Mối Tình Cũ Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 14




Chiếc ghế bắt đầu đung đưa phát ra tiếng " kẹt...kẹt" cô bắt đầu thấy dự cảm không lành nó cứ thế đung đưa đung đưa thì cạch một cái cái chân ghế gãy ra cô không tự chủ được mà rơi xuống đất. Cô nhắm nghiền mắt lại không hét lên mặc cho thân thể tự do rơi xuống trong đầu bỗng xuất hiện hình ảnh của Dương Hàn Lâm. Phải, ngay lúc này cô thật muốn anh xuất hiện đỡ lấy cô. Bỗng cô chợt nhận ra hình như mình đã tiếp đất đôi mắt vẫn nhắm lại suy nghĩ...phải có ai đó đỡ mình. Cô mở mắt ra bốn con mắt giao nhau một dòng cảm xúc chạy qua đầu cô. Ngược lại anh cũng vậy một cảm xúc rất quen thuộc, gần gũi mùi hương của hoa Lavender trên người cô phả vào mũi anh rất dễ chịu, bao năm qua vẫn thế vẫn rất thơm mùi thơm dịu nhẹ. Bỗng thư kí Lục chạy vào phá tan bầu không khí ây;

- Thưa sếp.

Dương Hàn Lâm giật mình buông cô ra lúc này cô cũng có thể đứng vững được rồi. Anh trở lại nét mặt nghiêm túc vẫn dáng đi cao cao tại thượng đến gần cửa sổ quệt tay lên ô kính thấy đã sạch sẽ, dưới sàn nhà cũng đã sạch bóng không nói gì cứ thế đi xung quanh quan sát. Một hồi giọng nói lạnh lùng của anh vang lên:

- Cũng khá sạch rồi đấy khá khen cho cô. Trong vòng chiều nay cô hãy lau sạch toàn bộ trần nhà cho tôi.

Dương Hàn Lâm không nói gì nữa rồi đi. Thật ra lúc nãy khi đang đi kiểm tra các nhân viên trang trí anh bỗng nhìn thấy cô qua ô cửa sổ cách chỗ anh đứng không xa cô đang lau trần nhà lại đứng trên chiếc ghế gỗ đang đung đưa. Lý trí anh bỗng truyền đến anh một dự cảm không lành quả đúng như vậy. Đôi chân anh cứ thế chạy về phía cô cũng vừa may là đi kịp. Khi đi xa anh bỗng nói vọng vào:

- Luật sư Genny tôi giúp cô vì sợ nếu cô té thì công ty lại phải bồi thường chi phí nên cô đừng có suy nghĩ linh tinh.

Cô bên trong cười khổ, đúng vậy anh giúp cô cũng chỉ vì lợi ích công ty mà thôi sao mà anh có thể vẫn còn tình cảm với cô được chứ. 15 phút sau có một chiếc ghế dài bằng kim loại được mang đến giúp cô. Hôm nay cả công ty được về sớm nhưng cô vẫn làm cho xong vì cô muốn ngày mai mình có thể nghỉ ngơi sẽ dẫn Thiên Duệ đi chơi. Thật ra lúc anh vừa đi khỏi cô nhận được thông báo của công ty ngày mai những người làm hết việc mình được phân công thì có thể nghỉ còn ai chưa làm xong mai sẽ tiếp tục đến làm nốt. Đây được xem như là một quy luật của Dương Thị vào mỗi năm tổ chức kỉ niệm. Công ty sẽ do chính nhân viên trang trí cũng như dọn dẹp tạo nên ý nghĩa.

Dù là vậy nhưng Dương Hàn Lâm cả ngày nay vẫn phải đi tiếp khách hàng, đi giám sát mọi thứ. Công ty anh bao gồm bất động sản, đá quý, nội thất được chia làm 3 khu sản xuất khác nhau. Vì điều này mà trong thành phố tất cả các công ty khác đều thấy khâm phục một công ty mà lại kinh doanh được mọi lĩnh vực. Đến 5h chiều anh quyết định tới công viên nước Land Park để khảo sát sửa đổi một số chỗ vì nơi đây anh sắp sửa thu mua.