Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 19: Nhà ngươi ở đâu?




Thân ảnh kia thật sự quá đỗi quen thuộc, ta vừa nhìn đã nhận ra, cả người lập tức cứng đờ.

Bùi Nguyên Hạo! Hắn sao lại tới đây?

Ta còn đang kinh ngạc không thôi, hắn đã đến trước cửa Tàng các, cặp mắt lạnh lùng không đáy nhìn về phía ta, ta ớn lạnh, vội vàng quỳ xuống: "Nô tỳ bái kiến Tam hoàng tử điện hạ."

"Đứng lên đi." Hắn nhàn nhạt nói, nhấc chân đi vào.

Nhìn dáng vẻ của hắn, hẳn là không nhớ ta là ai, lúc này đáy lòng ta mới thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận theo sau.

Hắn chậm rãi lướt qua kệ sách, không hề nói chuyện, ta cũng không dám lên tiếng, toàn bộ Tàng các lập tức rơi vào yên lặng, không khí giống như ngưng tụ lại, khiến người hít thở không thông.

Thời điểm ta khẩn trương không thôi, hắn đã chậm rãi lấy một quyển sách xuống, lật lật mấy trang, nói: "Vừa rồi Thái tử điện hạ tới đây sao?"

"Vâng."

"Y thường xuyên tới?"

"Không... Không có."

Đối diện với nam tử này trái tim ta vốn đã đau thắt, mà lúc này nghe hắn hỏi tới Thái tử, không biết vì sao ta lại càng thêm sợ hãi, theo bản năng lắp bắp. Hắn nhíu mày, quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt sắc bén kia như hai thanh kiếm, cả người ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

Lúc này, Bùi Nguyên Hạo từng bước tới trước mặt ta.

Hắn cách ta rất gần, hơi thở nóng bỏng phả vào trán làm cả người ta không được rùng mình, cho dù không dám ngẩng đầu nhìn hắn nhưng ta vẫn cảm nhận được cặp mắt sắc bén kia đang chằm chằm nhìn ta, giống như dã thú vồ mồi, ta đã khẩn trương tới đầu ngón tay cũng run lên.

Hắn, sẽ không nhận ra ta chứ?

Ngay lúc ta khẩn trương tột cùng, một quyển sách đột nhiên đưa tới trước mặt.

"Đi."

"Dạ?"

Ta nhất thời hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn hắn, hắn lại nhíu mày: "Sao vậy, mượn sách trong Tàng các không cần ghi chép hả?"

"Dạ có, dạ có."

Ta vội vàng nhận lấy đi tới án thư, cầm bút lông viết vào ký lục bên dưới. Hắn lẳng lặng đứng trước án thư nhìn ta ghi chép, đột nhiên hỏi: "Vì sao ngươi biết viết chữ?"

Ta cúi đầu: "Khi nhỏ trong nhà nô tỳ có phu tử giảng bài."

"Vậy sao? Nhà ngươi ở đâu?"

Đầu ngón tay run lên, một giọt mực rơi xuống quyển sách.

Nhiều năm như vậy, ngoại trừ trước khi vào cung thái giám quản sự hỏi qua nhà ta, đã lâu rồi không có người nhắc tới, dần dần, chính mình cũng cảm thấy phai nhạt. Đối với cung nữ trong cung mà nói, nhà, thật sự là một thứ quá xa xôi.

Lại không ngờ, người đầu tiên hỏi ta, lại là hắn.

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng nói: "Nô tỳ, không nhớ nữa."

Vừa nói xong ta liền cảm thấy chính mình quá ngu xuẩn, rõ ràng nhớ chuyện biết chữ ở nhà, sao có thể nói không biết nhà ở đâu. Quả nhiên, sắc mặt Bùi Nguyên Hạo thay đổi, ánh mắt nhìn ta trở nên sắc bén lên, ẩn ẩn tức giận.

Trong lòng ta trầm xuống, lúc này lại có giọng nói từ cửa truyền tới: "Tam điện hạ?"