Một Đời Một Kiếp (Trọn Đời Trọn Kiếp)

Chương 24: Mặt trận giải phóng Hồi giáo Philippines (3)




Bắt cóc hay báo thù đây?

Là các tổ chức vũ trang đó sao?

Bởi vì câu nói kia của Trình Mục Dương, đã khiến hắn bại lộ ít nhiều thân phận, ít nhất sẽ biết hắn không phải là người thường. Những người trên thuyền rất phối hợp ném súng xuống, hai tay ôm đầu rời khỏi thuyền, chỉ có Nam Bắc và Trình Mục Dương vẫn thản nhiên đi xuống.

Mỗi bước đi cô đều suy nghĩ, sẽ xảy ra chuyện gì.

“Châu Á? Hoa kiều?” Người cầm đầu đi tới dùng tiếng Pháp hỏi, ánh mắt có chút khiêu khích cùng thú vị: “Suy nghĩ rõ ràng, trả lời tôi.”

Nam Bắc nhìn hắn.

Những người này thật không ngờ là đụng phải người cũng nguy hiểm như họ. Nếu dựa theo kế hoạch của Trình Mục Dương, hắn đã là người chết, mà cô phối hợp với hắn mất tích trong vụ nổ.

Cho nên, hắn hiện tại là ai?

Mà cô, nên là ai?

“Hoa kiều.” Trình Mục Dương cười một cái, nói, “Hoa kiều Nga.”

Đáp án ngoài dự đoán của mọi người.

Người cầm đầu nhìn chằm chằm Trình Mục Dương, giơ tay lên, mọi người vốn đang buông súng lại giương lên. Những họng súng tối như mực đều nhắm vào cả hai người họ.

“Hoa kiều Nga?” Giọng nói của người cầm đầu có chút nhanh, sau đó phát ra từng chữ: “Họ Trình?”

Trình Mục Dương không lập tức trả lời, vươn tay phải bị thương tùy ý đặt lên vai người kia, thân mình hơi nghiêng về phía trước: “Không sai, tôi họ Trình?”

Con ngươi người cầm đầu nhanh chóng co rút lại: “Trình Mục Dương?”

Nơi này, chỉ có Nam Bắc có thể hiểu được đoạn đối thoại của bọn họ.

Từ lúc Trình Mục Dương nói hắn đến từ Nga, người cầm đầu này rất khẩn trương chứng thực thân phận của hắn, có lẽ là có sự kiêng kị nào đó với Trình gia, nhưng cô lại có trực giác, Trình Mục Dương cùng tổ chức này còn có quan hệ khác.

Thậm chí là quan hệ không tốt.

Trong giây phút im lặng ngắn ngủi, mọi người đều đoán chuyện gì đang xảy ra, bao gồm hai tù binh đang ôm đầu cũng không thể tin mà nhìn bọn họ. Một người ngoại quốc có thể làm cho người cầm đầu của tổ chức vũ trang này có vẻ mặt như thế. Hắn tột cùng là ai?

“Không phải.” Trình Mục Dương rốt cục thấp giọng nói, “Tên của tôi là Trình Mục Vân.”

“Trình Mục Vân?”

Hắn vuốt cằm, xác nhận lại.

Trong mắt người cầm đầu hiện lên sự kinh ngạc, nghi hoặc, rồi sau đó là giật mình, hắn nhanh chóng cười rộ lên, vỗ vỗ cánh tay Trình Mục Dương: “Ma lạc hoang nghênh anh, cựu ông chủ Trình.”

Ma lạc (tên gọi của tổ chức vũ trang thuộc mặt trận giải phóng Islam)?

Nam Bắc không nghĩ tới, tại phía Bắc của Philippines lại có thể gặp mặt trận giải phóng Islam [1] chỉ có ở phía Nam này. Tổ chức vũ trang này, vào thời thực dân Tây Ban Nha thì tích cực lật đổ người Tây Ban Nha, vào thời thực dân Mỹ thì tích cực lật đổ người Mỹ, cuối cùng, khi Philippines độc lập, họ lại đem lửa đạn chiến tranh nhắm ngay vào chính phủ của mình.

Đây là một tổ chức điên cuồng thích chiến đấu.

Trình Mục Dương như là dự đoán trước: “Như thế nào? Hoan nghênh tôi như vậy không sợ ông chủ Trình đương nhiệm làm khó dễ các người sao?”

“Khó dễ chúng tôi?” Người cầm đâu nhếch miệng, cười quỷ dị: “Hắn thừa dịp chúng tôi tuyên chiến với chính phủ mà nâng giá vũ khí lên mười lần. Tất cả tiền này đều là do anh em chúng tôi dùng máu đổi về. Đừng nói là cùng hắn buôn bán, chỉ cần hắn đến Philippines, nhất định sẽ bị quăng xuống biển làm mồi cho cá mập.”

“Làm mồi cho cá mập? Nghe qua cũng không tồi.” Trình Mục Dương cười mờ mịt: “Nếu bắt được hắn, nhất định phải nói cho tôi biết.”

“Nhất định!” Người cầm đầu đã xem Trình Mục Dương là anh em: “Nhưng mà hắn rất xảo quyệt, nghe nói hằng năm đều ẩn nấp ở Moscow, căn bản không có ai gặp qua hắn.”

“Hắn thực giảo hoạt.” Trình Mục Dương cũng cảm thán, “Nếu không, tôi cũng không bị buộc đến bước đường này.”

Nam Bắc nghe được thì khẽ cười.

Hắn thật đúng là đồ vô lại.

Người cầm đầu tiếp tục mắng vài câu, hận không thể đem hắn lột da lóc thịt. Nam Bắc nghe mà buồn cười, tầm mắt chuyển qua xung quanh, chậm rãi tìm những kẻ đang ngắm bắn hai người.

Người cầm đầu kia quả nhiên không nói dối, Nam Bắc rất nhanh chóng tìm được bốn tay súng bắn tỉa ở xung quanh.

“Anh nhớ rõ là em có gặp qua hắn?” Trình Mục Dương bỗng nhiên nắm vai của cô.

Nam Bắc nghi hoặc nhìn hắn.

“Hắn đang hỏi cô có phải đã gặp qua Trình Mục Dương hay không.”

“Gặp qua.” Cô từ chối cho ý kiến, “Gặp qua tại Moscow. Trình Mục Dương là đồ vô lại, từ đầu đến đuôi là đồ vô lại.”

Trình Mục Dương nhẹ nhàng giơ mi, đáy mắt nổi ý cười.

Người cầm đầu cười to: “Chúng tôi đang trên đường trở về đảo Miên Lan [2], có muốn đi cùng hay không?”

Hắn vừa nói xong thì nghiêng người để lộ ra một con đường. Nói là mời, thật ra giống bắt buộc hơn.

“Được.” Trình Mục Dương thản nhiên nói, “Vừa vặn tôi cũng có một vụ làm ăn muốn cùng các người nói chuyện.”

Cuối cùng, mọi nhân viên cứu viện của chính phủ đều bị áp giải đến mặt sau của con thuyền, chỉ có Trình Mục Dương và Nam Bắc là ngồi với người cầm đầu. Nam Bắc ở trên thuyền ngủ đến mấy giờ.

Khi tỉnh lại, Trình Mục Dương cũng không có bên cạnh.

Mệt nhọc liên tục mấy ngày, cô quả thật kiệt sức rồi, tối hôm qua vì muốn trông coi hắn nên cũng không có ngủ. Hai ngày hai đêm không ngủ cũng là một loại thống khổ.

Khi tỉnh lại, xương cốt như rời ra từng khúc.

Nam Bắc có chút hốt hoảng nhìn khoang thuyền, trong vài giây không biết bản thân đang ở đâu.

Hương vị ẩm ướt trên môi khiến cô chậm rãi tỉnh táo lại.

Hai ngày ba đêm này, Trình Mục Dương thân thể không tốt, cô chỉ lo chăm sóc cho hắn mà không lo lắng hậu quả của chuyến đi lần này. Tối qua trên thuyền cứu viện, Trình Mục Dương có nói cho cô, hầm mỏ này từ đầu đến cuối hắn đã có giao dịch với Thẩm gia. Hắn sẽ giúp Thẩm gia lấy quyền khai thác hầm mỏ, còn Thẩm gia phối hợp với hắn diễn xuất vở kịch này.

Khó trách, trước ván bài, cha Thẩm Gia Minh nói cô phải tránh xa Trình Mục Dương.

Nhưng mà, Thẩm Gia Minh hẳn là không biết chuyện này.

Mà Nam Hoài, đương nhiên càng không biết chuyện này, ngoài ý muốn biến mất như vậy, cho dù Thẩm gia có giải thích thế nào thì Nam Hoài cũng sẽ không tiếc gì mà đại khai sát giới để tìm được cô. Nam Bắc thở dài, phun ra một hơi, phải tìm cơ hội liên lạc với anh trai.

Trình Mục Dương chỉ nói sơ qua hắn muốn tìm kẻ phản bội trong gia tộc. Nếu chỉ là kẻ phản bội đơn giản, căn bản không cần hắn cùng Trình Mục Vân đích thân ra tay diễn vở kịch này.

Hắn còn có dấu diếm việc gì?

Trình Mục Dương này, đến tột cùng có bao nhiêu bí mật mà cô chưa biết?

Khi Nam Bắc ra khỏi khoang thuyền thì thấy Trình Mục Dương cùng với người cầm đầu đang ăn trứng tôm nướng, con tôm còn to hơn khuỷu tay, hai người vừa ăn vừa uống bia. Trên boong tàu có mười mấy tay súng đứng xung quanh, ánh mắt của một vài người trong số họ dường như nhìn không có mục đích, nhưng Nam Bắc nhận ra có ba bốn người, luôn nhìn hai người đang ăn uống kia.

Khách khí giam lỏng.

Người họ Trình, bất luận là có địa vị hay là người chạy nạn, hoặc nghèo túng thì đối với tổ chức này đều là bảo bối. Ý nghĩ muốn liên hệ với Nam Hoài lập tức bị xóa bỏ, trong không khí này, việc đó là không thể.

Nam Bắc nhìn hắn, Trình Mục Dương bỗng nhiên liền cảm giác được, nâng ánh mắt nhìn về phía cô.

Cô đi qua, bị hắn ôm lấy thắt lưng đặt ngồi trên đùi: “Có đói bụng không?”

“Có một chút.”

“Con tôm này em ăn hai miếng là no rồi.” Trình Mục Dương chỉ vào con tôm, sau đó đút một miếng vào miệng cô.

Cô cắn, thịt vô cùng ngon.

“Ông chủ của Jollibee [3], chính là một Hoa Kiều.” Người cầm đầu uống một ngụm bia, cười mơ hồ, “Anh biết không? Tại Philippines, nơi nào có McDonald nơi đó sẽ có Jollibee. Tôi không nói quá đâu, người Hoa Kiều kia buôn một lời một trăm.”

Trình Mục Dương cười mà không nói.

“Người Hoa, kiếm tiền rất giỏi.” Trong giọng nói có khen tặng nhưng cũng có chút ghen tị, “Cho nên, tại Đông Nam Á thì họ đều bị dân bản xứ ghen ghét. Ai không hận kẻ có tiền chứ? Có phải không, cũng giống như người Hoa ghét người Mỹ vậy.”

Hắn nói xong, cười gượng hai tiếng.

Trình Mục Dương vẫn trầm mặc, bên miệng nở một nụ cười nhạt, khiến ngưởi ta rét run.

Thuyền nhanh chóng đi qua những khu đá ngầm lớn.

Phòng cảnh càng ngày càng đẹp.

Nam Bắc đi đến đuôi thuyền, nhìn ra xa vài hải lý [4] có một vài cậu bé da ngăm đen không mang theo bất cứ công cụ gì mà lặn xuống nước du ngoạn. Ban đầu cô không chú ý lắm, nhưng sau đó lại phát hiện xung quanh những đứa bé này có những con cá voi không lớn lắm. Cách đó không xa có một cô bé ngồi trên thuyền độc mộc [5] tươi cười ném đồ ăn cho các con cá.

Cô có thấy qua những con cá này, nhưng chưa bao giờ thấy nhiều như vậy.

“Thấy thú vị sao?”

Trình Mục Dương bỗng nhiên đưa tay, ôm ngang lấy cô, làm bộ như muốn ném cô xuống biển.

Nam Bắc bắt lấy áo của hắn, không thèm để ý: “Nếu có đi nhất định cũng kéo anh xuống. Đáng tiếc chúng nó không thích ăn thịt người, chỉ thích ăn vỏ sò.”

“Cũng đúng.” Trình Mục Dương tươi cười đặt cô trên lan can, ôm lấy thắt lưng cô: “Không thích hợp để tự tử.”

Cô cười. Lan can bị phơi nắng nên rất nóng, ngồi không thoải mái.

Vừa nhày xuống, Trình Mục Dương đã nói: “Anh sẽ tìm một cơ hội đưa em về Uyển Đinh.”

Nam Bắc giật mình, ôm cổ của hắn, nhẹ giọng hỏi: “Bằng cách nào?”

“Anh vừa thông qua bọn họ liên hệ với A Mạn. Cô ấy sẽ đưa đến một ít vũ khí để chứng minh thân phận của anh.” Tay hắn khoát lên lưng cô, “Hy vọng có thể sử dụng danh nghĩa của Trình Mục Vân kết liên minh với tổ chức vũ trang này, sau đó đưa em trở về.”

Cô giật mình.

Rốt cuộc cũng hiểu được dụng ý của hắn khi “thừa nhận” là Trình Mục Vân.

Trong hoàn cảnh kia, nếu nói bản thân mình xuất thân trong bộ đội đặc chủng, là người buôn bán vũ khí hay độc dược đều có thể che dấu thân phận, nhưng không biết được sẽ bị họ xử lý như thế nào. Duy nhất chỉ có cái tên Trình Mục Vân mới khiến cho người cầm đầu kia có hứng thú.

Trong mắt người bên ngoài, hắn, “Trình Mục Vân” chống lại gia tộc trong bốn năm, tài sản có thể khiến người ta chảy nước miếng.

Mà tài sản của hắn, ví dụ như, vũ khí.

Thật sự là một người quỷ kế đa đoan.

Gặp nguy hiểm như vậy, hắn lại sớm nghĩ ra phương pháp giải quyết tối ưu nhất.

Nếu việc gặp những người này là ngoài ý muốn thì hắn rất biết cách lợi dụng việc ngoài ý muốn này. Nếu không, hai người hiện tại đã bị nhốt làm tù binh trên thuyền, tuyệt đối không có cơ hội liên lạc với A Mạn để tiếp tục hoàn thành kế hoạch của hắn.

Nam Bắc âm thầm cảm thán, tiếp tục hỏi hắn: “A Mạn đến đây thì đã an toàn, vì sao còn muốn em đi?”

“Nơi này không an toàn đâu, bọn họ…” Tầm mắt Trình Mục Dương đảo qua người cầm đầu ở xa xa, “Bọn họ không đơn giản là mặt trận dân tộc giải phóng Islam, mà là phe phái tách ra từ đó, là tổ chức vũ trang tự do. Đây là thành phần vũ trang nguy hiểm nhất Philippines, bởi vì mặt trận giải phóng muốn hòa giải cùng chính phủ, cho nên bọn họ tách ra, tiếp tục đối nghịch chính phủ, làm phần tử cực đoan.”

Cô dạ.

Trình Mục Dương khẽ cười, tay lần vào bên trong áo, nhẹ nhàng vuốt ve làm da ở hông cô, nhìn hai người như là đang nói chuyện yêu đương, hưởng thụ chuyến du lịch.

“Kế hoạch nhảy xuống biển của anh rất hoàn mỹ, không ngờ em lại ngoài ý muốn xuất hiện, con đường rời đi Philippines cũng hoàn mỹ, không dự đoán được lại gặp cuộc chiến hải quân giữa Trung Quốc và Philippines. Sau đó phải cầu cứu thuyền cứu viện thì lại đụng đến nhóm vũ trang này.” Trình Mục Dương thấy thật bất đắc dĩ, “Anh có dự cảm xấu, tương lại sẽ càng ngày càng nguy hiểm.”

“Đúng vậy.” Nam Bắc nhẹ giọng nói, “Anh là khắc tinh của em, có anh ở bên cạnh, em gặp kẹt xe cũng có thể bị bắn. Trình Mục Dương? Lần này chấm dứt, nếu anh còn sống, có muốn ăn chay trường kì không? Tích chút đức?”

“Được, ăn chay trường.” Hắn cười một cái, “Nhưng vẫn phải uống rượu.”

“Tửu quỷ.”

Cô cười rộ lên.

“Nghe lời.” Trình Mục Dương đem đề tài vòng lại, “Em ở đây, chỉ làm anh phân tâm.”

Lời nói thực bình thản, nhưng từ miệng hắn nói ra khiến người ta mê muội.

“A Mạn khi nào thì đến?” Cằm cô đặt trên vai hắn, thưởng thức cảnh đẹp ở xa xa, những con cá voi lớn nhỏ đang phơi nắng trên mặt biển rộng bao la: “Phải né chính phủ Philippines, nhanh nhất cũng nửa tháng.” Trình Mục Dương nói.

Tay cô đã đặt trên lưng hắn, vuốt ve nhẹ nhàng, cảm nhận được lớp băng vải của vết thương.

Giữa cụm đá ngầm, những đứa bé nô đùa cùng bầy cá voi, phát ra những tiếng cười ngây thơ chất phác. Cô không đáp ứng hắn, mà theo cá tính của Trình Mục Dương cũng không cần cô đáp ứng. Đến lúc đó, hắn chắc chắn có biện pháp bức cô rời đi.

Người đàn ông này tâm cơ sâu nặng như thế, thủ đoạn lại cực đoan, thật sự là người rất nguy hiểm.

Mà cô lại cố tình tin tưởng hắn.

Tâm niệm thành ma.

Tâm niệm thành ma.

Hắn, rõ ràng đã là ma trong lòng của cô.

—Hết chương 24—

***

Chú thích:

[1] Mặt trận giải phóng Islam. Đạo Islam hay còn gọi là đạo Hồi. là một tôn giáo độc thần thuộc nhóm các tôn giáo Abraham. Đây là tôn giáo lớn thứ hai trên thế giới, sau Kito Giáo, và là tôn giáo đang phát triển nhanh nhất, với số tín đồ hiện nay là 1,3 tỷ.

Theo sự tìm hiểu của mình, Mặt trận giải phóng Islam chính là Mặt trận Giải phóng Hồi giáo Moro (MILF) là một nhóm theo chủ nghĩa Hồi giáo ở miền nam Philippines. Các thành viên của nhóm này hầu hết hoạt động tại vùng Bangsamoro gồm một phần đảo Mindanao, quần đảo Sulu, Palawan, Basilan và các hòn đảo lân cận khác.

[2] Đảo Miên Lan có thể là đảo Mindanao, một trong các căn cứ chính của Mặt trận giải phóng Islam. Mình sẽ dùng tên Hán Việt cho hòn đảo này. Mindanao là một trong ba quần đảo lớn nhất cấu thành nên đất nước Philippines bào gồm: quần đảo Mindanao, Luzon và Misayas.

[3] Jollibee là một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh có trụ sở tại Philippines, ra đời năm 1978 với người sáng lập là ông Tony Tan, một người Philippines gốc Hoa mà hiện nay là một trong những doanh nhân có tổng tài sản lớn nhất Philippines. Ngay từ năm 1985, sau 7 năm hoạt động, Jollibee đã dẫn đầu thị trường thức ăn nhanh tại Philippines. Đến hôm nay, Jollibee vẫn dẫn đầu thị trường với doanh số là 14 triệu peso tính đến hết quý thứ 4 năm 2008.

[4] Hải lý là đơn vị tính chiều dài trên biển. Một hải lý theo thỏa thuận quốc tế chính xác là 1,852m.