Một Thời Say Đắm

Chương 21




- Mẹ ơi! Có chú Nick đến.

Tygue hét lên khi thấy chiếc Ferrari xanh của Nick chạy chậm lại rồi đậu trước cổng.

Nick bước ra khỏi xe, nhấc bổng Tygue lên.

- Những chú dê thế nào?

- Thật tuyệt vời! và Joey có hai con ngựa nữa, một con định cho chị Joey, nhưng chị ấy bị té ngựa nên chị ấy sợ nó lắm, thật là con ngựa vĩ đại.

- Chắc chắn rồi.

Anh đặt nó xuống và quay vào xe lấy mấy thứ.

- Tygue, lúc lớn lên, khi cháu đi thăm bạn gái, cháu nhớ mua tặng cô ấy hoa và kẹo nhé! Vì thế…

Anh trao bó hoa tử đinh hương và Uất Kim Hương cho nàng, đưa cho Tygue một hộp lớn gói giấy hoa.

- Mẹ cháu có hoa, cháu có kẹo.

Tygue tỏ ra rất vui sướng.

- Anh đã làm hư mẹ con em, Nick.

Anh vòng tay quanh vai nàng và nắm tay Tygue rồi họ cùng bước vào nhà. Đó là một đêm hè ấm áp với những ngọn gió thoảng mang khí lạnh ngọt ngào. Tối nay họ không cần đốt lò sưởi, tất cả ngồi trên sàn nhà, hát và ăn khoai tây chiên, nói chuyện cho đến khi Tygue đi ngủ. Nó đã ngủ say lúc họ rời phòng. Nick ôm ghì lấy nàng ngay khi nàng vừa đóng cửa. Anh bế nàng và đặt xuống giường.

Anh nhìn quanh và vui vẻ nói.

- Trông như một khu vườn. Có hoa và vây cối khắp phòng.

- Anh đã làm gì ở Santa Barbara?

- Mua sắm một ít, đi bộ và nhớ em nhiều.

Anh nói xong, ngồi xuống giường và ôm nàng trong tay. Nàng đã quên tất cả những gì anh làm ở Santa Barbara.

Hôm sau khi trở về Los Angeles, anh đã gọi cho nàng ba lần. Anh ra về lúc sáu giờ ba mươi, nửa tiếng trước khi Tygue thức giấc. Anh đã thực hiện theo chương trình mà anh đã đề ra. Nàng tự hỏi anh có thể chịu đựng như thế được bao lâu.

Có một bưu kiện gởi cho Tygue tại bưu điện Santa Barbara. Nàng nghĩ chắc của Licia.

Nàng phải mất nửa tiếng đồng hồ để tìm bưu điện theo địa chỉ ghi trên thơ. Nhưng khi đến nơi, nàng tưởng mình lầm vì đó không phải là bưu điện mà là nhà riêng. Nàng vừa định quay xe đi thì một người đàn ông trong nhà chạy ra hỏi.

- Cháu là Tygue Harper?

- Vâng. – Tygue nhanh nhẩu trả lời.

- Chúng tôi có một kiện hàng gởi cho cháu.

Ông ta nheo mắt nhìn Kate.

Kate hỏi.

- Đây có phải là bưu điện không?

Tygue hết nhìn mẹ lại nhìn người đàn ông với dáng điệu háo hức.

- Không nhưng tôi có một kiện hàng gởi cho cháu.

Kate bỗng hiểu ra. Gói hàng chắc chắn hẳn của Nick. Nàng bật cười vui vẻ.

Người đàn ông đội mũ cao bồi mở cổng, dắt tay Tygue dẫn đến chuồng ngựa, trong đó có một con ngựa con màu nâu tuyệt đẹp.

- Cháu có thấy con ngựa con này không?

Tygue gật đầu.

- Đây là gói hàng của cháu, Tygue. Nó thuộc về cháu đấy!

- Ồ! Ồ! Mẹ ơi!... Tuyệt quá!

Nó chạy về phía ngựa con và ôm chầm lấy cổ ngựa. Con ngựa có dây cương đỏ và chiếc yên mới bóng loáng. Kate nhìn mặt Tygue và ước mong Nick cũng có mặt ở đây lúc này. Người đàn ông cho tay vào túi áo, rút ra hai lá thơ, một cho Tygue và một cho Kate.

- Con có muốn mẹ đọc nó cho con nghe không?

Nàng biết nó quá xúc động để đọc bất cứ chữ nào.

- mẹ đọc đi.

Nàng mở thư cẩn thận và đọc lớn:

“Chú nghĩ con ngựa này sẽ rất hợp với bộ quần áo cao bồi mà mẹ cháu mua ở Los Angeles. Nó là của cháu. Mong gặp cháu sớm. Hãy đặt một cái tên thật cho nó. Mong gặp cháu sớm. Nick”.

- Ồ! Con có thể giữ con ngựa này được không mẹ?

Nàng nhìn nàng lo lắng hỏi. Nàng gật đầu.

- Mẹ nghĩ được. Nick đã bảo nó là của con mà. Con sẽ đặt tên nó là gì?

- Tên nó là Brownie.

Lần này nó không cần hỏi ý kiến chú Gấu Willie nữa. Nó tìm ngay ra tên.

Đến lượt nàng mở lá thư Nick viết cho nàng.

“Mười lăm phút để mua hoa. Mười phút để mua Sôcôla, Năm phút tìm số điện thoại của chuồng ngựa. Hai mươi phút để đến đây. Năm mươi lăm phút để chọn ngựa và xếp đặt mọi việc. Năm phút nghĩ đến em. Tất cả hai tiếng đồng hồ. Anh yêu em, mong gặp lại. Nick”.

Rồi anh viết thêm phần tái bút, giải thích anh đã làm tất cả những gì cần thiết để gởi ngựa lại đây, trừ khi nàng muốn đưa nó đến trang trại Adams, nhưng họ có thể bàn lại việc đó sau.

Khi anh đến nhà nàng vào nửa đêm, họ đi vào phòng ngay. Nick đặt mình thoải mái trên giường. Kate mỉm cười với anh.

- Anh mệt lắm phải không?

- Không mệt lắm. Anh chỉ mong đến đây sớm. Đường đến đây dường như dài vô tận.

Anh ngồi lên, giang rộng đôi tay. Nàng đứng nhìn anh mỉm cười, rồi bước chân về phía anh và ngồi xuống bên anh. Anh kéo nàng sát vào mình.

- Tối nay em có cảm thấy e thẹn nữa không, Kate?

- Có thể một chút thôi.

Họ lại cười và anh hôn nhẹ lên môi nàng. Họ đã nằm bên nhau hàng giờ. Anh ngồi dậy đốt một điều thuốc và lần đầu tiên trong nhiều giờ qua anh chợt nhớ đến Tygue.

- Tygue thế nào em? Nó có thích chú ngựa đó không?

- Anh nói đùa hả? Nó chết mê chết mệt với chú ngựa đó.

Anh bỗng nghiêm trang nói với nàng.

- Anh sẽ ở đây thời gian thật lâu, đến chừng nào em còn muốn anh ở đây. Anh sẽ không đi đâu nữa.

Đó là điều mà Tom đã nói. Nhưng cuộc sống không như anh mong muốn.

- Anh muốn ở đây, nhưng anh không bao giờ biết số phận sẽ như thế nào với anh.

Anh nghiêng về phía nàng và nâng mặt nàng lên.

- Anh yêu em nhất là tính lạc quan ở em.

Nàng nhìn anh với một nụ cười sung sướng. Nàng nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ sáng.

- Ngày mai anh sẽ mệt đấy!

- Còn em thì sao? Em có thể ngủ lại sau khi Tygue đi học chứ?

Anh lo lắng nhìn nàng. Hôm nay nàng cũng làm việc quá nhiều. nh có thể ngủ thêm khi trở về la. Anh không phải đến phim trường cho đến ba giờ chiều. Mọi chương trình đều được sắp đặt cẩn thận nên anh ít khi phải rời nhà trước hai giờ, trừ khi có hẹn ăn trưa với ai. Kate thở dài khi trả lời câu hỏi của anh.

- Không, sáng mai em phải đi dạy học.

- Đi dạy à?

Nàng gật đầu, mặc dầu nàng không muốn nói dối anh.

- Có thể hôm nào đó anh đi với em được không?

Anh muốn xem em làm gì?

Anh nhìn mắt nàng và ngạc nhiên thấy trong đôi mắt đó như giấu giếm một điều gì vô cùng bí ẩn. Nàng vội nhìn đi nơi khác trước khi trả lời.

- Họ không đồng ý cho em đưa bất cứ người nào đến đó. Đó là một nơi rất khó khăn.

- Em có thích công việc đó không?

Nàng gật đầu.

- Vâng, em rất thích.

Trời ơi, nàng không muốn đề cập đến vấn đề này một chút nào. Nàng không thể nói với anh về Tom.

- Em không thể kiếm chỗ dạy học ở gần nhà được à?

Nàng lắc đầu. Anh không muốn hỏi thêm nữa. Nàng vui mừng là anh đã không hỏi nàng dạy môn gì. Khi đồng hồ báo thức điểm sáu giờ, cả hai đều không tiếc một đêm không ngủ.