Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

Chương 52




Đối với Tô Mặc mà nói, khi biết được Tiểu Bạch Thỏ nhà mình bị một tên lão già đứng tuổi nhúng chàm, không thể nghi ngờ là lửa giận ngập trời

Một mặt, đối với lão già đứng tuổi kia, hiển nhiên sẽ tàn nhẫn ra tay, dứt khoát tiến hành đánh đập; mặt khác, đối với Lâm Thư, Tô Mặc vẫn do dự thật lâu, mới gọi điện thoại

"Chuyện gì vậy? em đang làm việc...." đầu bên kia điện thoại, phát ra những tiếng động đang đánh bàn phím "Cạch, cạch", Tô Mặc yên lặng nghe một lúc, mới chậm rãi nói một câu:

"Tiểu Thư, thực xin lỗi"

Bàn tay đang đánh bàn phím của Lâm Thư dừng lại: "Làm sao vậy?"

Hôm nay Tô Mặc có cái gì đó không đúng, nhưng Lâm Thư lại không biết không đúng ở chỗ nào, chỉ nghe thấy Tô Mặc nói một câu: "Buổi tối về nhà sớm một chút" sau đó là tiếng "tút tút...."

Thật là kỳ quái?

"Ném~" tính cánh Lâm Thư chính là như vậy, không nghĩ ra, vậy thì đừng nghĩ, trực tiếp đem phiền não ném đi cho rồi!

Vì vậy, khi chị Lee vừa đi ra khỏi phòng làm việc, nhìn thấy không phải là một Lâm Thư nằm nhoài trên bàn hai mắt vô hồn.

"Lâm Thư, sửa soạn một chút, đi phỏng vấn cùng với Amy" Quả thật, câu nói kia không sai mà, cấp trên nhìn thấy bạn, thường thường đều là lúc bạn đang phân tán không tập trung, còn lúc bạn vùi đầu trong gian khổ, thì cấp trên sẽ lựa chọn không nhìn thấy....

Chị Amy là tổng biên tập của tạp chí Hoa Vinh, một mái tóc cắt ngắn, nhìn qua khiến cô ấy cực kỳ giỏi giang, đối với người "gây trở ngại" như Lâm Thư, có vẻ cực kỳ bất mãn.

"Lát nữa, cô chỉ việc ngồi ở bên cạnh, đừng nói chuyện làm hỏng buổi phỏng vấn, biết không?"

Lâm Thư gật đầu một cái, cô luôn luôn là người biết khiêm tốt, chuyện tranh giành nổi bật như này, không phải phong cách của cô.

Đối tượng phỏng vấn lần này, theo như Amy nói, là một doanh nhân khá khó trị, nếu không, cũng không cần đích thân chị ta xuất chính.

Nhưng Lâm Thư cảm thấy mặc dù thân phận cái người tên Viên Ý này là hiển quý, nhưng mà cũng không khó nói chuyện lắm, ít nhất khi gặp các cô đã dùng lễ nghi đón tiếp, cười híp mắt, rất giống con mèo nhỏ trên tủ sách của chị Lee.

Amy ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu phỏng vấn, còn Lâm Thư ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, đọc tài liệu của chị Amy. Viên Ý năm nay hơn bốn mươi tuổi, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng đến bây giờ đã trở thành nhân vật chèo chống trong giới IT, được coi là nhân vật truyền kỳ.

Amy phỏng vấn rất chuyên nghiệp, từ việc gây dựng sự nghiệp tới việc thành công, từ thành công nói tới những kế hoạch mở trộng trong tương lai, đáng tiếc, mặc dù Amy cố gắng muốn nói tới những mặt về phương diện cuộc sống cá nhân, nhưng dáng vẻ Viên Ý giữ kín miệng như bưng, thế nào cũng không chịu tiết lộ

Khi cuộc phỏng vấn rơi vào tình thế lúng túng, thư ký của Viên Ý gõ cửa đi vào, cắt ngang cuộc nói chuyện: "Viên tổng, ngài có khác"

Viên Ý thoáng áy náy nhìn các cô: "Mời hai cô ngồi ở đây chờ một chút, Tôi đi một chút sẽ trở lại"

Amy cũng giống như thở phào nhẹ nhõm, gật đầu một cái: "Được". Đợi đến khi Viên Ý ra ngoài, sắc mặt lại lập tức xụ xuống

"Không phải rất thuận lợi sao?" Lâm Thư tò mò hỏi

"Thuận lợi ở chỗ nào?" Amy lắc đầu thở dài một cái: "Những câu ông ta vừa mới trả lời, cũng giống như ấy tạp chí khác, không lấy được tin tức độc nhất vô nhị, tất cả đều là uổng phí" Viên Ý là một ngươi rất cẩn thận, chỉ cần hơi hỏi về vấn đề riêng tư một chút liền lắc đầu mỉm cười, thật sự là tiến vào cũng không thể, mà rút ra cũng không xong

Theo tin tức tiết lộ Viên Ý đã có vợ có con, chỉ có vậy không biết gì hơn. Nếu có thể biết thêm một chút tin tức, dù chỉ là một tin nhỏ thôi, cùng có thể trở thành điểm sáng của tạp chí

"Phải biết rằng, bát quái là bản tính của con người"

Tổng kết xong, Amy vừa quay đầu, liền phát hiện Lâm Thư căn bản không có nghe, mà đang cầm một tờ giấy chơi trò gấp giấy rất vui vẻ, nhất thời nộ hảo công tâm, chỉ vào Lâm Thư, tay run lên run lên: "Cô, cô...."

Con chưa bắt đầu nổi bão, Viên Ý đã đẩy cửa đi ào: "Thật ngại quá, vừa nãy nói đến đâu rồi?"

Amy đành phải che giấu sự tức giận, nhanh chóng khôi phục vẻ mặt tràn đày ý cười: "Vừa rồi đang nói đến chỗ đối với công ty trong tương lai năm năm tới ngài mong đợi gì"

Thật không ngờ, Viên Ý lại đem tầm mắ nhìn lên tờ giấy gấp trên tay Lâm Thư: "Đây là hoa hồng?"

Lâm Thư gật đầu một cái: "Vâng, nhìn thấy trên bàn ngài có môt bông, liền không nhịn được cũng muốn gấp một bông"

"Chỗ này cần phải gấp lại" Nhìn Lâm Thư chậm chạp không gấp tiếp, Viên Ý nhắc nhở

"Cái này lúc đầu là do cha tôi dậy tôi, bây giờ cũng quên mất rồi" Lâm Thư ngượng ngùng gãi đầu

Viên Ý cười "Ha ha": "Tôi cũng vậy đã dậy cho con gái mình gấy hoa hồng giấy, ừ, bông trên bàn ta nó tặng cho tôi trong ngày lễ tình nhân đó"

Lúc này Amy mới đem tầm mắt nhìn về bông hoa hồng giấy đặt trên bàn làm việc cảu Viên Ý, nhìn qua thì có vẻ đã gập rất râu rồi, nhưng lai được giữ gìn cẩn thận. Trong bụng thầm nghĩ, chẳng lẽ, Lâm Thư này lại có chút tài mọn?

Nhìn lại Lâm Thư thì trong ánh mắt Amy có chút khen ngợi

Có lẽ vì bông hoa hồng giấy, nên ngược lại Viên Ý như vửa mở máy hát, không không ít chuyện lý thú xẩy ra giữa con gái và ông ta, Lâm Thư vẫn mỉm cười nghe, thỉnh thoảng chen vào mấy câu, Amy nhất thời cảm thấy không khí trở nên dịu lại

Khi cuộc phỏng vấn sắp kết thúc, Viên Ý mới day trán cười: "Hôm nay tôi nói nhiều quá rồi" Nhưng trong lúc đó vẻ mặt lại tràn đầy thoải mái, không có gì bất mãn.

Amy yên lặng ở trên bàn nhớ lại ghi chép: "Phía sau thành công của một người là sự dịu dàng" Không thể không nói, Lâm Thư kia cũng không tồi, trong cái khó ló cái khôn

Đợi đến khi hai người ra khỏi cửa tòa nhà, Amy khích lệ nói: "Làm thế nào mà cô nghĩ ra cách dùng hoa hồng giấy để mở cánh cửa trong lòng Viên Ý vậy?"

Nhưng Lâm Thư lại ở trong trạng thái mù mở trả lời: "Tôi chỉ là muốn nhớ lại cách gấp hoa hồng giấy thôi, không ngờ Viên Ý lại đột nhiên bu lại...."

Chẳng lẽ là do cô suy nghĩ nhiều quá? thật ra Lâm Thư cũng là một tay mơ không hơn không kém? Amy không ngừng toát mồ hôi lạnh

"Vận may của cô cũng không tồi"

*****************

Kết quả của vận may tốt, liền là

"Lâm Thư, bài viết về Viên Ý giao cho cô" Amy bỏ xuống một xấp tài liệu, chuẩn bị rời đi

"Hả?" nhưng, nhưng.... không phải Tôi chỉ là một người "Phục chế dán" chỉ giả bộ đánh đấm thôi sao, cái gì mà viết bản thảo cô không hề có kinh nghiệm?

Amy, chị đang nói đùa với tôi sao?

Cô kéo.....

Amy vừa quay đầu lại. liền nhìn thấy Lâm Thư lệ rơi đầy mặt dán chặt vào vạt áo mình sống chết không rời: "Tôi không biết"

Amy hoa lệ hất Lâm Thư ra, trở lại chỗ ngồi, cầm một xấp tài liệu lên ném cho Lâm Thư: "Đây là bản thảo trước đây tôi viết khi phỏng vấn, cô xem thử xem, ngày mai phải nộp bản thảo cho tôi"

Lâm Thư nhìn bài bản thảo phỏng vấn giống như "từ điển Tân Hoa", chết rồi....

Một làm tốt một chuyện chưa từng làm, sự khó khăn của việc này đối với lâm sư mà nói, giống như so sánh với việc khó sinh vậy

Nhìn qua màn hình máy tính trống trơn, lại nhìn nhìn đồng hồ báo thức chỉ năm giờ, Lâm Thư lệ rơi đầy mặt. Nhớ tới ánh mắt khích lệ của chị Amy cùng với vẻ mặt uy hiếp của chị Lee, Lâm Thư "Phù phù" một tiếng, nằm nhoài lên bàn phím

Giả chết không giải quyêt được vấn đề, cho nên, vẫn phải tiếp tục

Cháp vá lung tung, cuối cùng cũng làm xong nhiệm vụ viết ra hai nghìn chữ, Lâm Thư nhìn lên, đã gần mười giờ rồi

Nguy rồi

Trong lúc giật mình tớ tới trước đó hình như Tô Mặc gọi điện thoại tới bảo cô về nhà sớm, Lâm Thư tìm điện thoại, quả nhiên có đến mười mấy cuộc gọi lỡ

***************

Lúc vội vội vàng vàng trở về nhà, Lâm Thư chỉ thấy vẻ mặt có chút tối đen của Tô Mặc

"Tại sao không nghe điện thoai?"

"Em để ở chế độ im lặng, nên không nghe thấy....."

"Tại sao muộn như vậy mới về"

"Em phải viết bản thảo" Tại sao những lời hỏi đáp này nghe qua giống như lời đối thoại giữa con gái đang trong thời kỳ trưởng thành với cha mình thế nhỉ?

Tô Mặc cau mày: "Viết bản thảo? không phải là em phụ trách trang web sao, tạo sao lại chạy tới chỗ viết bài của tạp chí?"

Lâm Thư liền xoa xoa tay, kể lại chuyện xảy ra ngày hôm nay, kết quả, Tô Mặc nghe xong mặt càng đen hơn

Trầm mặc một lúc lâu, Tô Mặc mới chậm rãi nói: "Lâm Thư, hay là em đến chỗ anh thực tập đi?"

"Tại sao?" Lâm Thư nghi ngờ liếc nhìn Tô Mặc

"Cảm giác, em ở bên cạnh anh, sẽ làm anh yên tâm hơn một chút"

"Vậy sau này công việc của em làm thế nào?" Chân mày Lâm Thư cũng khẽ nhíu lại

"Sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ kết hôn luôn, đến lúc đó, anh nuôi em sống qua ngày, thế nào?" Tô Mặc xoa xoa đầu Lâm Thư mỉm cười nói

Lâm Thư hất tay Tô Mặc ra, giọng nói có chút mất tự nhiên: "Ý của anh là.... để cho em ở nhà biến thành thiếu phụ luống tuổi có chồng?"

"Làm sao có thể là thiếu phụ luống tuổi có chồng được chứ? Nếu như em rảnh rỗi nhàm chán, thì có thể đến công ty làm thư ký cho anh, được không?"

"Không cần.... muốn tự mình tìm việc làm, tự nuôi sống bản thân" Lâm Thư ngập ngừng nói, cảm giác Tô Mặc có chút dã man không hiểu chuyện

"Anh sẽ lo lắng cho em...." Tô Mặc nhắm chặt mắt, trong giọng nói có chút uể oải: "Em không nói cho anh biết, việc em bị quấy rầy ở công ty, không có nghĩa là anh không biết"

"Hơn nữa như tối nay chẳng hạn, em có biết anh lo đến mức nào không? Chạy khắp nơi mà không tìm thấy em...."

"Nếu em không thể tùy thời tùy chỗ nhìn thấy em, thì anh rất không yên tâm"

Ánh mắt của Tô Mặc quá mức kiên định, Lâm Thư lùi về phía sau mấy bước, thậm chí quên hỏi Tô Mặc tại sao anh biết chuyện của cô xảy ra ở công ty, nhưng mà, chỉ một việc này thôi, cô không muốn lùi bước

"Tô mặc, anh không thể giúp em cả đời được, có rất nhiều chuyện em muốn tự mình học cách đối mặt"

"Tại sao anh không tin rằng em có thể làm được? Trong suy nghĩ của anh, lúc nào em cũng làm sai"

Anh có hiểu không, em muốn có một ngày, sẽ trở nên xuất sắc, trở nên suất sắc một chút

"Tiểu Thư, anh không hề nghĩ rằng em làm sai điều gì hết, chỉ là...." Tô Mặc nở nụ cười bất đắc dĩ không biết làm sao: "Tiểu Thư, bây giờ vị trí của em ở trong lòng anh, quan trọng hơn so với bất cứ thứ gì, em hiểu không?"

"Tiểu Thư, em có thể trở nên dũng cảm, em có thể trở nên không sợ hãi, nhưng mà, em nên hiểu, anh mãi mãi đứng ở phía sau của em, tùy thời tùy chỗ em đều có thể dựa vào, em không cần thiết phải kiên cường như vậy"

Thật lâu sau Lâm Thư không nói gì nữa

Có mấy lời, một khi đã nói ra khỏi miệng, liền thay đổi

Ý của Tô Mặc, Lâm Thư có thể hiểu, nhưng mà, Tô Mặc lại quên hỏi một câu chính là cảm nhận của Lâm Thư.

Có đôi khi, cái tình yêu cần phải sự đối mặt, chứ không phải là - tự cho bảo vệ là đúng.