Một Lần Không Cẩn Thận Thành Đạo Tổ

Chương 6: 6: Người Phụ Nữ Bị Bạo Hành Gia Đình





Lúc chuẩn bị mở cửa ra, Bạch Xu Hòa chợt cảm thấy có gì đó nguy hiểm.Khi chìa khóa tra vào ổ và mở cửa, Trần Hạo Thần đẩy cửa định đi vào thì bị cô kéo lại.Sau đó cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mắt thấy cửa sắp mở được một nửa thì Trần Minh đã lao ra hắt nước ớt về phía cô, thậm chí cô còn có thể nhìn thấy vẻ hung ác trên gương mặt của hắn.Trong chớp nhoáng, Bạch Xu Hoà lập tức vung tay lên, nước ớt vốn nên giội lên mặt cô đều văng lên mặt Trần Minh.

Bản thân Trần Minh lại đang quá hưng phấn, hắn cho rằng lần này hắn chắc chắn có thể chỉnh Bạch Xu Hoà được rồi, hắn căn bản không ngờ rằng bản thân hắn sẽ gặp nạn cho nên ngay cả đôi mắt cũng không kịp nhắm lại.Nước ớt cay xè tưới vào trong mắt, Trần Minh lập tức cảm nhận được cảm giác nóng rát đau đớn là như thế nào, hắn hét lên thảm thiết rồi lùi về sau che mắt ngồi xổm xuống, vừa kêu gào vừa rơi nước mắt vì cay.Bạch Xu Hoà đẩy cửa ra, cô đứng từ trên cao nhìn xuống Trần Minh đang ngồi xổm dưới đất rê.n rỉ vì đau đớn.

Bàn tay cô khoác lên bả vai Trần Hạo Thần rồi đẩy nó vào nhà.Trần Hạo Thần rụt cổ hỏi: “Mẹ ơi, bố sao thế ạ?”“Có lẽ là bố của con không thể khống chế được tính tình bạo lực của mình nên muốn ra tay với mẹ, thế nhưng trong tiềm thức lại cho rằng như thế là không đúng.


Cho    Trước  Tiếp  nên bố con mới dùng phương pháp đặc biệt như thế để trừng phạt bản thân khiến cho mình tạm thời mất đi năng lực hành động, như vậy thì sẽ không thể tổn thương mẹ nữa rồi.”Thật sao?Vì sao lại có cảm giác như đang lừa gạt trẻ con vậy nhỉ?Trần Hạo Thần nhìn vẻ mặt thành thật hoàn toàn không giống như là đang nói dối của Bạch Xu Hoà, khi đối diện với ánh mắt của cô, một chút nghi ngờ khó hiểu trong lòng nó cũng biến mất không còn tăm hơi.Nếu như là mẹ nói thì nhất định là thật rồi.

Nếu không phải thật, chắc chắn là bố sẽ xông lên kéo cổ áo và tóc của mẹ rồi bắt đầu đánh mẹ giống như trước kia.Mặc dù nhìn bố có vẻ rất đau đớn nhưng ít nhất thì bây giờ bố không đánh mẹ nữa.“Con về phòng làm bài tập đi, lát nữa cơm chín thì mẹ sẽ gọi con.”“Dạ mẹ.”Sau khi nhìn thấy Trần Hạo Thần về phòng thì Bạch Xu Hoà mới đi tới trước mặt Trần Minh, bây giờ đôi mắt của hắn vẫn còn đang đau rát đây này, căn bản là hắn không thể phân tâm chú ý tới những việc khác được.

Hắn chỉ cảm thấy cổ áo của hắn đã bị ai đó xách lên, hai chân cũng nhanh chóng rời khỏi mặt đất, hắn có ý định muốn vùng vẫy tránh thoát nhưng lại phát hiện mọi hành động của hắn đều chỉ là vô ích mà thôi.Trong lòng hắn chợt dâng trào cảm giác hoảng sợ, rốt cuộc thì người phụ nữ này bị làm sao thế này, không chỉ biết phản kháng lại hắn mà còn hung dữ như thế, sức lực lại mạnh như thế.Đây vẫn là người phụ nữ yếu đuối dễ bắt nạt và tùy ý hắn đánh chửi hay sao?Trong lúc Trần Minh đang chìm trong suy nghĩ thì hai chân của hắn lại tiếp xúc với mặt đất, khi bàn chân giẫm xuống nền nhà cũng khiến trong lòng hắn yên tâm hơn một chút.

Thế nhưng hắn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một bàn tay đã đè sau đầu hắn và ấn đầu hắn vào trong chậu nước.Giọng nói giống như ma chú cũng đồng thời vang lên: “Hôm nay anh không đi làm, lát nữa anh phải nấu cơm cho con của anh, cho nên mau rửa mắt đi.”Trần Minh giãy giụa muốn đứng lên, hắn thử kéo cổ tay của Bạch Xu Hoà, thế nhưng mọi chuyện cũng chỉ xảy ra trong chớp mắt mà thôi.


Hắn lại bị cô nhấn đầu vào chậu nước và ép phải rửa mắt.Thật vất vả mới rửa mắt xong, ngoại trừ có hơi khô khốc và hơi cay thì Trần Minh đã cảm thấy bản thân mình sống lại rồi.

Hắn dần dần có thể mở mắt ra và nhìn rõ thế giới bên ngoài, hắn chỉ thấy người phụ nữ đã ra tay với hắn đang ngồi thẳng tắp ở bên cạnh, đôi mắt cô nhắm chặt giống như là đang ngủ.Ánh mắt Trần Minh lóe lên tia sáng hung ác, hắn cầm cái ghế đẩu ở bên cạnh rồi nhẹ nhàng đi về phía Bạch Xu Hoà, hắn giơ cái ghế lên cao và dùng sức đập xuống đầu cô.

Không ngờ vào lúc này, Bạch Xu Hoà lại đột ngột mở mắt ra và đối diện với ánh mắt của hắn.Trần Minh chỉ do dự trong chớp mắt rồi vẫn hung hăng đập ghế vào đầu Bạch Xu Hoà.Chỉ là sau khi hạ đến một vị trí nhất định thì Trần Minh không có cách nào đập xuống được nữa, cái ghế còn giống như đang từ từ rời khỏi hai tay của hắn.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của hắn, Bạch Xu Hoà giơ ghế lên rồi đập xuống đầu hắn.“A——”Trần Minh đau đến mức quát lớn: “Bạch Xu Hòa, cô đang làm gì đó?”Bạch Xu Hoà cũng có chừng mực, cô không có ý định giế.t chết Trần Minh.


Dù sao thì Trần Minh vẫn còn một đứa con trai, trước khi con trai đủ mười tám tuổi thì hắn phải sống thật tốt mới được, phải làm việc cho thật tốt và hết lòng hết dạ nuôi dưỡng Trần Hạo Thần thành người.

Nếu như đập quá mạnh rồi lỡ tay đập bể đầu hắn hay là đập bị thương thì sẽ chậm trễ công việc mất thôi..