Mối Tình Đầu Sau Bốn Năm Chia Tay Đến Cửa Hàng Của Tôi Mua Bánh Ngọt

Chương 1




Biên tập: Mộ Vũ

“Chán quá đi, lúc nào mới có thể tan tầm đây?”

Quan Tử Sơn vươn tay buộc phần mái quá dài bằng dây thun lên, cả người giống như không xương nghiêng ngả dựa vào quầy bánh, lười biếng hỏi nhân viên bán hàng ở bên cạnh.

Nhân viên của tiệm là một sinh viên nữ mới ngoài hai mươi, ngoại hình trẻ trung, lúc này cô đang đứng trong quầy nghịch điện thoại, sau khi nghe anh hỏi, cũng không ngẩng đầu lên đáp “Ông chủ, thời gian tan tầm là do anh tự quyết định mà.”

Quan Tử Sơn ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, kêu lên một tiếng thảm thiết “Gần một tiếng nữa mới tan làm được…” Thời gian đóng cửa của bọn họ là chín giờ tối, mà bây giờ mới vừa qua tám giờ thôi.

“Tiểu Kiều, anh có một vấn đề muốn hỏi em.” Quan Tử Sơn đột nhiên đứng dậy, hai tay chống lên quầy “Em thấy mùi vị bánh ngọt trong cửa hàng của chúng ta thế nào?”

Bị hỏi khiến cô nàng Tiểu Kiều bỏ điện thoại trong tay xuống, nghiêm túc trả lời “Hương vị ngon lắm đó anh.”

Quan Tử Sơn dựa cả người vào tủ bánh, than thở “Vậy tại sao việc làm ăn của chúng ta lại kém thế này?”

Tiểu Kiều dừng một lát, an ủi anh “Ông chủ, cửa hàng nhà mình mới khai trương được mấy ngày, còn có rất nhiều người không biết đến, về sau nhất định sẽ khá lên.”

Quan Tử Sơn hít một hơi thật dài, nói “Xem ra chúng ta phải làm quảng cáo với mấy hoạt động thu hút khách hàng mới được…”

Theo thường lệ, sau đây xin giới thiệu một chút về nhân vật chính của câu chuyện này.

Quan Tử Sơn, một sinh viên mới tốt nghiệp, trong khi những người khác đều bận bịu thi lên nghiên cứu sinh hoặc tìm việc làm, anh đã quyết chí tự mình gây dựng sự nghiệp. Sau khi trải qua một giai đoạn rối rắm nỗ lực, cuối cùng cũng thành công mở một tiệm bánh gia đình nho nhỏ.

Tục ngữ nói, khởi đầu tốt là đã thành công một nửa.

Quan Tử Sơn cũng nghĩ như thế, anh cho rằng sau khi cửa hàng khai trương xong rất nhanh sẽ có thể đi vào quỹ đạo, ngẩng đầu với người đời, giàu có lấy được vợ đẹp, đứng trên đỉnh cao, ngẫm thấy thật kích động…

Nhưng mà hiện thực lại giáng cho anh một đòn cảnh cáo, cửa hàng mới mở được vài ngày, khách đến cũng không được coi là nhiều, lẻ loi lác đác, nếu tiếp tục như vậy nữa, không chừng ngay cả tiền thuê tháng sau anh cũng đóng không nổi.

Vị trí tiệm bánh nằm ở đoạn đường khá thuận lợi bởi vậy giá thuê khá cao, lúc trước Quan Tử Sơn ôm quyết tâm đã làm là làm đến cùng mà cắn răng đóng phí chuyển nhượng và tiền thuê một tháng. Nếu chuyện làm ăn tiếp tục ế ẩm, tiền anh ném ra rất nhanh sẽ như ném xuống nước.

Cho đến lúc này, anh rốt cuộc nén đau hạ quyết tâm nhất định phải làm hoạt động thu hút khách.

“Tiểu Kiều, em cảm thấy hoạt động cosplay hầu gái thế nào?”

Quan Tử Sơn suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng nghĩ ra một ý tưởng tự nhận là rất mới mẻ này.

Tiểu Kiều là sinh viên nữ kiêm nhiệm nhiều việc trong cửa hàng của Quan Tử Sơn, do họ Kiều, cho nên vẫn luôn bị anh gọi là Tiểu Kiều.

Tiểu Kiều lớn lên tuy rằng không được khuynh quốc khuynh thành như Tiểu Kiều trong lịch sử nhưng cũng rất thanh tú đáng yêu, cả người toát ra hơi thở của tuổi trẻ. Quan Tử Sơn đánh giá trên dưới Tiểu Kiều vài lần, bỗng nhiên cảm thấy cô mặc trang phục nữ hầu sẽ đẹp hơn.

Đẹp đến mức anh rất nhanh cũng động lòng rồi…

Đó là nếu anh thích con gái…

Ái da, không cẩn thận lại để lộ tin tức ghê gớm rồi.

Tiểu Kiều hỏi lại “Cosplay hầu gái? Ai mặc? Anh sao?”

Quan Tử Sơn nhăn mặt “Làm sao có thể, anh là gay nhưng không phải kiểu nghiện giả nữ!”

Tiểu Kiều chu mỏ “Nếu như ông chủ mặc, em cảm thấy cái ý tưởng cho cửa hàng này cũng không tệ lắm đâu.”

Quan Tử Sơn giả vờ giận dữ “Thật là làm phản rồi! Cẩn thận không anh trừ tiền thưởng tháng này của em!”

Tiểu Kiều bĩu môi đáp lại “Không phải anh nói em còn trong thời gian thực tập cho nên tháng này không có tiền thưởng sao?”

Quan Tử Sơn “… Éc, đúng ha!”

Sau khi trêu đùa với Tiểu Kiều một lúc, Quan Tử Sơn cảm thấy trong lòng càng thêm trống rỗng.

Mắt thấy Tiểu Kiều lại tiếp tục gục đầu xuống nghịch điện thoại, anh đành lấy điện thoại trong túi quần ra nhìn, vẫn giống như lúc trước, bởi vì hết pin mà tự động tắt nguồn.

Anh hít một hơi thật dài, dùng tay thả cái bím tóc trên trán xuống, lại kết thành kiểu bánh quai chèo, sau đó tháo ra, rồi lại thắt kiểu bánh quẩy…

Nhưng lúc này, chuông gió treo ở cửa ra vào bỗng nhiên vang lên, một người đẩy cửa bước vào.

Có! Khách! Rồi!

Hai mắt của Quan Tử Sơn lập tức sáng lên, soạt một cái đứng thẳng người, xoay qua mỉm cười một cách đúng mực về hướng cửa ra vào.

Không thể không nói, tính cách Quan Tử Sơn mặc dù có hơi lười biếng nhưng lúc làm việc vẫn rất nghiêm túc.

Anh cứ như vậy đứng thẳng tắp ở trước quầy bánh, trên người đeo tạp dề đồng phục của cửa hàng, mặt là vẻ tươi cười đúng mực, một chút cũng không đoán được một phút trước tư thế như một nắm bùn nhão bám vào trên quầy.

“Chào mừng ghé thăm…”

Lời còn chưa dứt, Quan Tử Sơn lại ngây người ra.

Vị khách mới vừa bước vào quả thật giống như mỹ thiếu niên bước ra từ truyện tranh dành cho thiếu nữ, mái tóc đen nhánh nhẹ nhàng thả dán vào hai bên má, dung mạo tỉ mỉ mà tinh xảo, màu môi giống hệt màu của những quả anh đào bày trên bánh kem.

Đây quả thật là một cậu thanh niên đẹp trai không thể xoi mói gì, trừ bộ quần áo hoa văn trắng đen đan xen vào nhau giống màu bò sữa cậu đang mặc, cùng với cái kẹo mút đang ngậm khiến người ta thấy hơi buồn cười.

Có điều làm người khác chú ý đến vẫn là chiều cao của vị khách này, Quan Tử Sơn cao một mét bảy chín lại ước chừng thấp hơn cậu ta nửa cái đầu, nói lên rằng người này cao ít nhất một mét chín mươi.

Theo mức sống ngày càng phát triển, chiều cao một mét bảy hay một mét tám hầu như đều dễ bắt gặp, nhưng người này không phải một mét bảy cũng không phải một mét tám, mà là một mét chín! Chiều cao một mét chín, cho dù ở chỗ nào hình như cũng đều khiến người khác phải kinh ngạc.

Tiểu Kiều đứng sau quầy hàng há hốc mồm nửa ngày, một lúc lâu cũng không khôi phục tinh thần được, chờ đến khi cô tỉnh táo lại mới phát hiện ông chủ nhà mình đang trưng ra vẻ mặt hoảng hốt, cũng không biết tâm tư đã bay đi nơi nào rồi, vội vàng ra sức nhéo sau lưng Quan Tử Sơn, khiến anh lúc này run người lên phục hồi tinh thần.

“Chào mừng quý khách.” Vẻ mặt Quan Tử Sơn tựa như có chút hoảng hốt, lại vẫn như cũ lộ ra nụ cười đúng tiêu chuẩn với khách hàng “Xin hỏi anh muốn dùng gì?”

Người khách kia ngậm kẹo que, cả người gần như dán vào tấm thủy tinh ở tủ bánh ngọt, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu mới dùng đầu ngón tay chỉ chỉ bánh Tiramisu sát góc tủ.

Quan Tử Sơn đứng sau mở tủ bánh ngọt ra, gắp một miếng bánh Tiramisu đặt lên trên đĩa rồi đưa cho Tiểu Kiều.

Tiểu Kiều thuần thục dùng hộp giấy gói bánh lại, hai ba cái liền hoàn thành.

Rất nhanh vị khách nọ thanh toán tiền, nhận túi bánh từ tay Tiểu Kiều rồi xoay người rời khỏi cửa hàng.

Chuông gió treo trên cửa tiệm bánh ngọt vang lên lần thứ hai, người khách kia cũng đi mất.

Cho đến khi bóng dáng người đó hoàn toàn biến mất, Quan Tử Sơn mới thu ánh mắt về, anh nhìn tủ bánh còn lại mấy miếng Tiramisu, vẻ mặt dường như có chút thất thần.