Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 236: Không Được Mặc Loại Quần Áo Này 3




Ngũ Y Y nhíu mày, chu mỏ lên, cô không biết rằng bộ dáng của cô lúc này lọt vào mắt Hoắc Phi Đoạt lại cực kỳ đáng yêu biết bao.

Từng luồng khí nóng xông lên đầu Hoắc Phi Đoạt.

“Em rất ồn ào rồi!”

Hoắc Phi Đoạt nói ra mấy chữ, đột nhiên tiến liên phía trước dùng môi mình khóa chặt môi Ngũ Y Y lại.

“Ưm!” Ngũ Y Y rên khẽ, chưa kịp gọi cứu mạng thì bị chiếc lưỡi nóng ấm của Hoắc Phi Đoạt thuần thục tấn công vào.

Ngũ Y Y cố gắng vặn vẹo uốn éo cơ thể thoát ra khỏi sinh vật giống đực đang ở trước mắt.

Không ồn ào! Hôm nay cô không có gây ồn ào bên lỗ tai chú Hoắc nha!

Hôm nay cô nói rất ít!

Rõ ràng là cô không gây ồn ào, tại sao chú Hoắc lại trừng phạt cô như vậy?

Rất oan ức mà!

Ngũ Y Y uốn éo cơ thể vừa lấy ta vẽ loạn lên người Hoắc Phi Đoạt, cơ thể mềm mại nhỏ bé của cô cọ tới cọ lui làm cơ thể hắn nổi lên từng trận khí nóng, làm nơi nào đó của hắn lại căng cứng lên.

Hoắc Phi Đoạt hiểu được dục vọng của chính mình, lại dán chặt vào người Ngũ Y Y, điên cuồng cướp đoạt hương vị ngọt ngào từ môi cô.

Khi lưỡi hắn tấn công vào lưỡi đang run rẩy của cô, Ngũ Y Y cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người.

Cô ưm một tiếng, đầu óc muốn nổ tung lên, tất cả những ý thức lúc nãy đều tan biến hết.

Cơ thể cô dần dần dựa sát vào người Hoắc Phi Đoạt, còn cố ý lắc qua lắc lại.

Trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ nghe tiếng hít thở của hai người. Dường như còn có những âm thanh lộn xộn trong miệng.

Dần dần Ngũ Y Y không thể thở được.

Cô làm sao cũng không trốn thoát được khỏi lòng bàn tay hắn.

Cô sắp nghẹt thở rồi!

Hu hu, cô biết rõ là cô không muốn bị xử như vậy mà!

Bạn có bao giờ được người hôn chết chưa?

Cô đúng là một người rất đáng thương!

Rốt cuộc Hoắc Phi Đoạt cũng buông cô ra, cả người Ngũ Y Y đều mềm nhũn, mặt cô dựa vào ngực Hoắc Phi Đoạt, cô há miệng thở hổn hển.

Nhìn cô nhếch nhác như một con chó con vậy.

Hồng hộc, hồng hộc……..

Đầu óc cô sắp sửa mất đi ý thức rồi.

Cô dần dần phục hồi ý thức và thính giác. Cô suýt chút nữa đã chết rồi a!

Cô luôn lo sợ rằng mình sẽ chết, nên không phát hiện ra có một vật cứng rắn đang tồn tại ở nơi nào đó trên người cô.

Vẻ mặt Hoắc Phi Đoạt luôn lạnh lùng được phủ lên một tầng ý loạn tình mê, đôi môi mỏng vì ham muốn kịch liệt mà lộ ra một màu đỏ thật đẹp.

Sống mũi thật cao quét xuống một đường thẳng hoàn mĩ, hắn đang cúi đầu nhìn Y Y thở dồn dập.

Đôi mắt của hắn sáng như ánh trăng còn hàm chứa sức sống, hắn cúi đầu quan sát cô gái nhỏ dưới thân.

Ngũ Y Y thở hổn hển, mặt cô chôn chặt trong ngực người ta, cô tức giận quát to: “Mẹ kiếp! Anh thật đúng là muốn giết chết tôi mà!”

“Nha đầu ngốc!”

Hoắc Phi Đoạt thản nhiên nói ra mấy chữ. Mời các bạn đọc tại Doc Truyen Org để có chương mới nhanh nhất

“Tôi đã làm sai cái gì, cũng không đến mức để cho anh giết người, anh thật muốn giết chết tôi sao?”

“Ngốc!”

Ngũ Y Y ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn chằm chằm Hoắc Phi Đoạt, ủy khuất kêu la: “Anh có biết không, suýt chút nữa anh đã làm tôi chết ngạt rồi, dù sao tôi cũng là nữ giúp việc của anh, làm sao anh có thể xuống tay với người một nhà chứ? Tuy rằng chết vì hôn đẹp hơn so với chết vì bị mổ đầu một chút, nhưng mà đã chết rồi thì làm sao bây giờ, đã chết thật sự là đã chết! Vậy mà vừa rồi anh lại muốn giết chết tôi!”

Hoắc Phi Đoạt nghẹn họng nhìn sang chỗ khác, sau đó mới nói: “Không để cho em thở sao?”

“Gì?” Ngũ Y Y trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào chiếc cằm mê người của Hoắc Phi Đoạt.