Một Loại Khác Có Thể

Chương 3




Mặc dù Lâm Thụy Cảnh đang đàm phán với người khác, nhưng sự chú ý của nàng vẫn luôn đặt trên người Phạm Vân Huyên, làm cùng lúc nhiều chuyện đối với nàng không có gì là khó. Thật ra giờ phút này, trong lòng nàng có cảm giác khó chịu, nhưng trên mặt nàng vẫn biểu hiện vui vẻ cùng người nói chuyện. Cơn khó chịu này là do Phạm Vân Huyên gây nên, nếu như nàng nhớ không lầm, lúc này Phạm Vân Huyên đã gặp người thực hiện quy tắc ngầm đầu tiên với mình. Dĩ nhiên, Phạm Vân Huyên mới ra đời không lâu, sẽ rất quả quyết cự tuyệt cái loại quy tắc ngầm này, chẳng qua là cái tên cặn bã bị người cự tuyệt kia sau khi quay lại buổi tiệc, giựt dây cho người khác, liều mạng rót rượu cho nàng, trong lúc nàng say rượu mất đi lý trí, để cho Phạm Vân Huyên thua thiệt lớn lao, sau đó mới có chuyện, Phạm Vân Huyên có tâm lý 'bình đã sứt lại mẻ'.Dĩ nhiên Lâm Thụy Cảnh đang ở thời điểm những chuyện này chưa phát sinh, mà muốn ngăn cản toàn bộ.Lâm Thụy Cảnh nhìn thấy người kia theo đuôi Phạm Vân Huyên, nàng cũng lập tức tìm cớ đuổi người đang quấn bên cạnh mình đi, bước ra ngoài, nghe lén người nọ và Phạm Vân Huyên nói chuyện. Lâm Thụy Cảnh phát hiện đoạn đối thoại của tên đó với Phạm Vân Huyên giống như đời trước của nàng như đúc, ngay cả phản ứng của Phạm Vân Huyên cũng giống như vậy, nàng quả thật đã quay lại mình.Nàng nhớ cái tên cặn bã kia bị mình cự tuyệt xong, để lại một tràng cười âm lãnh, giống như ác mộng quấn quanh trí nhớ Phạm Vân Huyên, cho đến bây giờ, Lâm Thụy Cảnh vẫn còn nhớ như vừa mới xảy ra.Tên cặn bã kia rời đi, Phạm Vân Huyên ôm hai vai ngồi chồm hổm trên đất, cả đêm phải gồng mình làm nàng có cảm giác cực kỳ khó chịu, bây giờ lại bị nói đến chuyện quy tắc ngầm, lòng Phạm Vân Huyên càng u oán đến cực điểm. Nàng cảm thấy cửa hy vọng đã đóng chặt lại với mình, cho dù nàng có cố gắng như thế nào, tất cả cũng đều là vô dụng.Lâm Thụy Cảnh nhìn bản thân mình cuốn người chồm hổm dưới đất, trong lòng hơi căng thẳng, nàng đau lòng chính mình năm đó, dĩ nhiên nàng biết cỏ khô không chỗ nương tựa, cố gắng muốn thoát khỏi vận mạng của mình là chuyện khó khăn đến cỡ nào. Lâm Thụy Cảnh đem áo khoác của mình phủ lên người Phạm Vân Huyên.Phạm Vân Huyên ngẩng đầu lên, nhìn cô gái đứng trước mặt mình, đây là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đẹp đến mức bản thân nàng cũng có chút tự ti, tuổi không lớn lắm, nhưng có một cỗ khí chất không thể khinh thường. Lúc ở buổi tiệc nàng có chú ý đến người này, nghe nói là người thừa kế tập đoàn Lâm Thị, cố ý muốn giao thiệp với giới giải trí, rất có thể sẽ đầu tư cho một bộ phim truyền hình, ngay cả đạo diễn cũng phải cung kính một bậc. Giờ phút này Lâm Thụy Cảnh giống như ánh dương cao cao tại thượng, còn mình thì, ít nhất Phạm Vân Huyên cảm giác bản thân mình đứng trước mặt Lâm Thụy Cảnh, cũng chỉ xem như là bụi bặm mà thôi."Cảm ơn, tôi sợ làm bẩn áo của chị" Phạm Vân Huyên nhìn Lâm Thụy Cảnh cười một cái, rõ ràng đây là người mà nàng muốn lấy lòng nhất, nhưng giờ phút này Phạm Vân Huyên chỉ cảm thấy sức lực của mình đã bị rút sạch sẽ đi, tất cả những lời nịnh hót, lấy lòng cũng không thể nói nên lời, chẳng qua chỉ là đứng lên, cởi áo khoác xuống, trả lại cho Lâm Thụy Cảnh, bởi vì nàng biết, quần áo của Lâm Thụy Cảnh mặc trên người nhất định là không rẻ, nàng thực sự thường không nỗi, có khi đến trả tiền giặt ủi nàng cũng không có, nàng muốn đứng lên cũng cảm thấy khó khăn."Mặc đi, quần áo của tôi không thiếu mấy thứ như vậy." Đối với tâm tư của Phạm Vân Huyên, Lâm Thụy Cảnh rõ như lòng bàn tay, có ai có thể hiểu rõ bản thân mình hơn mình đây?Phạm Vân Huyên suy nghĩ một chút, cũng đúng, Lâm Thụy Cảnh có thể đưa quần áo cho mình mặc, đại khái cũng sẽ không cần nữa, nhưng tại sao Lâm Thụy Cảnh lại thương hại mình? Thật ra Phạm Vân Huyên không thích cảm giác bị người ta thương hại như vậy."Chị đã nghe thấy sao?" Phạm Vân Huyên suy nghĩ một lúc trong lòng cũng có chút khó chịu, ban đầu lòng tự ái của nàng vẫn còn rất mạnh.Lâm Thụy Cảnh không thừa nhận, cũng không phủ nhận."Không muốn bị người thương hại, cũng chỉ có cách làm cho bản thân mình mạnh mẽ lên." Lâm Thụy Cảnh thản nhiên nói, bây giờ tất cả thống khổ chưa có bắt đầu, nàng nhất định phải làm cho Phạm Vân Huyên hiện tại cường đại lên.Phạm Vân Huyên cười khổ một cái, dĩ nhiên là nàng muốn mạnh mẽ, nhưng làm được dễ lắm sao?"Có lẽ tôi sẽ giúp cô", Lâm Thụy Cảnh nhìn Phạm Vân Huyên thản nhiên lên tiếng, nàng không thể làm ra vẻ nôn nóng, dù sao nàng biết bây giờ trong lòng Phạm Vân Huyên vẫn còn tràn ngập phòng bị với người khác. Lâm Thụy Cảnh khéo léo dùng ngôn ngữ và hành động trở nên thực hợp lý."Tại sao chị lại giúp tôi?", Phạm Vân Huyên quả nhiên là cảnh giác nhìn về phía Lâm Thụy Cảnh, nàng không tin Lâm Thụy Cảnh vì nhất thời có thiện ý mà giúp mình. Điều duy nhất dượng nàng dạy nàng, chính là, thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí, nếu như một người nào đó vô duyên vô cớ đối tốt với mình, nhất định là có ý đồ. Lúc nàng mới đến nhà dượng, dượng vẫn còn không thèm nhìn nàng, nhưng sau khi dậy thì, càng lớn càng xinh đẹp động lòng người, để cho dượng nàng nổi lên ý xấu, dần dần đối với nàng tốt hơn rất nhiều, như vậy làm Phạm Vân Huyên cảm thấy rất bất an. Quả nhiên cảm giác của nàng đúng, lúc mẹ nàng không có ở nhà, dượng nàng có ý đồ xấu xa với nàng, nhưng may mắn mẹ nàng kịp quay lại, cũng không để cho dượng nàng được như ý, khi đó mẹ nàng không nói gì, nhưng lại đề phòng, không cho nàng và dượng nàng ở cùng một chỗ. May mắn nàng tốt nghiệp sơ trung, muốn lên cao trung, Phạm Vân Huyên liền nói dọn lên trường ở theo yêu cầu, dượng nàng quả quyết không đồng ý, cũng vì vậy mà không tiếp tục cho tiền nàng đi học. Phạm Vân Huyên cũng không muốn đề phòng lo lắng khi dượng ở nhà, liền rời khỏi nơi vốn không thuộc về mình."Cô cảm thấy thứ đáng giá nhất trên người cô là gì?" Lâm Thụy Cảnh nhẹ cười lên tiếng hỏi.Phạm Vân Huyên lắc đầu, nàng cảm giác cả người mình trên dưới đều là thứ rẻ tiền, cũng không có bất cứ vật gì đáng giá."Không, cô còn có gương mặt xinh đẹp này", Lâm Thụy Cảnh nhìn Phạm Vân Huyên giống như đang đánh giá một món hàng.Phạm Vân Huyên không hiểu nên nhìn về phía Lâm Thụy Cảnh."Tôi chỉ muốn xem thay đổi vận mạng của một người có thể đem về bao nhiêu, mà muốn trả giá, có thể dùng thân thể của cô bù lại", Lâm Thụy Cảnh lên tiếng nghiêm túc.Phạm Vân Huyên kinh ngạc nhìn Lâm Thụy Cảnh, nàng không nghĩ Lâm Thụy Cảnh có thể nói lên yêu cầu như vậy, cũng như là quy tắc ngầm mà thôi, nhưng khi Lâm Thụy Cảnh lên tiếng nói, chỉ làm cho nàng có chút ngoài ý muốn, chứ không phải có cảm giác ghê tởm như lúc nãy, có lẽ bởi vì nàng nhìn thấy trong mắt Lâm Thụy Cảnh không có ánh nhìn làm cho nàng khó chịu, mặc dù trong mắt Lâm Thụy Cảnh có nhiều thứ nàng nhìn không thể hiểu được.