Một Đêm Kinh Hỉ: Thẩm Tiên Sinh, Xin Hãy Tự Trọng

Chương 6: Chương 6






Nhất thời, máu toàn thân đều tụ lại trên đỉnh đầu!
Miệng Diệp Nhược Sơ khô khốc, hai má ửng đỏ dường như có thể rỉ máu.

Đây…đây…rốt cuộc là chuyện gì…
Sau khi lấy lại tinh thần, ý nghĩ duy nhất của nàng là mau chóng rời khỏi đây!
Nhưng, khi xoay người lại, nàng không để ý dưới chân của mình, chỉ nghe thấy một tiếng “phốc.

.

”, thùng rác đổ xuống lăn trên mặt đất phát ra một âm thanh lớn.

Diệp Nhược Sơ hoàn toàn biến sắc, nhất thời hóa đá tại chỗ!
Đúng lúc này, giọng nói của Thẩm Mặc Thần đột nhiên vang lên, “Anh, hình như có tiếng gì vang lên?”
“Nếu không thể giữ im lặng, thì cút ra ngoài…”
Lập tức vang lên âm thanh trầm thấp.

Nghe vậy, Diệp Nhược Sơ suy nghĩ chốc lát lại cảm thấy…dường như…dường như bên trong không phải đang làm chuyện đó…

Trong lòng xuất hiện nghi hoặc cùng tò mò, nàng vòng qua cửa, rón rén đi về phía trước.

Ngay khi bước chân vào phòng khách, màn hình LCD khổng lồ trên bức tường đối diện hiện ra rõ ràng và sống động.

Mặt đỏ tim đập liếc xuống dưới, lúc này Diệp Nhược Sơ mới chú ý đến hai người trên sô pha.

Thẩm Mặc Thần chăm chú nhìn vào màn hình, còn phát biểu ý kiến của mình, “Anh trai, anh nhìn ngực cô ta, nhất định là đã chỉnh sửa, nhưng đôi chân đúng là vừa thẳng lại vừa dài! ”
Thẩm Mặc Hàn rõ ràng là mới tắm xong, tóc còn chưa kịp khô, bộ quần áo ở nhà thoải mái giản dị hắn mặc vào cũng trở nên mạnh mẽ mà tao nhã.

Trước mặt là một chồng tài liệu, anh ta đang xem xét chúng.

Cảm nhận được có người đang nhìn mình, cây bút trên đầu ngón tay hắn hơi dừng lại, ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thúy đối diện với Diệp Nhược Sơ.

“Cô giáo Diệp.


Thẩm Mặc Thần, người vẫn đang chăm chú nhìn màn hình, nghe thấy ba chữ cô giáo Diệp theo phản xạ liền quay đầu lại.

Sau đó, khuôn mặt tuấn dật ngay lập tức đỏ lên, anh chửi thầm, bật dậy khỏi ghế sô pha, vội vàng cố gắng che màn hình lại!
Không giấu được!
Thẩm Mặc Thần vội vã nghiến răng, không có tác dụng!
Cậu xông lên phía trước, dùng hai tay che mắt Diệp Nhược Sơ, chặt chẽ không để lại một kẽ hở.

Cậu vội vàng cầu cứu Thẩm Mặc Hàn, “Anh trai, nhanh lên!”
Thẩm Mặn Hàn bình tĩnh,từ từ lấy điều khiển trên bàn cà phê làm bằng đá cẩm thạch, tắt màn hình!
Thẩm Mặc Thần buông tay, ngượng ngùng nói, “Em đi pha cà phê.


Sau khi lưu lại lời nói,liền không còn bóng dáng nữa.


Ngay khi Diệp Nhược Sơ ngồi xuống ghế sô pha, giọng nói trầm thấp của Thẩm Mặc Hàn truyền đến tai nàng, “Tại sao cô Diệp lại tìm đến đây?”
“Thẩm Mặc Thần đã viết địa chỉ này trong cột địa chỉ nhà.


Nghe vậy Thẩm Mặn Hàn lạnh lùng nheo mắt lại, nhìn thẳng vào Thẩm Mặc Thần, người đang bưng cà phê đi tới.

Thẩm Mặc Thần không khỏi rùng mình, đại ca nhất định đã biết cậu viết địa chỉ là nơi này, không phải là địa chỉ nhà.

Không uống cà phê, Diệp Nhược Sơ trực tiếp nhìn Thẩm Mộc Thần, “Kì thi cuối kỳ sẽ diễn ra trong hai ngày nữa, em định sẽ làm thế nào?”
Thẩm Mặc Thần mím môi nở nụ cười, không chút nào chột dạ nói dối.

“Em còn một số việc phải làm, không có thời gian đến trường.


“Thẩm Mặc Thần!” Diệp Nhược Sơ tức giận, liền gọi cả họ tên cậu.

“Dù sao đi nữa, nếu cô không đồng ý làm gia sư của em, em nhất định sẽ không bao giờ đến trường để thi cuối kì.

Cô biết, em luôn nói được làm được.


Diệp Nhược Sơ đã dạy cậu ta một năm, đương nhiên biết rõ tính tình của cậu, kỳ thực hôm nay tới đây đồng nghĩa với việc cô đã thỏa hiệp.


“Tốt lắm, bây giờ chúng ta nói về vấn đề vừa rồi.

” Nàng đổi chủ đề, “Em đã là một người trưởng thành 20 tuổi.

Những thứ kia không phải là không cho em xem, nhưng em phải có quan niệm chính xác khi xem! ”
Chưa từng cùng nam sinh thảo luận về đề tài này, mặc dù Diệp Nhược Sơ giả vờ bình tĩnh nhưng gò má cô vẫn đỏ lên rất nhiều.

Thẩm Mặc Thần lúc này bối rối biến mất, một bên mỉm cười, một bên gật đầu.

“Còn có Thẩm tiên sinh! ” Diệp Nhược Sơ quay đầu nhìn anh, “Anh là phụ huynh, anh lẽ nào dung túng cậu ấy như vậy?”
Dung túng?
Cô thực sự cho rằng tiểu tử kia là một đứa trẻ không biết gì ?
Ánh mắt Thẩm Mặc Hàn lạnh lùng đảo qua, rơi vào khuôn mặt nghiêm túc thẹn thùng kia, môi mỏng nhếch lên.

.