Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 15




Phó Chân tỉnh lại vào lúc 8 giờ, giống như rất lâu rồi hắn không có ngủ một giấc đến hừng đông như vậy.

Chân hắn không còn đau như đêm qua nữa, sau khi rời giường hắn đi vào phòng bếp nấu cho mình một gói mì, sau đó trở lại phòng tiếp tục vẽ.

Những khách thuê ở phòng khác đã đi làm từ sớm, bây giờ so với buổi tối thì yên tĩnh hơn rất nhiều, hắn mở video Sa Châu ký sự ra, hai con mắt nhìn chằm chằm vào máy tính, chuyên tâm xử lí tốt bản nháp ngày hôm qua.

Đường Loan Loan biết được Phó Đình đã mua được bản quyền từ tay Phó Chân, trực tiếp tới công ty Phó Kiến Sâm, ngồi thang máy lên tầng cao nhất, đi vào văn phòng của Phó Kiến Sâm.

Giống như trước kia, khi đi vào nàng không gõ cửa mà trực tiếp xông vào, nàng ngồi ở trên sô pha, hướng Phó Kiến Sâm nói: "Ba Ba, con nghe nói hai người muốn mua bản quyền của Sa Châu ký sự trên tay Phó Chân?

Phó Kiến Sâm nhìn thấy Đường Loan Loan vừa tới liền xông vào, trên mặt cũng không có tức giận, hắn tiếp tục lật văn kiện trên nay, ừ một tiếng, trên mặt không có biểu tình tức giận gì.

Đường Loan Loan có chút không cao hứng, khuôn mặt nhỏ lập tức liền suy sụp, hướng Phó Kiến Sâm nói: "Vậy thôi, con không chụp nữa, người đừng mua."

Phó Kiến Sâm ngẩng đầu nhìn Đường Loan Loan ngồi trên ghế sô pha: "Con thích thì cứ mua đi. "

"Con không cần!" Đường Loan Loan cự tuyệt ngay lập tức, hiện tại mua bản quyền Sa Châu ký sự, chẳng khác nào đưa tiền cho Phó Chân, nàng không muốn thấy hắn sống sót.

Nhưng hắn còn sống cũng tốt, càng sống mới càng cảm nhận được nhiều khó khăn, nhưng nếu để Phó Kiến Sâm đưa tiền cho hắn, thì nàng không chấp nhận được.

Đường Loan Loan bỗng từ trên sô pha đứng lên, đi đến trước bàn làm việc, nàng cong lưng, hai tay chống cằm, hướng Phó Kiến Sâm nói: "Ba Ba, hay chúng ta đi xem Phó Chân không ạ?"

Phó Kiến Sâm ngẩng đầu, hắn hơi nhíu mày lại, tựa hồ không quá vui vì vấn đề mà Đường Loan Loan vừa nói, hắn hỏi lại: "Đi xem hắn làm cái gì?"

Đường Loan Loan làm nũng nói: "Hắn dù gì cũng là con của người, chúng ta đi nhìn hắn một cái, nếu Phó Chân sống không được tốt....."

Đường Loan Loan dừng một chút, tiếp tục nói: "Chúng ta có thể giúp hắn."

Phó Kiến Sâm nhấp môi, hắn cũng có ý định đi xem Phó Chân hiện tại sống ra sao, nhưng là chỉ có mình hắn đi thôi, hắn không muốn đi cùng Đường Loan Loan, nhưng khi nhìn thấy cặp mắt kia của Đường Loan Loan, hắn liền giống như trước kia không có cách nào cự tuyệt đề nghị của nàng.

"Chờ ba xử lý xong đống văn kiện này đã."

"Được ạ." Đường Loan Loan lại về tới sô pha, mở di động lên Weibo.

Chờ đến khi Phó Kiến Sâm đem những văn kiện trên tay xử lý xong thì cũng đã đến giữa trưa, hắn thuận tiện mang Đường Loan Loan đi tiệm cơm Tây ăn bữa trưa, vừa lúc ngay bên tiệm cơm Tây có một cửa hàng bán quần áo nữ, Phó Kiến Sâm nhàn rỗi không có việc gì mang theo Đường Loan Loan đi vào mua vài bộ quần áo mới.

Phó Chân đã vẽ xong các bức vẽ về Sa Châu ký sự, hơi duỗi người giơ tay đấm lưng mấy cái.

Quay đầy nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, liền thấy đã qua chàng vạng, lúc đang còn vẽ Phó Chân cũng không thấy đói, nhưng hiện tại bụng đã réo lên ầm ĩ.

Hắn ăn ít mì sợi xong liền cầm vì tiền đi xuống lầu mua ít thuốc giảm đau, lại đi siêu thị mua ít rau xanh.

Trong hẻm có một chiếc Bentley màu đen đang dừng lại, ở cái nơi này rất khó gặp được siêu xe như vậy, Phó Chân không khỏi nhìn nhiều thêm hai lần.

Vừa nhìn liền thấy từ trong xe đi ra một cô gái trẻ mặc áo khoác màu vàng nhạt, trên mặt đeo kính râm cùng khẩu trang che đến kín mít.

Khi nữ từ vừa quay đầu lại hướng mặt về phía Phó Chân, liền tháo kính râm xuống.

Cô gái ấy có nước da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, những lọn tóc lượn sóng màu nâu, trong con ngươi màu hổ phách trong trẻo có thân ảnh của Phó Chân, nàng khẽ cười, dựa theo cách nói của fans nụ cười ánh như ánh dương giữa mùa đông, thẳng tắp mà chiếu rọi vào lòng người.

Phó Chân không có cảm nhận được độ ấm của ánh dương, hắn chỉ giật mình và nghĩ tại sao Đường Loan Loan lại tới nơi này tìm mình.

Hắn thật sự không muốn có quá nhiều tiếp xúc với Đường Loan Loan, từ ba năm trước ngay khi Đường Loan Loan được nhận vào Phó gia, vô luận hắn làm chuyện gì, chỉ cần gặp được Đường Loan Loan liền lập tức muốn xui xẻo, sau này lại ở sau lưng Đường Loan Loan làm chuyện xấu liền lập tức chọc giận Phó Kiến Sâm cùng Phó Đình, trận tranh đấu này làm hắn bị đuổi ra Phó gia.

Ngay khi Phó Chân lấy lại tinh thần, đang muốn quay người rời đi, Đường Loan Loan bỗng nhiên khẽ cười, gọi Phó Chân lại: "Ba Ba cũng tới đây, ngươi không muốn thấy hắn sao?"

Thân thể Phó Chân cứng lại, hắn ngừng bước không động đậy được nữa, gió lớn cùng đất cát thổi qua, sắc trời âm trầm như muốn có tuyết rơi.

Qua thời gian rất lâu, Phó Chân chậm rãi xoay người sang chỗ khác, như là một con rối gỗ, thậm chí có thể khe thấy thâm âm xương cốt khanh khánh kêu lên.

Hắn thấy từ trên chiếc Bentley màu đen có một người đàn ông cao lớn bước ra.

Người nam nhân này mặc một bộ tây trang khéo léo, tóc được chải vuốt chỉnh tề, vẻ mặt hắn nghiêm nghị, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ vui sướng gì, chỉ có khi hắn đến gần Đường Loan Loan, khóe miệng mới khẽ hiện lên ý cười.

Đây là Phó Kiến Sâm.

Là.....

Ba ba.

Vành mắt Phó Chân khẽ đỏ lên, hắn theo bản năng lui về sau nửa bước, chân trái đang bị thương làm hắn thiếu chút nữa vấp ngã, cũng mau hắn vội duỗi tay ra đỡ lên tường, mỡi miễn cưỡng đứng thẳng.

Trong khoảng thời gian này vận khí tại sao lại tệ đến thế, trong mấy ngày đều thiếu chút nữa té đến ba lần, chờ đến tết hắn phải đi chùa cúng bái mới được. Phó Chân dựa vào tương bình phục lại hô hấp, hiện tại dáng vẻ hắn nhìn qua có chút chật vật.

Bất quá, dáng vẻ bất kham này của hắn những người này đều đã thấy, cũng chẳng có gì đáng chú ý.

Phó Kiến Sâm hướng Đường Loan Loan tươi cười, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Phó Chân, hắn hơi cúi đầu vào tường, tóc tai của hắn cũng đã rất lâu không có cắt, hiện tại bây giờ của hắn cùng đứa trẻ trong mơ không có điểm nào giống nhau.

Đường Loan Loan thấy tầm mắt dừng ở trên người Phó Chân thật lâu, trên người hắn mặc bộ trang phục vỉa hè có màu xanh dương nhìn qua có hơi cũ nát, trên đầu đang đội một cái mũ len, hai tay cầm hai cái túi ni lông, nhìn hắn như vậy trong lòng nàng thoải mái không ít, năm đó tiểu thiếu gia Phó gia không ai bì nổi kia, hiện tại lại cũng tầm thường như bao người khác, nàng muốn hắn mãi mãi sẽ tầm thường như vậy.

Bất quá khả năng hắn so với những người tầm thường kia sẽ phải thảm hơn một chút.

Nàng nói: "Buổi chiều tốt lành."

"Ngày hôm qua Phó Đình tiên sinh tới tìm tôi mua bản quyền điện ảnh của Sa Châu ký sự, chúng tôi có ước định qua về sau sẽ không quấy rầy lẫn nhau, cho dù gặp được trên đường cũng coi như người xa lạ", thanh âm Phó Chân hơi trùng xuống, rũ mi mắt xuống tiếp tục nói, "Phó Đình tiên sinh có khả năng chưa kịp nói với hai vị."

"Bản quyền của Sa Châu ký sự tôi không muốn nữa." Đường Loan Loan hướng Phó Chân nói, trong giọng nói tựa hồ mang chút xin lỗi.

Phó Chân ồ một tiếng, cũng không có biểu hiện đặc biệt khổ sở, chỉ ngẩng đầu nhìn Đường Loan Loan, "Ý của cô là ước hẹn hôm qua của tôi cùng Phó Đình tiên sinh không tính sao?"

Đường Loan Loan nhướng mày: "Vậy cậu phải hỏi ca ca."

Phó Chân không muốn lãng phí nước bọt với Đường Loan Loan, cũng không quá muốn gặp Phó Kiến Sâm trong tình huống này.

Không đúng, ở dưới bất cứ tình huống nào hắn cũng không muốn gặp bọn họ.

Hắn lại lần nữa xoay người, hướng trên lầu đi lên.

Đường Loan Loan ở phía sau cười nói: "Anh hai như thế nào vừa thấy chúng ta tới anh liền đi rồi, không ngồi xuống tâm sự chút sao? Em thật lâu không có thấy qua anh hai."

Đường Loan Loan luôn là như vậy, rõ ràng là nói chuyện rất khó nghe, nhưng ngay khi nàng nói luôn làm cho người ta cảm thấy nàng rất chân thành, hảo tâm, nhưng chỉ có người bị nàng nhắm vào mới có thể cảm nhận được những con dao nhỏ ấy.

Đường Loan Loan chân chính sinh ra khi nào thì không ai biết, giấy chứng nhận thân phận của nàng là do dưỡng mẫu tùy tiện điền lên, so Phó Chân kém hơn hai mươi ngày, cho nên khi nàng bước vào Phó gia, Phó Kiến Sâm cũng không quá rối rắm nhiều về vấn đề này, trực tiếp nhận nàng làm Tam tiểu thư Phó gia.

Phó Chân đã muốn nhanh bước lên bậc thang thứ ba, nhưng khi nghe được câu nói nhỏ kia của Đường Loan Loan, rốt cuộc vẫn không nhìn được quay đầu lại, hắn khẽ cười lạnh một tiếng, từ trên cao nhìn xuống Đường Loan Loan, trong giọng nói mang theo trào phúng, hắn nói: "Tôi không có người em gái như cô."

"Phó Chân!" Phó Kiến Sâm lập tức mở miệng đánh gãy câu nói của Phó Chân.

Phó Chân quay đầu nhìn về phía Phó Kiến Sâm, hắn đã thật lâu không có nhìn qua hắn, ở trong mơ hắn luôn bắt gặp cảnh Phó Kiến Sâm dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn mình, hắn sợ ánh mắt như vậy, vì thế quỳ rạp trên mặt đất không dám ngẩng đầu.

Hiện tại đã hai năm qua đi, hắn mang theo Đường Loan Loan xuất hiện ở trước mặt mình, từ hồ như nói với mình, dù có qua bao lâu đi nữa, những chuyện đã phát sinh cũng sẽ không bao giờ thay đổi.

Phó Chân xốc xốc mí mắt, hỏi Phó Kiến Sâm: "Phó tiên sinh có gì chỉ giáo?"

Phó Kiến Sâm nhíu mày, hắn cùng Phó Chân đã hơn hai năm không gặp, nhưng thật ra không nghĩ tới hắn sẽ xưng hô với mình là Phó tiên sinh.

Trong giấc mơ mà thiếu niên nho n hỏ luôn gọi mình là ba ba thật sự có tồn tại sao? Phó Kiến Sâm nâng tay lên đè lên trán mình, hắn phát hiện trí nhớ của mình về thiếu niên kia ít ỏi đến đáng thương.

Hai người nhìn nhau không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng ở đó thật lâu, hoàng hôn đã kéo xuống, làm cho cái bóng của Phó Chân kéo thật dài lên vách tường.

"Nếu không có việc gì thì tôi đi trước." Phó Chân xoay người.

"Phó Chân," Đường Loan Loan rốt cuộc không có lại ghê tởm mà kêu Phó Chân là ca ca, nàng không biết xuất phát từ cái tâm lý gì, thế nhưng hướng Phó Chân hỏi, "Ngươi muốn trở lại Phó gia sao?"

Phó Chân động tác cương lại, lãnh đạm trả lời nói: "Không muốn."

Bây giờ Đường Loan Loan kỳ thật đã có thể rời đi, hôm nay nàng tới đây vì muốn xem Phó Chân sống không tốt, hiện tại thấy được, chính là nàng luôn có cảm giác không thỏa mãn, trong tưởng tưởng của nàng, hẳn là Phó Chân phải như ăn xin ngồi dưới gầm cầu xin tiền sống qua ngày.

Đường Loan Loan quay đầu đi nhìn thoáng qua bên người Phó Kiến Sâm, bỗng nhiên mở miệng nói: "Ba ba, nếu không chúng ta đón Phó Chân ca ca về nhà đi."