Mộng Anh Hùng Của Một Thiếu Niên Bình Thường

Chương 1




Tất cả những kỳ nghỉ đông trước khi vào Đại học của tôi đều trải qua ở nhà bà ngoại.

Thời đó chẳng có máy vi tính cũng chẳng có internet, điện thoại di động là một chiếc hộp thần kỳ chỉ có người lớn mới được sử dụng. Bố mẹ ngày đêm đều bận rộn công việc, suy tư trăn trở làm sao để thăng chức lên lương, tăng ca là một việc quá đỗi bình thường trong nhà. Nghỉ học bọn họ không thể để tôi một mình ở nhà hết ngày này đến ngày khác, vì vậy liền đem tôi vứt về nhà bà ngoại.

Nghe mẹ kể, kỳ nghỉ đầu tiên ở nhà ngoại, tiếng khóc của tôi truyền xa đến tận hai cây số, so với tiếng khóc kinh thiên động địa ngày đi đầu tiên em trai tôi đi nhà trẻ cũng không khác mấy.

Sự thật này là mẹ nói với tôi, nhưng trước giờ tôi đều không tin. Trong ấn tượng của tôi, chỉ cần buổi sáng nhà trường cho nghỉ học, ngay lập tức buổi chiều tôi sẽ gói ghém đồ đạc, giục bọn họ mau đưa tôi đến nhà bà ngoại. Trong ký ức của tôi, nào có chuyện mâu thuẫn như thế được. Tôi nói với mẹ, mẹ nói bừa, con đặc biệt vô cùng thích nhà bà ngoại, con nôn nóng muốn về nhà bà ở thì có.

Mẹ trừng mắt nhìn tôi, đây cũng có thể xem là lý do, nhưng chủ yếu là con muốn gặp Vương Khải.

À đúng rồi, còn Vương Khải nữa. Đây là anh bạn từ thuở nhỏ của tôi, mẹ không nhắc tới tôi cũng quên mất. Nghĩ nghĩ quả thực có một khoảng thời gian, tôi ở chết dí trong nhà bà ngoại, mỗi ngày mặt trời cao đến ba sào tre mới chịu ngủ dậy, bài tập cũng lười làm, chỉ thích xem ti vi với ăn mì lạnh, mỗi ngày ầm ĩ đòi ông ngoại mua kem. Ông thương tôi đến nỗi tôi đòi gì ông cũng nghe theo, có điều bà ngoại lại không vừa ý.

Bà ngoại gọi điện thoại mách với mẹ tôi: Con nhóc ranh nhà con mỗi ngày chỉ lo ngủ, bài tập không thèm làm, cũng không thích đi chơi với mấy đửa trẻ khác, làm sao đây?

Mẹ tôi là một người tương đối không thích phiền phức, liền đưa ra đề nghị thế này, con nhóc này từ nhỏ đã không thích chơi vói đám bạn cùng tuổi, tìm cho nó đứa bạn nào hơn tuổi, để ý đứa nhóc đó một chút là được rồi.

Vậy là mấy hôm sau, Vương Khải bị bà ngoại dắt đến nhà tôi, lúc ấy tôi còn đang ngon giấc. Tôi lật góc chăn để lộ ra hai mắt, rụt rè nhìn cậu ấy, cậu là ai đấy?

Vương Khải trừng mắt, tôi được bà ngoại cậu phái đến quản cậu đấy.