Mối Tình Đầu Nghịch Tập Hệ Thống

Chương 113




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ngôn Ngôn, rốt cuộc là cái gì nha ~”

Nhị Công chúa làm nũng kéo kéo cánh tay của em trai, thanh âm mềm mại dò hỏi.

Lăng Mộ Ngôn con ngươi hơi hơi cong lên, chậm rãi nói: “Nó rất khổng lồ, một mình em nâng không nổi.”

Các chị gái: “…” Cho nên?!

Vì thế cuối cùng, nhóm nhân ngư vẫn do do dự dự theo sát Lăng Mộ Ngôn đi tới bên cạnh bãi đá ngầm, sau đó không khỏi dùng ánh mắt sợ hãi cảm thán nhìn về phía quái vật lớn trước mắt.

Hắc long thân hình xinh đẹp cường tráng lại thoạt nhìn thập phần hung ác tựa hồ đã nhận ra các nàng tới gần, không khỏi mạnh mẽ mở ra đôi mắt màu vàng kim thật lớn, hung ác âm trầm mang theo nhìn kỹ trợn trừng hướng về phía nhóm nhân ngư, cả thân thể cũng cảnh giác gắt gao kéo căng, lại bởi vì thương thế quá nặng không thể đứng dậy, chỉ có thể bất an không ngừng dùng móng vuốt cào cào bãi cát dưới thân.

Tại thời điểm chống lại đôi đồng tử dựng thẳng màu vàng kim kiêu căng lạnh như băng kia, nhóm nhân ngư cách đó có chút gần nhất thời cứng ngắc ngay tại chỗ. Đặc biệt là Ngũ Công chúa nhát gan nhất, nháy mắt bơi tới phía sau Lăng Mộ Ngôn, trộm nhô đầu ra quan sát con hắc long tựa hồ không dễ ở chung này.

“Không có việc gì, không có việc gì.” Lăng Mộ Ngôn vươn tay ôn nhu mà an ủi thử vỗ về chơi đùa lưng của hắc long, hắc long đột nhiên cứng đờ, rốt cuộc hơi hơi nâng lên thân thể, con ngươi màu vàng kim hung ác tràn ngập sát ý trừng thiếu niên nhân ngư trước mắt này, nó bày ra bộ răng rồng trắng như tuyết sắc nhọn thập phần có lực sát thương, trên sống lưng được bao phủ bởi vảy rồng màu đen xinh đẹp lộ ra gai xương bén nhọn, cái đuôi thật lớn hơi hơi dựng thẳng lên, từ trong yết hầu không khỏi phát ra thanh âm trầm thấp mang tính uy hiếp.

“Ngôn Ngôn, đừng —–!” Ngũ Công chúa cách gần nhất thậm chí có thể nhìn thấy trong miệng hắc long kia ẩn giấu ánh lửa u lam, sợ tới mức chỉ cảm thấy trái tim suýt chút nữa nhảy vọt ra ngoài, theo bản năng vươn tay muốn đem em trai kéo trở về.

Nhưng mà, ngay sau đó nàng lại phát hiện em trai nhà mình không biết đã làm gì, chỉ thấy hắc long thân thể lại một lần nữa cứng đờ, cuối cùng không tự chủ được ‘oành’ một tiếng thật mạnh nằm úp sấp xuống, đá vụn bắn lên tung tóe. Ngũ Công chúa theo bản năng nhắm chặt mắt dùng tay che lại, sau đó một lúc lâu mới nghe thấy hắc long kia phát ra một tiếng rồng ngâm kéo dài mà u oán.

“Bé cưng, rõ ràng bị thương thì nên ngoan ngoãn tĩnh dưỡng a.” Lăng Mộ Ngôn mềm nhẹ gãi gãi địa phương ba tấc dưới phía bên trái cổ của hắc long, con ngươi màu lam cong cong mang theo ý cười nói.

Hắc long: “…”

Hắc long nức nở một tiếng, mặc dù không biết nhân ngư là như thế nào biết được nhược điểm của mình, nhưng ngại bản thân hiện tại đang bị trọng thương, dứt khoát buồn bực lộn người một cái, mở ra cánh phải che lấy đầu mình, không để ý đến hắn.

Vảy rồng đen sẫm, con ngươi vàng kim, long viêm u lam, hơn nữa âm trầm hung ác lại không dễ tiếp cận…

* long viêm: là ngọn lửa mà rồng phương tây có thể phun ra

“Ngôn Ngôn, đây chẳng lẽ chính là… Dực Sát Long trong truyền thuyết?” Nhị Công chúa bác học nhất kinh ngạc thì thào nói, ở khi nhìn thấy Lăng Mộ Ngôn khó hiểu gật đầu suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh, “Trời ạ, Ngôn Ngôn, em cư nhiên đem Dực Sát Long hung ác nhất long tộc nhặt trở về!”

“Dực Sát?” Tam Công chúa mờ mịt quay đầu lại, “Trong long tộc có chủng tộc rồng này sao?”

“Em tưởng rằng đã sớm tuyệt chủng…” Tứ Công chúa vẻ mặt lạnh như băng có chút phức tạp nhìn hắc long đang vùi đầu cuộn tròn, “Nghiêm khắc mà nói bọn họ cũng không thể xem như minh hữu của nhân ngư, bởi vì bọn họ quá mức hung ác yêu thích giết chóc, cùng thế hệ long tộc hiện tại tính tình ôn hòa không thích tranh giành căn bản không giống nhau.”

* minh hữu: đồng minh, lực lượng cùng đứng về một phía để phối hợp hành động vì mục đích chung

“Sẽ không thế đâu, các chị suy nghĩ nhiều rồi, em cảm thấy Dực Sát rất đáng yêu a.”

Lăng Mộ Ngôn phồng phồng hai má, hơi hơi nghiêng đầu buồn cười chọc chọc sống lưng của hắc long, hắc long thân thể run lên, di chuyển màng cánh kiêu căng liếc hắn một cái. Dường như phát hiện thiếu niên nhân ngư vô hại, nó duỗi dài cái cổ lắc lắc đầu, lại gian nan di chuyển thân thể về phía bên kia, sau đó hướng mặt đất phun ra một ngụm long tức, vươn móng vuốt dập tắt ngọn lửa, lúc này mới nằm úp sấp thỏa mãn vỗ vỗ mặt đất, hưởng thụ khói mù tràn ngập khí tức của mình tiếp tục vùi đầu ngủ đông.

* long tức: hơi thở của rồng, dùng để lưu lại khí tức đánh dấu lãnh địa, cũng có thể dùng để tấn công kẻ địch trong khi chiến đấu (vì rồng phương tây có thể phun ra các nguyên tố tự nhiên như lửa, nước,… hoặc là phun ra độc tố)

Các chị gái: “…”

“Có phải hay không rất đáng yêu? Nó là đang giận dỗi em nha!” Lăng Mộ Ngôn cười càng thêm vui vẻ, con ngươi màu lam trong suốt nhìn hắc long liếm liếm móng vuốt, sắc mặt thay đổi, cúp mí mắt tựa hồ trong nháy mắt trở nên đáng yêu vô cùng, hận không thể nhào tới hung hăng ôm lấy, “Chị gái, chúng ta mang nó về Thủy Tinh Cung được không?”

“Không được —–!” Đám chị gái nhất thời trăm miệng một lời phản đối, lại một lần nữa nơm nớp lo sợ liếc mắt nhìn hắc long tựa hồ đang dựng lên lỗ tai, nháy mắt mặt khóc tang.

* khóc tang: khóc lóc thảm thiết

—– Em trai bảo bối luôn luôn không có ý thức nhận biết nguy cơ như vậy thật sự được sao a!

Lăng Mộ Ngôn có chút buồn bực phồng lên khuôn mặt bánh bao: “Được rồi, không mang về nhà cũng được, chẳng qua…” Hắn con ngươi xoay tròn, mềm mại nói: “Để em chữa trị cho nó một chút, được chứ?”

“Chữa, chữa trị?” Ngũ Công chúa nỗ lực lộ ra tươi cười, trộm dò xét liếc mắt nhìn hắc long dường như rất thờ ơ một cái, run lẩy bẩy nhỏ giọng nói: “Không tốt lắm đâu, cái đó, nó dù sao, dù sao cũng là —–”

“Nhưng mà nó bị thương nặng a, nó có thể là con Dực Sát Long duy nhất trên thế gian này nha.” Lăng Mộ Ngôn hơi hơi nghiêng đầu, thanh âm mềm mại trả lời, rồi sau đó dư quang thoáng nhìn Hắc Dực Long không biết từ khi nào đã trộm lộ ra một con mắt nhìn mình chằm chằm, không khỏi hơi hơi gợi lên khóe môi.

“Nói như vậy cũng phải…” Đại Công chúa nhíu nhíu mày, lắc lắc cái đuôi màu đỏ tựa hồ có chút dao động. Nàng cắn đôi môi đỏ mọng kiều diễm, do dự nhìn đôi mắt vàng lạnh như băng đang nhìn mình chằm chằm kia, suy nghĩ xem có nên đáp ứng em trai hay không.

… Mắt vàng?

“Ô oa!” Đại Công chúa cả kinh trong nháy mắt ngả người về phía sau, vòng eo tinh tế mềm mại cũng theo tính phản xạ ngả theo, nếu không phải phía sau là Tam Công chúa, cả người nàng chỉ sợ đã thê thảm ngã vào trong biển.

Hắc long: “…” Nhân ngư ngu xuẩn, hoàn toàn không muốn ăn.

Khí tức ấm áp nhu hòa đột nhiên thông qua sống lưng ấm áp truyền tới miệng vết thương, hắc long cái đuôi đột nhiên dựng thẳng lên, ở khi nhận ra đây là kỹ năng trị liệu hệ thủy đặc biệt của nhân ngư mới chậm rãi thả lỏng cơ thể. Khí tức kia quá mức ấm áp thoải mái, nó không khỏi hơi hơi nheo lại đôi mắt vàng, đồng tử dựng thẳng vốn lạnh như băng lúc này dường như cũng trở nên nhu hòa, cái đuôi nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, thoạt nhìn thập phần nhàn nhã tự đắc.

Đại Công chúa: “…” Ngươi là thú cưng sao?! Trước đó còn một bộ biểu tình hung ác muốn ăn luôn nàng, hiện tại cư nhiên đảo mắt liền biến thành bộ dạng chẳng khác gì thú cưng này, nghĩ rằng giả bộ đáng yêu là có thể làm cho nàng quên đi phẫn nộ bản thân từng bị coi là đồ ăn sao! Nói cho ngươi biết, Không! Thể! Nào!

—– Ngươi vẫn còn là Dực Sát Long tộc hung ác tàn nhẫn trong truyền thuyết sao a (╯‵□′)╯︵┻━┻?!

Lăng Mộ Ngôn thoáng thu hồi khí tức, cười tủm tỉm hỏi: “Có phải hay không thoải mái hơn một chút, Tiểu Hắc?”

Tiểu Hắc? Hắc long khó chịu nâng lên cái đuôi, hung hăng quất hắn một cái, cao ngạo ngẩng đầu lên. Thấy thiếu niên nhân ngư bất đắc dĩ thay đổi sắc mặt, nó phun ra một ngụm khí, không khỏi vui sướng khi người gặp họa rống lên một tiếng.

“Là không thích cái tên này sao?” Lăng Mộ Ngôn chớp chớp đôi mắt màu lam trong suốt, tươi cười giật mình nói, rồi sau đó mang theo vẻ mặt ngốc nghếch đáng yêu đột nhiên nâng lên tay phải, “A —– vậy thì cứ gọi là Tiểu Hắc!”

Phốc phốc!

Bàn tay mang theo vẩy cá u lam nhìn như trắng nõn nhu nhược hung hăng đập lên trên sống lưng da dày thịt béo của hắc long, hắc long khó khăn lắm mới có thể nâng lên cơ thể lại thê thảm ngã sụp xuống, bắn lên một mảnh bọt nước.

Hắc long hoảng sợ chống cự hai lần, vẫn bị bàn tay nhỏ bé đặt ở trên lưng trông có vẻ mềm mại kia thật mạnh đè xuống, nó u oán nức nở một tiếng, vẫn là bất đắc dĩ bày ra tư thế thê thảm nhu thuận ghé vào trên mặt đất.

Trong con mắt vàng của hắc long lộ ra hung ác, nội tâm lại yên lặng rưng rưng —–

Điều này không có khả năng, nhân ngư luôn luôn mảnh mai làm sao có thể có sức lực lớn như vậy QAQ!

Đáng ghét, chờ thương thế của nó tốt lên, tuyệt đối sẽ không bỏ qua con cá này!!

“Hóa ra Tiểu Hắc thích cùng ta chơi đùa như vậy a ~” Vương tử nhân ngư đáng yêu cười đến cực kỳ vui vẻ, rồi sau đó bất đắc dĩ chọc chọc má mình, mang theo chút buồn rầu nói: “Có điều, Tiểu Hắc, thương thế của ngươi vẫn còn chưa tốt nha, dù sao bị thương nặng như vậy cần phải ngoan ngoãn tĩnh dưỡng nha, chẳng qua…”

Hắc long hoảng sợ nhìn thiếu niên nhân ngư dễ dàng túm lấy cái đuôi có ý đồ chạy trốn của mình, sau đó tươi cười vừa mềm mại vừa đáng yêu nói: “Cẩn thận một chút, chơi một lần cũng không sao hết a ~”

Ngao ~ đuôi, cái đuôi QAQ!

—– Xuất hiện rồi! Quái lực thần kỳ của Ngôn Ngôn!

Nhóm chị gái ở trong lòng yên lặng phối âm cho tình cảnh cường liệt đối lập này.

~ ~ ~ ~ ~

* đồng tử dựng thẳng:



* gai xương trên sống lưng: