Một Nữ Hai Ba Nam

Chương 67




Tần Vũ Hàng ngưng thần nghe trong chốc lát, nhíu mày nói: “Tứ sư muội lại làm cái chuyện gì xấu?”

“Hai ngày này muội ấy cùng cái người kêu là Ô Cổ Lực Tây Vực quốc chủ kia giằng co.”

Hai ngày này sự tình phát sinh cũng coi như thú vị, Diệp Tuệ cười đến má lúm đồng tiền chớp động, đôi mắt đen nhánh sáng rỡ, nói cho đại lão công nghe về sự tình hôm qua sau khi hắn rời đi, lúc giảng mộtbàn tay nắm lấy vật giữa háng hắn, một tay khác bóp một viên hồng viên trước ngực hắn.

Tần Vũ Hàng bị thê tử làm cho tinh thần không kiểm soát, một bàn tay to xoa một đóa đẫy đà của nàng mà vuốt ve, nghe tới nàng ăn cơm bị nghẹn, hai hàng lông mày lập tức giương lên: “Tiểu nha đầu nàng chẳng có lúc nào làm người bớt lo, như thế nào ăn cái đó cũng có thể nghẹn đến thiếu chút nữa mất mạng.”

“Cái gì nghẹn đến thiếu chút nữa mất mạng, ta lúc ấy cảm thấy viên đó chặn ở thực quản, không có tiến vào khí quản, chỉ cần nuốt xuống là không có việc gì, tất cả mọi người đều cố tình hoảng thần.” Diệp Tuệ cười đến vô tội, nhưng nàng lúc ấy thở không nổi, thật sự thiếu chút nữa hít thở không thông chết mất.

“Nàng nha, kêu ta nói nàng thế nào mới được đây?” Tần Vũ Hàng đầy mặt bất đắc dĩ, vừa lật sấp thân mình nàng, để nàng nằm trên ngực mình, tay phải vừa nhấc, vỗ vào tuyết đồn nàng một cái, trách mắng: “Lại có lần sau, xem ta còn không hung hăng đánh nàng.”

Diệp Tuệ bị đánh đau, tức giận muốn đứng dậy, cưỡi trên một cặp đùi thô tráng của hắn, chui đầu vào giữa háng hắn cắn một ngụm vào vậy vừa nổi lên. Nghe hắn phát ra thanh âm tê dại, nàng trong mắt lóe lên tia trả thù đắc ý, tay đặt ở bên trên xoa xoa, hừ nói: “Xem chàng lần sau còn dám khi dễ ta?”

Tần Vũ Hàng nắm một viên hồng mai trên ngực nàng, trong mắt hiệnlên sắc thái kỳ dị: “Sau khi sinh Hằng Đình xong nơi này là có sữa phảikhông?”

Diệp Tuệ nhớ tới tình hình Hoàng Phủ Trạch Đoan mấy lần hấp thụ sữa nàng, trong mắt lộ ra ấm áp: “Chàng lúc ấy cùng Đột Quyết đối kháng, rất lâu cũng chưa về nhà, nhưng mà chờ về sau ta lại sinh hài tử, nhất định cho chàng thưởng thức cái loại cảm giác này.”

Tần Vũ Hàng đôi mắt lấp lóe: “Muốn ta thưởng thức cái cảm giác gì, chẳng lẽ Đại sư huynh còn hút nơi này của nàng không bằng?” Diệp Tuệ sắc mặt hàm xuân, chậm rãi gật đầu, Tần Vũ Hàng trong mắt hiệnlên ghen tỵ, kéo thân mình nàng qua, để một đóa đẫy đà trên môi, há mồm cắn.

“nhẹ chút.” Diệp Tuệ cưỡi ở trên bộ ngực cường tráng, dùng tay chống đỡ ở hai bên đầu của hắn, tư thế này thật sự là quá dễ chịu, nàng nhịnkhông được theo tiết tấu hắn mút vào, ưm ưm hừ ra tiếng, thân mìnhkhông ngừng nhúc nhích, từng giọt chất lỏng nóng rực từ giữa hai chân tràn ra, thấm ướt khắp nơi trên da thịt màu đồng của hắn, hắndừng lại bú mút, tay trái nâng lên tuyết đồn đang cưỡi ở trên ngực, tay phải vươn hai ngón ở giữa hai chân nàng tham nhập vào trong ……

“Muốn sao? Nương tử?” Tần Vũ Hàng thấp giọng hỏi, ngón tay khôngngừng khảy cọ vách trong, cảm thấy vách trong từng đợt rung rẫy, biết nàng tình niệm đã được khơi dậy.

Diệp Tuệ nâng lên đôi mắt tràn ngập mị ý: “Muốn!”

hắn lập tức ôm nàng chuyển tư thế, đem nàng đặt ở dưới thân, khí lực hùng hồn áp lên, mở ra hai chân thon dài, nhắm chính xác …… Vịn chặt cánh mông nàng, đâm hết sức vào phía trước, “A!” Nàng thét chói tai, đau, bị đâm như muốn rách ra, nhưng là đau đớn có bao nhiêu cảm giác liền có bấy nhiêu sướng, không bao lâu, trước mắt hiện lên ánh sáng chói lòa, lập tức leo lên đỉnh.

Tần Vũ Hàng còn chưa có tới, phát ra tiếng thở dốc thô nặng, vẫnkhông ngừng công kích nữ tử dưới thân.

Bên ngoài Cẩm Hoa Đường, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất vừa qua khỏi phòng khách, liền nghe được bên trong tiếng nữ tử yêu kiều rên rỉ đứt quãng nhỏ vụn cùng tiếng nam tử nặng nề gào rống.

Lão Thập Nhất bỗng nhiên cảm thấy mất mát, biểu cảm dại ra đứng tại chỗ, mãi đến Lão Thập kéo hắn, mới mở đôi mắt tràn ngập lệ ý, thấp giọng nói: “Thập ca, ta muốn nàng, lớn như vậy cũng chưa từng có ước muốn được đến một thứ mãnh liệt như vậy.”

Lão Thập trong mắt lộ ra một tia đau đớn: “Ta hiểu.” Kỳ thật hắn làm sao không hiểu, nhưng Hoàng Phủ Trạch Đoan không ở Bình Châu, aisẽ chủ trì hôn lễ.

Lão Thập Nhất trong mắt bỗng nhiên lóe lên tia kiên định: “Ngày mai ta đi cầu Tần công tử, xin hắn ra mặt chủ sự hôn sự, hắn là thân phận chính phu, có quyền này.” Lão Thập gật đầu: “Như vậy cũng tốt.” Nếu với cường thế của Sở Vương, Tần công tử khí thế tựa hồ yếu hơn chút, thế cho nên cho người ta một loại ảo giác, thân phận chính phu hẳn là Hoàng Phủ Trạch Đoan.

“Bồ Vương gia, Nghi Vương gia.” Lâm tổng quản từ phòng khách đi tới, tới trước cửa hành lang dài, đem hai phong thư đưa cho Lão Thập, thi lễ nói: “Sở Vương điện hạ cùng Lý công tử gửi thư, người mới vừa đưa tới, nói là muốn giao cho nương nương.”

Từ Bình Châu đến đế đô có năm sáu ngàn dặm, quan ải cách trở, người thường cơ bản muốn đi phải đi hơn nửa năm, nhưng Hoàng Phủ Trạch Đoan là người trong quân đội, là tinh nhuệ trong quân, ngựa cưỡi lại là ngựa từ ngoại quốc, chỉ cần hơn một tháng là có thể tới đế đô. hắn đi là tháng giêng, hiện tại tháng tư, đã ở đế đô được hai tháng.

Lão Thập rất muốn biết Sở Vương đã đoạt trữ (**tranh ngôi thái tử**) thành hay bại, nhịn xuống xúc động muốn mở phong thư ra, nghiêng tai lắng nghe bên trong Cẩm Hoa Đường không biết khi nào ngừng lại, giơ tay gõ gõ cửa, nghe được bên trong thanh âm cho phép tiến vào, liền mở cửa, cùng Lão Thập Nhất một trước một sau đi vào.

Diệp Tuệ mặc một kiện váy dài tơ lụa màu hồng phấn, đi qua cửa nguyệt, nhìn hai người liếc mắt một cái, không có để ý tới thư từ, nàngđang nghĩ đến có lẽ là thư từ tầm thường: “Trước sai A Kim múc nước tiến vào, ta muốn rửa mặt chải đầu.” Nâng lên cổ tay trắng nõn, vuốt vuốt tóc: “Ta vào phòng tắm bên cạnh tắm rửa một cái, các ngươi có việc trước tìm Tần đại xử lý riêng.”

Nước trong phòng tắm là từ suối nước nóng chảy ra dưới nền đất, tắm rửa vô cùng tiện lợi.

Tần Vũ Hàng mặc xong quần áo, khoác một kiện áo choàng đi vào phòng khách, từ trong tay Lão Thập tiếp nhận thư từ, đang muốn xem, nghĩ đến thê tử luôn động tay động chân, vội nói với Lão Thập Nhất: “Ngươi qua đi chăm sóc nàng, ngàn vạn đừng lại phát sinh sự kiện như đồ ăn nghẹn trong yết hầu nguy hiểm.”

hắn vốn định cho A Kim đi bồi, nhưng A Kim tuy nói là thái giám, rốt cuộc thê tử cùng hắn ta không thân, Lão Thập Nhất là nam nhân của thê tử, chăm sóc nàng là lẽ thường.

Lão Thập Nhất kinh ngạc, hoàn toàn không dám tin, đầu ong ong, giống một con rối gỗ không ý thức, thân ảnh đi theo hướng phòng tắm.

Lão Thập cảm giác mất mát nói không nên lời, vừa ghen tỵ vừa hâm mộ, cảm xúc thất vọng nơi đáy mắt làm tiết lộ tâm sự hắn. Tần Vũ Hàng liếc mắt nhìn hắn, làm như không có để ý tới, mở thư Hoàng Phủ Trạch Đoan ra, sau khi xem xong, đôi mắt lập tức sáng ngời……

Lại nói Diệp Tuệ cởi bỏ quần áo ngâm mình trong nước suối ấm áp, đặt tay ở giữa hai chân, chậm rãi rửa đi ái dịch còn sót lại, nghĩ đến nhu tình vừa rồi, đáy mắt nhộn nhạo hiện lên sóng xuân nhè nhẹ. Chợt rèm phòng tắm bị xốc lên, thân ảnh Lão Thập Nhất tuấn lãng đĩnh bạtđi vào.

Diệp Tuệ trong lòng đột nhiên nhảy dựng, ngâm cả người mình vào trong nước, nhẹ mắng: “Ai cho ngươi tiến vào?”

“Tần công tử nói nương nương ở một mình không an toàn, cho thuộc hạ lại đây chăm nom.” Lão Thập Nhất đứng ở bên ngoài cái ao, nhìn chằm chằm thân mình trắng ngần bị nước suối che thấp thoáng, đặc biệt một đôi đẫy đà kia như ẩn như hiện. Máu trong thân thể hắn lập tức toàn bộ chảy ngược lên trên đầu, ánh mắt trở nên đỏ ngầu, toàn thân khô nóng không ngừng, gian nan bước về phía trước hai bước, lại nghe Diệp Tuệ nói: “Như vậy à, vậy ngươi ở ngoài hồ giữ đi.”

A? hắn chợt mất mát, đứng ở ngoài hồ vẫn không nhúc nhích, trong mắt chỉ có nàng, chỉ có bóng hình xinh đẹp trong nước đang tắm gội.

Diệp Tuệ hiểu rõ mình nói có chút tàn nhẫn, nhưng nàng mới vừa trải qua một hồi hoan ái, hiện tại không còn muốn, còn nữa nàng đối với hai tên thị vệ cảm giác không có giống đại lão công cùng nhị lão công thân thiết như vậy, cũng không giống với Mặc Kỳ yêu thích như vậy, đến nỗi Lý Vĩ Thần, thì trong lòng nàng xếp vị trí thứ tư.

Diệp Tuệ tắm xong, giương mắt vừa thấy, Lão Thập Nhất biểu cảm ảm đạm, không khỏi mềm lòng, xã hội này nữ nhân cực ít, nam nhân nếu muốn chia phần một chén canh thật đúng là khó.

không muốn tắm nữa, từ trong ao đứng lên, thần sắc thản nhiên đi ra bên ngoài hồ, nhưng kỳ thật trong lòng nàng đang khẩn trương, cánh tay che ngang ở trước ngực, che lại một đôi đẫy đà: “Muốn sờ cứ sờ vài cái đi, nhưng ta nói trước, ta đang không muốn...”

Mỹ nhân tắm xong bước ra cảnh tượng rực rỡ lung linh, giống như từ cầu vồng hiện lên một nụ hoa chớm nỡ, hương thơm ngạt ngào lan tỏa bốn phía.

Lão Thập Nhất chưa trải qua nam nữ ân ái, không hiểu nàng nói mộtcâu không muốn là có ý tứ gì, mà chỉ nghe lời nàng nói câu đầu, lúc này trong mắt, trong lòng chỉ có nàng. Tiến lên hai bước, ôm chặt lấy nàng, trải qua thời gian ngâm trong suối nước nóng thân mình vô cùng hương mềm, sờ đến bộ ngực, cái loại cảm giác này mỹ diệu tới cực điểm, giờ khắc này Lão Thập Nhất tình nguyện chết đi trên người nàng.

Tay thô ráp vuốt ve trên da thịt, xoa nhẹ vài cái, sau đó dời đi, vùi đầu xuống cắn một viên.

Diệp Tuệ thân mình run rẩy, vừa rồi bị đại lão công cắn còn đang đau, như thế nào nam nhân đều thích cắn chỗ này, nhưng hắn cắn thựcnhẹ, đầu lưỡi trên dưới khiêu khích, sau đó hung hăng hút một cái…… Kỹ thuật vô cùng tốt, làm cho nàng toàn thân phát ngứa. Nàng ôm lạihắn, thấp giọng nỉ non: “Muốn liền muốn đi, ta bị ngươi làm cho rất khó chịu.”

Lúc này Lão Thập Nhất lại nghe rõ, đôi mắt lòe ra tia vui sướng, lúc này kích động đến toàn thân phát run, trái tim phịch phịch loạn nhảy.

“Nương tử, Đại sư huynh từ trong kinh phái người đưa tin đến.” Tần Vũ Hàng đẩy cửa phòng tắm, cầm hai phong thư từ tiến vào, la lớn.

Diệp Tuệ vội vàng đẩy ra nam tử đang ôm lấy nàng, phủ thêm mộtkiện trường bào, đi qua cầm lấy thư vội vàng xem một lần, nhảy dựng lên: “Hoàng Phủ đại ca lên làm Thái tử rồi, thật tốt quá.” Nàng cười đến sáng lạn, đem thư dán ở trên môi hôn hôn, hỏi: “Vậy phế Thái tử kia xử lý như thế nào, một núi không có hai hổ, phải nhanh chóng ứng phó mới được.”

“thì ra nương tử không xem kỹ thư.” Tần Vũ Hàng chỉ vào mấy hàng chữ trong thư; “Nàng xem xem chỗ này, phế Thái tử bị phong làm Bình vương, ngoại trừ được hưởng thụ cấp bậc quận vương cùng bổng lộc ở ngoài, không có bất luận cái thực quyền gì.”

“Cái này hoàn toàn không sai, nhưng hắn làm Thái tử đã nhiều năm, cây lớn rễ sâu, vây cánh nhất định không ít, đợi lát nữa viết phong thư cho Hoàng Phủ đại ca cẩn thận phòng bị trước.”

Từ xưa tới giờ phế Thái tử đều không cam lòng thất bại, chưa đến mộtkhắc cuối cùng của vận mệnh, thường muốn tìm cơ hội đấu tranh.

“Yên tâm đi nương tử, Đại sư huynh so với nàng có tâm nhãn hơn.” Tần Vũ Hàng đem thư gấp lại, đưa một phong thư khác cho Diệp Tuệ: “Đây là thư của Lý công tử, cha hắn là thừa tướng đương triều, ta nghĩ Đại sư huynh có thể thuận lợi lên làm Thái tử, phụ tử bọn họ nhất định ra không ít lực.”

Diệp Tuệ mở thư ra, nhìn một lần, đơn giản là kể rõ tương tư.

Lý Vĩ Thần đọc sách nhiều, hành văn rất hay, thư viết thanh âm và tình cảm phong phú, hơn nữa vài câu lại tràn ngập nỗi buồn ly biệt cảm xúc biệt ly hoa và thơ, thực sự đem lại cho nàng một chút cảm động, đem hai phong thư đều giao cho Lão Thập tiến vào sau, để hắn cất giữ trong thư phòng.

Diệp Tuệ nghiêng mắt vừa thấy Lão Thập Nhất bên hồ nước, thấy hắnnhìn thẳng tắp lại đây, ánh mắt cuồng nhiệt, giữa háng đồ vật đội lênmột tầng vải dệt, cao cao phồng lên.

Diệp Tuệ nổi lên cảm giác hơi có lỗi, nhưng nàng hiện tại không có tâm tình làm chuyện đó, cho nên tự hắn tiêu hỏa đi, nàng không phản đối bọn họ tự sờ.

đi theo đại lão công ra khỏi phòng tắm, trở vào Cẩm Hoa Đường, thaymột bộ váy màu lam nhạt nhẹ nhàng. Nằm tựa trên đầu giường, cònđang suy nghĩ về tin tức vừa rồi, chống cằm nói: “Nếu là lão hoàng đế thân thể không tốt, không phải tùy lúc đều có khả năng băng hà, tướng công, chàng nói Hoàng Phủ đại ca có phải thực mau sẽ đăng cơ?”

Trong lịch sử Trung Quốc hoàng đế vượt qua bảy mươi tuổi trở lên tổng cộng không có mấy người, lão hoàng đế đã hơn bảy mươi, thân thể lại yếu, cũng nên tìm chỗ rồi. Nàng không phải trù lão hoàng đế chết, thật sự không phải, nàng là muốn lão hoàng đế nhanh nhanh nhường ngôi, đi làm Thái thượng hoàng tiêu dao.

Tần Vũ Hàng cũng suy nghĩ việc này, ngưng mi nói: “Xem ra phải chuẩn bị tốt để vào kinh, nàng ở lại Sở Vương Cung, ngày mai ta trở về núi một chuyến, đón luôn Hằng Đình và Mặc Kỳ.”

Diệp Tuệ nghĩ đến Hằng Đình, mới tách ra một ngày, lại thương nhớ.

“Cái kia?” Tần Vũ Hàng ôm thê tử để ở trên đùi ngồi xuống, xốc lên vạt áo trước ngực nàng xem xét, lại thấy một viên hồng mai kiều diễm ướt át, đoán là bị hung hăng hôn qua, hắn dùng tay xoa xoa lên trên, nói: “Ở trong phòng tắm có phải cùng Lão Thập Nhất đã làm chuyện đó hay không?”

Diệp Tuệ sắc mặt nóng lên: “Vốn dĩ sẽ làm, ai kêu chàng xông tới?”

Tần Vũ Hàng đáy mắt hàm chứa sủng nịch, điểm chóp mũi nàng nói: “nói như vậy là ta không đúng rồi?” Diệp Tuệ vội vàng lung tung lắc đầu: “không có.” Ở trong lòng nàng, đại lão công chỗ dựa tinh thần, nhị lão công là phiếu cơm, nam nhân khác là điểm xuyết.

Đừng trách nàng đem Hoàng Phủ Trạch Đoan trở thành phiếu cơm, ở xã hội kiếp trước của nàng, khi tìm đối tượng, phiếu cơm chính là đạisự quan trọng hạng nhất, nam nhân không cung cấp phiếu cơm, coi như cả đời đánh quang côn, không lão bà, không hài tử.

“Nương tử, chờ trở lại đế đô, nàng ở giữa hoàng thất, không có người ở dưới chống đỡ, khó tránh khỏi bị người khác khi dễ, Lão Thập và Lão Thập Nhất đối với nàng rất là ái mộ, sẽ trở thành trực tiếp nhất bên cạnh nàng, trợ lực hữu dụng nhất.” Tần Vũ Hàng ánh mắt như suy tư gì: “Ta nghĩ không bằng trước khi về đế đô, đem hỉ sự các người làmđi, giải quyết một cọc tâm bệnh cho hai người bọn hắn, cũng có thể cho nàng tăng thêm hai trợ thủ trung thành nhất.”

“Chàng làm chủ là được, nhưng đừng quên cho bọn họ ăn viên tránh thai.” Diệp Tuệ kỳ thật nàng cũng thích hai gã thị vệ, nhưng thích làmột chuyện, không muốn nhanh như vậy sinh hài tử cho bọn hắn, dù tính luân phiên cũng nên đến lượt sinh cho đại lão công mới đúng.

“Làm chính phu nương tử, ta chuyện gì xảy ra đều phải vì nàng suy nghĩ, chỉ cần nàng ổn, ta liền vui vẻ.”

Bên ngoài Cẩm Hoa Đường, Lão Thập trầm mặc ngồi ở trên ghế trong hành lang dài, nhớ tới một màn ôm trong phòng tắm, hỏi: “Đệ cùng nương nương từng có cái kia?” Lúc hắn mới vừa tiến vào phòng tắm, liền thấy Diệp Tuệ thân mình không mặc gì cả treo ở trong lòng ngực Lão Thập Nhất, bị hắn kịch liệt hôn nồng nhiệt, hắn chỉ vừa liếc mắtmột cái, trái tim như ngừng đập, rất hy vọng nam nhân ôm lấy nàng là chính mình.

Lão Thập Nhất lắc đầu, lộ ra một cổ tức giận: “Đều hận các ngươi tiến vào quá đúng lúc, nương nương vốn dĩ đều đáp ứng ta……”

“Nàng đáp ứng đệ?” Lão Thập tức khắc dâng lên đố kỵ mãnh liệt, trong mắt lóe lên một ngọn lửa, lại nghe Lão Thập Nhất nói: “Huynhkhông cần ghen tỵ, ta so với huynh cũng tốt hơn không bao nhiêu.” Dục hỏa đốt người đến thống khổ, không có mấy nam nhân có thể nhịn nỗi, hắn đang kỳ quái chính mình như thế nào không bị ngọn lửa chiếm cứ ở bụng kia thiêu chết, cười khổ một tiếng: “Huynh tính khi nào cùng Tần công tử đề cập sự kiện kia?”

Lão Thập hiểu rõ huynh đệ nói đến sự kiện kia là chỉ hôn sự cùng Diệp Tuệ, đang muốn trả lời, lại thấy Tần Vũ Hàng từ Cẩm Hoa Đường ra tới, đối mặt với sư đệ Sở Vương, phu quân chính quy của nương nương, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất vẫn luôn tồn tại một phần kính ý, đều tiến lên hành lễ.

Tần Vũ Hàng gật gật đầu: “Ngày mai ta trở về Thiên ưng môn mộtchuyến, đi đón Hằng Đình về, sau đó chọn cái ngày tốt làm hôn sự cho các ngươi cùng nương nương, đợi lát nữa gọi Lâm tổng quản tới, bảohắn chuẩn bị tân phòng cùng tiệc cưới, lại phát thiệp mời quan lại Bình Châu cùng quý tộc đều mời đến thêm chút không khí vui mừng. Các ngươi nếu có cái yêu cầu gì, nói ra, ta cho người chuẩn bị.”

Lão Thập cùng Lão Thập Nhất trợn tròn mắt, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, vội vàng cảm tạ.