Mối Tình Đầu Khó Quên Của Bạo Quân Mất Trí Nhớ

Chương 42: “Nàng đang làm gì đấy?”




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, núi rừng buổi sáng tràn ngập màn sương mù buốt giá, trắng xoá một vùng. Mãi đầu giờ Thìn, sương mù mới chậm rãi tan đi.

Sương tan rồi, Vân Phiên Phiên đeo giỏ tre sau lưng, theo Tiêu Trường Uyên lên núi săn thú.

Đây là lần lên núi săn thú cuối cùng của họ trong năm nay. Thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn, như thể sắp đổ tuyết bất cứ lúc nào. Sau này tuyết rơi, đường núi sẽ trở nên trơn trượt khó đi, vậy nên nhân lúc tuyết còn chưa rơi, họ phải vào sâu trong núi hơn, săn nhiều con mồi để sống qua mùa Đông.

Dưới chân núi đã không còn dấu vết của bất cứ loài động vật nhỏ nào.

Vân Phiên Phiên và Tiêu Trường Uyên đi sâu hơn vào rừng.

Họ đi trong núi không biết bao lâu, rốt cuộc Tiêu Trường Uyên đã bắt được một con hoẵng.

Vân Phiên Phiên ngửi thấy hương hoa thơm ngan ngát.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn ngó khắp nơi, phát hiện một cây mai đang nở hoa đỏ thắm cách đó không xa.

Hoa nở trên cành, đỏ tươi thắm sắc.

Nhìn từ xa, mai đỏ như một rặng mây rực rỡ trong ánh bình minh, vô cùng bắt mắt giữa mùa Đông giá rét.

bac-quan-tu-nhu-hoa-mai-trong-tuyet-lanh-nhu-tung-bach-xanh-tot-quanh-nam-thumb

Vân Phiên Phiên chạy tới, duỗi tay đè cành mai xuống thấp hơn, ngước cổ ngửi hương, mắt hơi sáng lên.

“Quả nhiên là hương hoa mai này…”

Vân Phiên Phiên đưa tay, bẻ mấy cành mai xuống, bỏ vào chiếc giỏ tre sau lưng mình.

Tiêu Trường Uyên xách con mồi trong tay, chậm rãi đi tới, mặt mày thờ ơ.

“Nương tử thích hoa mai à?”

Vân Phiên Phiên vươn tay ra, trèo lên những nhánh đầy hoa của cây mai. Nghe Tiêu Trường Uyên nói vậy, cô không hề quay đầu lại, chỉ tươi tỉnh phấn khởi nhìn tán hoa mai trước mặt mình chăm chú, vui vẻ nói: “Thiếp thích hoa mai nhất đấy, hương thơm, màu lại đẹp. Quan trọng nhất chính là, vào mùa Đông, các loài hoa khác đều héo tàn, chỉ có hoa mai không khuất phục trước mùa Đông giá rét. Thiếp thích sự bất khuất của nó…”

Vân Phiên Phiên ngắt cành hoa đẹp nhất trên cây mai đỏ xuống, đưa tới trước mắt Tiêu Trường Uyên như đang hiến vật báu cho chàng.

“Phu quân nhìn cành mai này mà xem, đóa nào cũng đẹp đúng không?”

Tiêu Trường Uyên cụp mắt xuống, liếc mắt nhìn cành mai này.

670754869518636081

Chàng ngước hàng mi đen dày lên, cặp mắt đen sâu thẳm nghiêm túc nhìn Vân Phiên Phiên.

“Không đẹp bằng nương tử.”

Vân Phiên Phiên: “…”

Sao tự dưng anh bạo quân lại giỏi nói lời âu yếm thế?

Làm trái tim cô nhảy loạn lên, hơi thở cũng dồn dập hơn.

Vân Phiên Phiên đỏ mặt, thẹn thùng tới nỗi không dám nhìn vào mắt Tiêu Trường Uyên. Cô ôm cành mai đỏ trước ngực, vừa xoay người định chạy thì cổ tay bỗng bị nắm chặt. Vân Phiên Phiên được Tiêu Trường Uyên ôm vào lòng, đè dưới tán mai.

Cành mai đỏ trong tay cô rơi xuống đất.

Cặp mắt sâu thẳm của Tiêu Trường Uyên nhìn đôi môi đỏ mọng của cô chăm chú, chàng cất giọng khàn khàn.

“Nương tử, ta muốn được thưởng.”

Vân Phiên Phiên đỏ mặt lên, không dám nhìn thẳng vào mắt chàng, tim cô đập loạn xạ, hàng mi run rẩy, lảng tránh khắp nơi.

“Tại sao chàng lại muốn thưởng?”

Tiêu Trường Uyên đáp: “Ta vừa mới khen nương tử.”

Vân Phiên Phiên sửng sốt, khuôn mặt nhỏ tỏ vẻ hơi tổn thương, cô buồn bã nói: “Hóa ra ban nãy phu quân khen thiếp không phải vì chàng thật lòng thấy thiếp đẹp, mà chỉ là muốn được thưởng thôi đúng không?”

Từ khi gia đình bắt đầu thực hiện chế độ khen thưởng, Vân Phiên Phiên cảm thấy hình như đầu anh bạo quân chỉ chứa mỗi hai chữ “khen thưởng” thôi. Tối nào cô cũng bị bắt phải khen thưởng anh bạo quân rất nhiều lần, anh bạo quân mới bằng lòng cho cô ngủ.

Tiêu Trường Uyên nói: “Không phải ta khen nương tử vì muốn được thưởng đâu.”

Vân Phiên Phiên nâng mi lên, hỏi: “Vậy tại sao phu quân lại khen thiếp?”

Tiêu Trường Uyên nói rất nghiêm túc: “Vì nương tử đẹp nên ta khen nương tử.”

Vân Phiên Phiên nghe vậy, mặt hơi ửng lên.

Cô không đừng được, chỉ muốn nhếch khóe môi.

Làm gì có cô gái nào được người trong lòng khen xinh mà không rung động chứ?

Mặt Vân Phiên Phiên đỏ ửng, cô nói với vẻ ngượng ngùng, “Vậy, vậy tại sao phu quân còn muốn thiếp thưởng cho phu quân?”

Tiêu Trường Uyên nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: “Bởi vì ta luôn muốn được nương tử khen thưởng bất cứ lúc nào.”

Chàng không những muốn được vợ thưởng.

Mà chàng còn muốn thưởng cho vợ mình.

Mỗi khi vợ chàng đưa mắt nhìn chàng.

Là chàng lại thấy toàn thân nóng lên, khó kìm lòng nổi, chỉ muốn thưởng cho nương tử nhà chàng.

Tiêu Trường Uyên đưa mắt nhìn xuống, chuyên chú ngắm đôi môi anh đào của Vân Phiên Phiên. Trái cổ của chàng lăn lên lộn xuống, giọng chàng trầm khàn.

“Nương tử, ta có thể nhận phần thưởng của nàng không?”

Vân Phiên Phiên không ngờ Tiêu Trường Uyên lại dùng khuôn mặt tuấn tú xa cách không chút ham muốn này…

Để nói ra một câu khiến người ta thẹn thùng như thế.

Mặt cô đỏ tới tận mang tai.

Hai má nóng rẫy như phải bỏng.

Tiêu Trường Uyên thấy cô không nói lời nào, lại hỏi cô lần nữa, giọng càng khàn thêm.

“Nương tử, ta có thể nhận phần thưởng của nàng không?”

Tai Vân Phiên Phiên nóng rực vì chất giọng trầm khàn của chàng.

Cô đỏ mặt, lắp bắp nói: “Về, về nhà rồi thưởng.”

Tiêu Trường Uyên bế ngang Vân Phiên Phiên lên.

“Bây giờ chúng ta về nhà luôn.”

Dáng vẻ sốt sắng của chàng làm Vân Phiên Phiên thấy sợ.

Con mồi mà Tiêu Trường Uyên xách trong tay ban nãy đã bị chàng quẳng bên chân từ lúc chàng đè Vân Phiên Phiên dưới gốc cây. Vân Phiên Phiên thấy con mồi bị ném cạnh chân chàng, vội vàng nắm chặt vạt áo trước ngực chàng, đôi mắt hạnh ngập vẻ hoảng loạn.

“Phu quân không cần con mồi nữa sao?”

Tiêu Trường Uyên nói với ánh mắt u tối: “Không cần, ta chỉ cần nương tử thôi.”

Câu này lại hâm nóng trái tim Vân Phiên Phiên.

Tai cô đỏ như sắp ứa máu.

Vân Phiên Phiên đỏ mặt, vội vàng nói: “Không được! Hôm nay chúng mình lên núi để săn thú mà, sao lại không cần con mồi?”

Tiêu Trường Uyên nghe vậy, chàng khẽ nhíu mày, khuôn mặt lạnh đi, dường như đang suy nghĩ lung lắm.

Vân Phiên Phiên thấy chàng có vẻ dịu đi đôi chút, bèn đỏ mặt trấn an chàng: “Phu quân cứ thả thiếp xuống đi, chúng mình săn nhiều thú hơn, mang con mồi về nhà đã. Rồi phu quân muốn thiếp thưởng chàng bao lâu, thiếp sẽ thưởng chàng bấy lâu, được không?”

Tiêu Trường Uyên cau mày ngẫm nghĩ, nói: “Vậy nương tử phải thưởng ta tới tối.”

Vân Phiên Phiên: “…” Có lâu quá không vậy?

Cứ như vầy là dễ dẫn đến chuyện nguy hiểm lắm đấy…

Vân Phiên Phiên lo Tiêu Trường Uyên đình công tiêu cực, không chịu săn thú nữa, nên cô đành phải đỏ mặt đáp: “Dạ…”

Tiêu Trường Uyên hài lòng híp cặp mắt phượng đen tối lại.

Chàng chậm rãi buông tay, thả Vân Phiên Phiên xuống đất.

Vân Phiên Phiên đặt hai chân lên mặt đất, bấy giờ trái tim đang nhảy loạn xạ kia mới trở về vị trí cũ.

Cô đưa tay lên sờ khuôn mặt hơi nóng lên của mình.

“Đi thôi.”

“Được.”

Tiêu Trường Uyên xách con mồi lên, theo sát đằng sau Vân Phiên Phiên.

Vân Phiên Phiên cảm thấy phía sau luôn có một ánh nhìn cháy bỏng chú mục vào mình.

Cô thấy mình như trở thành con mồi của anh bạo quân.

Nghĩ đến đây, tim Vân Phiên Phiên đập nhanh hơn, mặt như lửa đốt.

Hai người đi một lúc trong núi rừng sâu thẳm.

Tai Tiêu Trường Uyên đột nhiên giật giật, chàng kéo Vân Phiên Phiên ra đằng sau, đứng chắn trước mặt cô, nhanh chóng đặt tên lên cung, bắn vào chỗ rừng rậm sâu hun hút. Mũi tên xẹt qua bụi cỏ, phát ra tiếng rít sắc lẻm.

Tiêu Trường Uyên bỗng nhíu mày.

Vân Phiên Phiên không nhìn thấy biểu cảm của Tiêu Trường Uyên, chỉ đi về phía trước.

Cô còn vừa đi vừa nói: “Lần này phu quân bắn trúng gì nhỉ?”

Tiêu Trường Uyên duỗi tay, kéo Vân Phiên Phiên ra sau chàng, khuôn mặt điển trai lạnh đi, hơi nghiêm lại.

“Nương tử, lần này ta không bắn trúng.”

Vân Phiên Phiên đơ cả người.

“Cái gì?”

Từ khi Vân Phiên Phiên theo Tiêu Trường Uyên vào núi săn thú tới nay, Tiêu Trường Uyên bắn bách phát bách trúng không trật tí nào, vậy nên Vân Phiên Phiên cho rằng, chỉ cần tên của Tiêu Trường Uyên đã rời khỏi cung, là sẽ có con mồi bị bắn trúng chờ họ tới hốt xác.

Không ngờ hôm nay lại có con mồi trốn thoát.

Tiêu Trường Uyên nhíu mày, trầm giọng nói: “Nương tử đừng qua đó vội.”

Vân Phiên Phiên ngơ ngác gật đầu: “Vâng.”

Tiêu Trường Uyên tiến lên vài bước, lấy một mũi tên ra khỏi bao đựng, đặt lên dây cung.

Nhắm thẳng vào con mồi núp sau bụi cỏ kia.

Bụi cỏ trước mặt đột nhiên giật giật, một chú chó có vẻ rất đáng thương chui ra từ lùm cây.

Chú chó bị thương khắp người, bộ lông trắng của nó có dính một ít máu khô và vài vết bẩn. Cái đuôi của nó rất xù, như là đuôi cáo vậy, không biết nó là giống chó gì. Chú chó đi lại hơi khập khiễng, mặt ủ mày ê, giống hệt mới choảng nhau với con thú khác xong. Vân Phiên Phiên vô thức cảm thấy chắc hẳn nó đã bị thua.

Cún con ngẩng đầu, cặp mắt long lanh của nó tựa như hai viên đá quý màu đen, nó nhìn họ đầy vẻ bất an.

Vân Phiên Phiên thấy nó đáng thương thế này, tim sắp tan chảy tới nơi.

“Bé cún kìa!”

Thấy Tiêu Trường Uyên không có ý định bỏ cung và tên xuống.

Vân Phiên Phiên vội vàng kéo tay áo Tiêu Trường Uyên.

“Phu quân đừng làm nó bị thương!”

Dứt lời, Vân Phiên Phiên định đi qua bế chú cún kia lên.

Một bàn tay xanh xao mảnh khảnh xương xương cản cô lại.

Vân Phiên Phiên sửng sốt, nhìn Tiêu Trường Uyên.

“Phu quân, sao vậy?”

Tiêu Trường Uyên khẽ nhíu mày: “Nó tránh được mũi tên của ta, nó không phải là một con chó bình thường.”

Vân Phiên Phiên ngớ mặt, quay đầu lại cúi xuống nhìn chú cún con kia.

Đúng là nó hơi kỳ quái thật.

Rõ ràng bé cún này bị thương đầy mình.

Nhưng nó lại tránh được mũi tên của anh bạo quân.

Quả là không thể tin nổi.

Mặt Tiêu Trường Uyên không chút cảm xúc chàng kéo cung tên: “Ta phải giết nó.”

Vân Phiên Phiên vội vàng nhào tới.

“Đừng!”

Tiêu Trường Uyên quay khuôn mặt tuấn tú qua, nhíu mày nhìn Vân Phiên Phiên.

“Sao lại không?”

Vân Phiên Phiên nói: “Bởi vì nó là cún con á.”

Đôi mắt đen tuyền lạnh nhạt u ám của Tiêu Trường Uyên nhìn vào khuôn mặt Vân Phiên Phiên.

“Nó là con mồi, nương tử đã nói là phải săn thú.”

Vân Phiên Phiên nôn nóng đáp: “Chó thì khác, chó là bạn thân của con người, chúng ta không thể làm nó bị thương được.”

Tiêu Trường Uyên cụp mắt, nhìn Vân Phiên Phiên một lát.

Chàng chậm rãi buông cung tên xuống.

“Được.”

Vân Phiên Phiên ngẫm nghĩ, được voi còn vòi thêm tiên: “Phu quân, thiếp nuôi nó được không?”

Tiêu Trường Uyên lập tức sầm mặt, lạnh lùng từ chối cô.

“Không được, lai lịch của nó không rõ, không thể nuôi được.”

Vân Phiên Phiên cảm thấy Tiêu Trường Uyên cực kỳ hằn học với bé cún này.

Cô mà còn vòi vĩnh, có khi anh bạo quân lại xù lông mất.

Dạo này anh bạo quân hơi khó dỗ, lần nào cô cũng phải mất rất lâu mới dỗ được chàng.

Vân Phiên Phiên không thể để chàng xù lông dễ thế được, vì thế cô đành bỏ cuộc: “Thôi được rồi.”

Ôi, cuộc sống điền viên mỹ mãn sao lại thiếu nuôi chó được?

Vân Phiên Phiên hơi buồn bã. Cô ngẫm nghĩ một lát, lấy mười mấy quả dại mình vừa mới hái ra khỏi giỏ tre, bỏ xuống đất. Thời tiết rét mướt thế này, khó tìm quả dại trên núi lắm. Nếu bé cún đáng thương này không có ai nuôi, rất có thể nó sẽ chết đói trên núi.

Cô muốn chừa chút đồ ăn cho nó.

Tiêu Trường Uyên nhìn thấy động tác của Vân Phiên Phiên thì bực bội nhíu mày lại.

“Nương tử, chúng ta đi thôi.”

Vân Phiên Phiên quay đầu lại liếc nhìn em cún đáng thương kia lần cuối.

Cô đành nhẫn tâm bỏ đi mà không quay đầu lại.

Trời đã đổ tuyết từ lúc nào không hay.

Hai người săn được mấy con gà rừng và thỏ hoang trong rừng thẳm, bội thu về nhà.

Sau khi về tới nhà, Tiêu Trường Uyên quấn lấy Vân Phiên Phiên, đòi được thưởng.

Vân Phiên Phiên bị chàng nhốt ở trong phòng, cô phải khen thưởng chàng tới tận tối, Tiêu Trường Uyên mới chịu dừng lại, hẵng còn thòm thèm.

Hôm sau, lúc Vân Phiên Phiên đang dọn dẹp sân nhà, cô phát hiện bé cún hôm qua đang bám rào tre nhà mình, tỏ vẻ đáng thương. Cặp mắt đen ươn ướt kia đang nhìn cô cực kỳ đáng thương, như đang đợi cô cho nó ăn.

932c9f3372cd7f3a3e455cfe434b3bc7

Không ngờ bé cún này lại tìm được đến nhà cô…

Tim Vân Phiên Phiên mềm nhũn. Cô rất muốn bế nó vào nhà, nhưng cô biết Tiêu Trường Uyên không thích chó. Vậy nên cô đành phải lén cho em nó ăn sau lưng Tiêu Trường Uyên. Thừa dịp Tiêu Trường Uyên đang nhóm lửa, Vân Phiên Phiên cầm rất nhiều lương khô ra, ngồi xổm ven rào tre cho nó ăn.

Chú cún cúi đầu, chậm chạp ăn lương khô trên mặt đất.

Giọng nói trầm thấp nhuốm vẻ giận dữ của Tiêu Trường Uyên đột nhiên vang lên đằng sau Vân Phiên Phiên.

“Nàng đang làm gì thế?”

Vân Phiên Phiên hoảng sợ quay đầu lại.

Tiêu Trường Uyên đang lạnh lùng nhìn cô với sắc mặt âm u.

Vân Phiên Phiên: “…” Cảm giác quen thuộc như bị bắt gian tại giường này là sao vậy?!

Phu quân chàng nghe thiếp giải thích đã!

Tác giả có lời muốn nói:

Vân Phiên Phiên: Thiếp muốn nuôi chó.

Tiêu Trường Uyên: Nhà mình chỉ có thể có một con chó thôi.

Vân Phiên Phiên:?

Tiêu Trường Uyên: Gâu gâu gâu!



[HẾT CHƯƠNG 42]