vui sao?”

Kiều Lưu: “…”

Kiều Lưu không nhịn được cười ha ha, tâm tình buồn bực vừa nãy cũng bị Chu Tử Chu nháy mắt quét sạch. Chu Tử Chu thiệt là như cái đầu gỗ, nhưng cũng chẳng phải là loại gỗ thuần khiết kia —— Nên nói thế nào đây, hẳn là có chút tinh ranh, chính là loại đầu gỗ thoạt nhìn đơn giản nhưng lại cực kia thông minh ấy.

“Nói mấy câu dễ nghe đi Chu Tử Chu.” Kiều Lưu xoa xoa mặt Chu Tử Chu.

Chu Tử Chu nhìn y vui vẻ, bản thân cũng vui vẻ theo, hỏi: “Cậu muốn tôi nói cái gì?”

Kiều Lưu dùng mũi chân đạp cậu, cười ha ha nói: “Chuyện như vậy còn đi hỏi tôi? Chẳng khác nào cậu cầm bài thi chạy tới hỏi người ra bài, đáp án câu này là gì? Cậu đoán thử người ra bài có đánh cho cậu một trận hay không hả. Tôi không đánh cậu, đó là bởi vì tôi hiền đó.”

“…” Đây không phải là mèo khen mèo dài đuôi sao, ai hiền chứ cái tên Kiều Lưu này bảo đảm không hiền nha, không chỉ không hiền mà còn tựa như gà chọi nữa. Chu Tử Chu cạn lời, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ, nhỏ giọng nói: “Nếu chúng ta quen nhau từ nhỏ thì tốt rồi, như vậy thì tôi nhất định sẽ theo đuổi cậu trước, cũng tỏ tình trước luôn.”

Cậu nói xong lại có chút ngượng ngùng.

Kiều Lưu đẩy cậu ra, cố ý nói: “Nếu vậy tôi nhất định sẽ từ chối.”

Chu Tử Chu trợn to hai mắt, nhìn vẻ mặt thành thật của Kiều Lưu, quả thật là như nói thật, nhất thời sửng sốt: “…”

Kiều Lưu xoa đầu cậu, bên tai có chút hồng, bật cười, đôi mắt nhìn chăm chú Chu Tử Chu, ánh mặt trời chiếu xuống vừa vặn rơi trên mặt y, hiện ra một mảng rực rỡ, nói: “Không có một trăm hộp sữa chua vị dâu, tôi nhất định sẽ không đáp ứng.”

Chu Tử Chu sờ mũi một cái, đem đầu nghiêng qua chỗ khác, đột nhiên cũng đỏ mặt theo, đem cổ ngửa ra sau, dán vào lòng bàn tay Kiều Lưu, thầm nói: “Được thôi, vậy tôi cứ nỗ lực khai thác quặng là được.”

Lúc sẫm tối, xe cũng đã lái tới trong thôn, đã lâu chưa trở về, công trình nơi này đã thay đổi, Chu Tử Chu thật sự là xém không nhận ra luôn. Mùa đông, trời tối sớm, hai người cầm theo hành lý đi vào, cửa thôn có hai cái bóng đèn, lúc đi vào sâu bên trong, gần như là một mảng tối đen.

“Tối như vậy à?” Kiều Lưu nhìn bốn phía hỏi: “Nhà cậu ở đâu?”

Chu Tử Chu chỉ về phía trước, nói: “Còn cách một đoạn nữa, đi qua đồng ruộng phía trước là tới rồi.”

Kiều Lưu gật gật đầu, tiếp nhận va – ly trong tay Chu Tử Chu, đem cái có bánh xe cho cậu kéo, nói: “Cậu kéo cái này đi.”

Chu Tử Chu cầm va – ly không buông, cũng không nhận lấy cái kia, cố chấp nói: “Cái của tôi rất nhẹ, không sao đâu mà.”

Kiều Lưu vừa muốn nói gì đó, Chu Tử Chu đã vội nói với y: “Hơn nữa cái này cũng như rèn luyện sức khoẻ ấy mà. Tôi phải giữ dáng, mất công lúc về trung niên lại biến hình nữa.” Nói xong, còn bổ sung thêm một câu: “Kiều Lưu, nếu cậu rãnh rỗi thì chạy đua với tôi đi, cậu rất thích ăn đồ ngọt, coi chừng về sau béo phì đó.”

Kiều Lưu: “…”

“Chu Tử Chu, cậu ăn gan hùm đúng không!” Kiều Lưu tét một cái sau gáy cậu, lực đạo không tính là nặng.

Chu Tử Chu cười ha ha, hít một hơi, nhấc theo hai cái va – ly chạy về phía trước. Kiều Lưu thở phì phò đuổi theo sau.

Mấy ngày trước trời đổ mưa tuyết, trên đường còn chất thành một tầng tuyết, hiện tại đã biến thành một bãi nước nhỏ ở trên đường. Lúc hai người đi qua, đột nhiên nghe thấy tiếng gì đó, từ phía xa truyền tới, phảng phất như là tiếng thở ồ ồ. Cùng lúc đó, còn có tiếng lúa xào xạc, có thứ gì hướng về phía bọn họ chạy tới.

Chu Tử Chu tương đối cảnh giác, lập tức kéo lấy ống tay Kiều Lưu, dừng bước hỏi: “Có phải là chó không?”

Kiều Lưu cũng nghiêng đầu lắng nghe, sau đó lấy điện thoại di động ra bật đèn pin chiếu về phía đó, sắc mặt lập tức thay đổi, đột nhiên vội vã đẩy Chu Tử Chu một cái.

“Uỳnh.”

Chu Tử Chu lảo đảo một cái, chỉ cảm thấy ở phía sau hai người có cái gì đó nhào tới, điện thoại Kiều Lưu rơi trên mặt đất, một bóng đen cực lớn từ đằng xa nhào tới, kèm theo tiếng thở truyền tới, thật sự khiến lưng của Chu Tử Chu đều nóng lên.

Ngay khi Chu Tử Chu còn chưa rõ thứ đó là gì, trên lưng nháy mắt đã tê rần.

Không biết từ lúc nào trong thôn lại nuôi một con chó ngao lớn như vậy, điện thoại bị rơi trên mặt đất rọi sáng đôi mắt màu xanh lục của nó, trong lỗ mũi còn phát ra tiếng thở ồ ồ, trực tiếp nhào tới, lộ ra răng nanh cùng móng vuốt.

“Còn sững sỡ cái gì, Chu Tử Chu, chạy mau!” Kiều Lưu từ dưới đất bò dậy, liền đẩy Chu Tử Chu một cái, bản thân y bị chó ngao cắn vào mắt cá chân.

Máu lập tức từ nơi đó chảy ra, trên mặt cùng trên cổ còn có mấy vết cào, lúc y đẩy Chu Tử Chu, khẳng định là bị nó bắt được.

Chu Tử Chu bị doạ cho phát sợ, trong đầu đều trắng xoá, tựa như bị điên chạy tới, nhấc chân đạp một cái về phía bụng nó. Một đá này, sau này cậu nghĩ lại mà còn thấy sợ, cậu chưa từng đối xử với con chó nào như vậy cả, cảm giác nóng hầm hập dưới chân khiến cậu phát run ——

Chó ngao gắt gao cắn cẳng chân Kiều Lưu không buông, bị đạp một cái như thế, đã thả lỏng ra không ít. Chu Tử Chu vồ tới, lập tức đem chân Kiều Lưu rút ra, nhìn rõ vẻ mặt thống khổ của y, cùng máu trên bắp chân, đầu óc vèo một cái, nước mắt đều bị doạ chảy thành hai hàng: “Làm, làm sao bây giờ!”

Chó ngao liền nhào tới.

Phút chốc Kiều Lưu là theo bản năng mà bật người đứng dậy, che chở ở trước mặt Chu Tử Chu. Sắc mặt y trắng bệch, bất quá thoạt nhìn bình tĩnh hơn Chu Tử Chu rất nhiều, nắm lấy một cục đá, mạnh mẽ ném tới, đem nó lui lại.

“Chạy!” Kiều Lưu kéo chân, từ dưới đất bò dậy, va – ly cũng không mang theo, lôi cánh tay Chu Tử Chu, hai người điên cuồng chạy về phía trước. Y từng bước khập khiễng, không chạy được mấy bước, Chu Tử Chu bỗng nhiên ngồi xổm dưới đất, đem chân Kiều Lưu gập lại, tựa như muốn ôm y chạy.

Lần đầu tiên không dễ dàng gì, dù gì cũng là một tên mét tám lăm chính hiệu, làm sao dễ dàng ôm ngang lên được.

Kiều Lưu kinh ngạc một chút, đột nhiên không nghe thấy âm thanh ở phía sau nữa, giãy dụa một chút, quay đầu lại nhìn.

Có một con chó màu vàng khác chạy tới lôi con ngao kia lộn vòng ở trong ruộng lúa.

Chu Tử Chu cũng tỉnh táo lại, sợ hết hồn nói: “Con chó màu vàng đất kia là chó nhà tôi mà!”