Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện

Chương 163: Chương 155






Người đàn ông kia kéo tay cô, một tay khác siết chặt cổ cô: “Hoắc Thủy Nhi, cô còn tưởng hôm nay sẽ có người đến cứu cô sao? Cô đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa! Hôm nay tôi sẽ cho cô nếm thử cảm giác bị người khác hãm hiếp…”
“A! Anh đừng đến đây, đừng đến đây…”
Hoắc Thủy Nhi liên túc duỗi chân, cô xoay người chạy đi, nhưng phía sau vẫn luôn truyền đến tiếng cười phóng đãng của người đàn ông kia, tiếng cười của người đàn ông này giống như ác ma, luôn quanh quẩn bên cô.

Cô đang chạy nhanh, đột nhiên “bịch”, bị ngã, Hoắc Thủy Nhi dùng tay chống xuống đất xoay người, định bò dậy, nhưng đột nhiên nhìn thấy gương mặt phóng to của người đàn ông kia.


“Chạy đi, sao cô không chạy nữa đi? Chạy nữa đi!”
Người đàn ông cười dữ tợn ở gần ngay trước mặt, anh ta giơ nắm đấm đánh về phía cô, Hoắc Thủy Nhi kêu thảm: “A! Cố Đoàn Thuần, cứu tôi… cứu tôi…”
“Cố Đoàn Thuần!”
Tiếng kêu thê thảm cắt qua không trung, Cố Đoàn Thuần vốn ngủ không quá sâu, cảnh giác tỉnh lại duỗi tay mở đèn trên đầu giường lên, lập tức nhìn thấy Hoắc Thủy Nhi nghiêm mặt giãy dụa kêu gì đó, gương mặt tái nhợt đầy mồ hôi, Cố Đoàn Thuần lập tức biết cô đang mơ thấy ác mộng.

Chỉ sợ có liên quan đến buổi chiều.

“Hoắc Thủy Nhi, dậy, dậy nào.” Cố Đoàn Thuần hít sâu, dùng tay vỗ mặt cô, nhưng Hoắc Thủy Nhi không chỉ không tỉnh lại, còn duỗi tay túm tay anh.

Loại tình huống này, bình thường Cố Đoàn Thuần đều sẽ quăng ra, nhưng lần này… anh lại không làm thế.


Anh lại gọi vài lần, Hoắc Thủy Nhi mới mê mang mở mắt ra: “Đừng!”
“Là tôi, em đã an toàn rồi.” Cố Đoàn Thuần thấy cô tỉnh lại, đến chính anh cũng không phát hiện ra anh đã thở phào nhự nhõm, nhẹ nhàng an ủi.

Đầu óc Hoắc Thủy Nhi vẫn mờ mịt, cô chỉ nhớ rõ suýt chút nữa cô đã…
Cô không muốn nhớ lại ký ức đau khổ kia, lại nhìn thấy Cố Đoàn Thuần đang còn buồn ngủ mặc quần áo ở nhà ở trước mắt, Hoắc Thủy Nhi lập tức cảm thấy tủi thân, có lẽ con gái sau khi mơ xong đều sẽ khá yếu đuối, lúc đó cô lập tức nhào vào lòng Cố Đoàn Thuần, giọng nói cũng có hơi nức nở: “Cố Đoàn Thuần, tôi còn tưởng là sẽ không giờ được gặp lại anh, sau này tôi sẽ không bao giờ nói anh lạnh nhạt độc miệng nữa, hu hu…”
“…”
Lạnh nhạt? Độc miệng?
Thì ra trong mắt cô anh là loại người này?
Xung quanh Cố Đoàn Thuần lập tức tỏa ra khí lạnh, Hoắc Thủy Nhi không nhịn được rùng mình, lúc này mới phát hiện hình như… cô lại ôm Cố Đoàn Thuần?!
Mặt cô xám trắng chui ra khỏi lòng Cố Đoàn Thuần, ấp úng nói: “Xin lỗi, tôi tôi lúc nãy… xin lỗi.” Cô không tìm được từ gì, chỉ có thể yên lặng xin lỗi.


“Nếu cô không còn việc thì ngủ đi.” Cố Đoàn Thuần cũng không muốn tiếp tục so đo với cô, chủ yếu là bây giờ Hoắc Thủy Nhi giống như một con thỏ nhỏ vừa mới bị ăn hiếp chịu rất nhiều tủi thân, anh cũng không muốn so đo với cô.

Nhưng… xem ra chuyện buổi chiều ảnh hưởng rất lớn đến cô.

Cố Đoàn Thuần sa sầm mặt mày.

Hoắc Thủy Nhi thấy Cố Đoàn Thuần đã bình tĩnh đi ngủ giống như không có việc gì, cô cũng đã bình tĩnh lại, thử từ từ nằm xuống nhắm mắt lại, có là bên cạnh có Cố Đoàn Thuần đang nằm, cô cũng không sợ như vậy nữa..