Mộng Điệp Kỳ Truyện

Chương 18: - Vạn Trượng Hồng Trần




Hôm nay, Dược Cao Lãng cũng như thường lệ tới theo dõi tiến triển sức khỏe của Bách Phong Linh. Thấy nàng đã có thể xuống giường, hắn cũng rất ngạc nhiên. 

Bắt mạch cho nàng xong, Dược Cao Lãng nói:

"Bách tiểu thư hồi phục nhanh hơn tưởng tượng của tại hạ nhiều."

"Cũng là nhờ dược lần trước Dược thần y kê cho ta." - nàng đáp.

"Bách tiểu thư, hai lần gặp mặt là có duyên, tiểu thư không cần một tiếng Dược thần y hai tiếng Dược thần y, tại hạ rất ngại ngùng. Tiểu thư cứ gọi tên của ta là được rồi." Dược Cao Lãng nhẹ mỉm cười.

"Được, vậy thì Cao Lãng ca cũng đừng có một tiếng Bách tiểu thư hai tiếng Bách tiểu thư. Nhìn thì cũng nhìn rồi, huynh cũng đã cứu ta một mạng, từ này cứ gọi ta là Linh nhi là được."

Dược Cao Lãng lập tức sặc, mặt cũng đỏ lên. Nữ tử này như vậy mà cũng dám nói, không phải là nàng nên e thẹn ngượng ngùng sao.

Bách Phong Linh mới lười diễn kịch thiếu nữ e ấp với hắn. Dù sao thân phận nàng cũng đã lộ, dung mạo thật mà chưa ai thấy của nàng hắn cũng đã nhìn, còn gì nữa đâu mà che giấu.

Dung mạo "thật" của Bách Phong Linh vốn là một tầng huyễn ảnh. Vì nàng sợ dung mạo thực sự của mình đem đến tai họa không cần thiết, vẫn luôn luôn huyễn ra một dung mạo tầm thường hơn. Lúc nàng ngất đi, vì tinh thần kiệt quệ, cũng không có sức lực mà biến ra dung mạo này nữa.

Dung mạo giả của nàng được xây dựng trên khung xương của cơ thể, dù không đẹp bằng dung mạo thật nhưng lại có rất nhiều nét tương đồng. Nhờ thế, Dược Cao Lãng mới có thể nhận ra nàng.

Dược Cao Lãng ban đầu nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp bị thương trong rừng trúc cũng phải ngờ ngợ một lúc lâu mới có thể chắc chắn đó là Bách Phong Linh. Một phần vì hắn nhận ra khí tức của nàng, còn phần khác là bởi vì hắn nhận ra, e hèm, thân hình của nàng.

Dù chỉ nhìn có một tích tắc, lại là nhìn từ xa, nhưng Dược Cao Lãng từ nhỏ đã học phân loại dược thảo, thị lực của hắn vỗn dĩ rất tốt. Thân hình nữ nhân bước lên từ dưới biển còn lấm tấm mấy giọt nước lúc đó, hắn nhìn rất rõ.

Lại quay về căn phòng nhỏ có hai nhân ảnh đang ngồi đối diện nhau thưởng trà. Hai người cứ như vậy ngồi nhìn nhau, không ai nói tiếng nào.

Dược Cao Lãng lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

"Linh nhi muội là người của Vân Vụ các sao?" Mới đổi cách xưng hô, giọng hắn vẫn còn chút ngượng ngùng. Nhưng lời vừa phát ra miệng, Dược Cao Lãng đã thấy thích cách gọi này.

Bách Phong Linh tinh nghịch đáp:

"Ta có thể nói cho huynh, nhưng sau đó ta sẽ phải gϊếŧ huynh."

Dược Cao Lãng phì cười. Hắn cũng chỉ là hỏi cho có lệ, chứ trong lòng hắn đã biết rõ câu trả lời.

"Cao Lãng, ở Lạc An huynh giúp ta một lần, đến Thiên An lại cứu ta một mạng, ơn huệ này huynh muốn ta trả như thế nào?"

Dược Cao Lãng lắc đầu nói: "Ta hành y vốn là để cứu người, muội không cần phải cảm tạ ta."

Bách Phong Linh lắc đầu: "Như thế không được!"

Dược Cao Lãng lại đang tính lên tiếng từ chối, nghe lời sau đó của Bách Phong Linh liền nghẹn họng.

"Ta dù sao cũng nợ huynh hai lần rồi, nợ thêm một lần nữa không thấy gánh nặng tâm lý gì. Thế này vậy, huynh giúp ta một lần nữa rồi ta trả ơn một thể, có được không?"

"Muội cần ta giúp gì?" - Dược Cao Lãng thấy mình thực sự không thể hiểu được nữ nhân này.

"Huynh hiểu về dược, vậy có biết dùng độc không?"

Dược Cao Lãng nhướn mày: "Đây còn tùy xem muội muốn loại độc gì."

Bách Phong Linh mô tả loại độc mình cần xong, Dược Cao Lãng suy nghĩ một chút rồi nói:

"Ta biết một loại độc như vậy, cũng biết cách chế nó. Nhưng ở đây ta còn thiếu mấy loại dược thảo, để mấy ngày nữa ta vào rừng tìm xem."

Bách Phong Linh nói với hắn trong lòng cũng chỉ ôm chút may mắn, không ngờ hắn thực sự biết. Mắt nàng sáng rực lên, nở một nụ cười tươi rói nói với hắn:

"Thật ngại quá. Ta lại làm phiền huynh rồi." Vẻ mặt nàng không có chút nào hợp với chữ ngại.

Bách Phong Linh hiện giờ cũng không dịch dung, dung mạo tuyệt trần của nàng kết hợp với nụ cười lấp lánh như sao khiến tim Dược Cao Lãng rớt nhanh một cái. Trong đầu hắn nghĩ, rốt cục hắn cũng hiểu tại sao nàng phải che dấu dung mạo thật của mình. Thật đúng là dung nhan họa thủy.

***

Hai ngày sau đó, sức khỏe của Bách Phong Linh đã ổn định hơn. Nàng liền muốn lập tức trở về. Độc mà Dược Cao Lãng hứa cho nàng cũng không thể ngày một ngày hai mà xong. Dược Cao Lãng đã hứa khi phối xong sẽ mang tới Lạc An cho nàng.

Bách gia đã lên đường trở về kinh từ bốn ngày trước, "Thập Thất tiểu thư" cùng Tiểu Lan cũng theo đó mà về.

Sở Vĩnh Trung vẫn ở Thiên An, chờ Bách Phong Linh khỏe thì bảo hộ nàng về kinh.

Bách Phong Linh tinh thần vẫn còn yếu ớt, không thể ngồi trên lưng ngựa cả ngày. Bọn hắn vừa đi vừa nghỉ, ba ngày sau mới về tới Lạc An.

Kế hoạch nàng sắp xếp ở Lạc An đang diễn ra như dự đoán của nàng.

Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử không ai có động thái gì đặc biệt. Từ nửa tháng nay, cả hai người đều chỉ ở trong phủ của mình, nhàn nhã đi qua đi lại.

Thế lực của hai người thì lại không được rảnh rang như hai vị chủ tử, kẻ nào cũng đang tất bật xử lý chuyện gì đó, xem chừng rất bận rộn.

Bách Phong Linh về tới Bách phủ Lạc An thành cũng không đi ra ngoài mà ở nhà tập trung dưỡng sức. Trước khi nàng rời khỏi Minh Y quán, Dược Cao Lãng đã kê cho nàng mấy đơn thuốc để bồi bổ cơ thể và tinh thần.

Khi chỉ còn hai ngày nữa là tới ngày hẹn của Bách Phong Linh và Đại hoàng tử Trịnh Phúc Thái, Tiểu Huệ báo với nàng rằng Dược Cao Lãnh đã tới Lạc An, hiện đang ngồi ở Yên Vụ quán thành Tây.

Bách Phong Linh vui mừng, xem ra dược nàng cần đã có rồi. Vội vàng tới Yên Vụ quán, Bách Phong Linh được thủ hạ dẫn tới bàn nơi Dược Cao Lãng đang ngồi.

Dược Cao Lãng đang ngồi uống rượu ở Yên Vụ quán thì cảm nhận được một khí tức quen thuộc từ đằng sau. Hắn quay người lại, mỉm cười với hắc y nữ tử lạ mặt ở phía sau.

Bách Phong Linh bất ngờ vì hắn có thể nhận ra nàng khi nàng đang dịch dung. Nàng không khách khí ngồi xuống trước mặt hắn, tự rót cho mình một chén rượu.

"Vĩnh Trung nói Cao Lãnh huynh là cao thủ ẩn giấu, quả thật là không ngoa. Huynh nhận ra khí tức của ta?"

"Khí tức của Linh nhi muội đặc biệt khó quên." - Dược Cao Lãnh buông lời trêu chọc. Nói chuyện với Bách Phong Linh mấy ngày, Dược Cao Lãnh cũng bị nàng đùa giỡn nhiều lần. Hắn liền thay đổi chiến thuật, chủ động trêu chọc nàng trước.

Bách Phong Linh mặt không đổi sắc, nhẹ nhàng hỏi lại: "Vậy thân thể ta có đặc biệt khó quên không?"

Dược Cao Lãnh đang cầm ly rượu lên uống, ngay lập tức liền sặc, ho khù khù. Thật ra thì, nếu không phải hắn có tật giật mình chuyện ở Bắc Hải hôm đó, có lẽ hắn cũng không sặc đến mức như vậy.

Dược Cao Lãnh đầu hàng, không tiếp tục đùa với nàng mà lôi một gói nhỏ từ trong tay áo ra đưa cho nàng.

"Cảm tạ." Bách Phong Linh nói.

"Đây là dành cho kẻ sai người đuổi gϊếŧ muội hôm đó sao?" - Dược Cao Lãnh tò mò.

"Ừ"

"Ta có thể hỏi kẻ đó là ai không?" - hắn lại hỏi.

"Vẫn là câu nói cũ. Ta có thể nói cho huynh, nhưng sau đó ta sẽ phải gϊếŧ huynh." - Bách Phong Linh lại cười.

Sau câu đó, hai người trầm ngâm uống rượu không nói gì. Mỗi người mang trong mình một tâm trạng riêng, nhìn ra ngoài đường phố tấp nập.

"Lạc An sắp không còn an lạc nữa rồi. Huynh nếu không muốn dính vào thì cũng nên rời đi thôi." - Bách Phong Linh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, không nặng không nhẹ nói.

"Vậy còn muội thì sao?" - Dược Cao Lãng nhìn nàng, ánh mắt thâm thúy, hỏi.

"Có những việc, ta muốn tránh cũng không được." - nàng nhẹ nhàng thở dài.

"Huynh học y là để cứu người trăm họ, ta làm chuyện này cũng có lý tưởng riêng của ta." Bách Phong Linh lại nhẹ giọng nói.

Dược Cao Lãng không nói gì, ngửa đầu lên uống nốt chén rượu trong tay rồi định đứng lên rời đi.

"Cao Lãng, chờ một chút, ta có thứ này cho huynh." Bách Phong Linh rút từ trong người ra một tấm lệnh bài.

"Sau này có việc gì cần nhờ Vân Vụ các, huynh chỉ cần giơ thứ này ra, bọn hắn sẽ hết lòng giúp huynh làm việc. Còn nếu sau này ta không ở Bách gia nữa, huynh lại muốn tìm ta, thì hãy đưa thứ này ra, nói với bọn hắn huynh muốn tìm Mộng Điệp cô nương."

Dược Cao Lãng tiếp nhận lệnh bài thân phận từ tay nàng, cũng không nói gì thêm, xoay người rời đi.

Đi qua người Bách Phong Linh, Dược Cao Lãng bỗng dừng lại, nhẹ nhàng để lại cho nàng hai câu:

"Vạn trượng hồng trần tam bôi tửu

Thiên thu đại nghiệp nhất hồ trà."

Dược Cao Lãng đi ra tới cửa Yên Vụ quán, miệng lẩm bẩm hai chữ Mộng Điệp. Tên này rất hay, cũng rất hợp với nàng. Lần đầu tiên hắn gặp được nàng, cũng là nhờ đôi cánh của hồ điệp dẫn tới. Lần này chia tay ở đây, không biết ngày sau, hai người có còn có cơ hội gặp lại hay không.