Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Chương 23




Không nhớ quãng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên tôi thấy rất buồn chán, tới nỗi muốn giải phóng cho bản thân một lần. Thế là tôi vào quán bar, cùng một đám tình nguyện viên uống rượu ở trên tầng cao nhất. 

Người ôm đàn ghi-ta, người thì hút thuốc, có người thì ngâm nga hát, có cặp thì tình tứ ôm nhau. Bây giờ hồi tưởng lại, những giây phút hoang mang lạc lối ấy có lẽ chính là tuổi thanh xuân.

Tối đó tôi uống rất nhiều, không bước đi nổi nữa, mấy thanh niên đi cùng đành phải cõng tôi về. Ký túc xá của tình nguyện viên ở tận trên núi, rất cao, phải leo lên rất nhiều bậc thang, người bình thường đi còn thấy mệt gần chết nữa là. Cõng tôi là một anh chàng rất gầy, mà hồi đấy, cân nặng của tôi lại đang ở thời kỳ “đỉnh cao phong độ”, thế nên cậu ta thở hồng hộc, nói bằng một giọng điệu rất chê bai, “Cậu béo quá rồi! Tôi cõng không nổi nữa!”.

Một cô gái bị người ta chê béo sẽ tổn thưởng biết nhường nào, cho dù khi đó đầu óc tôi cũng mơ hồ đến mức không còn tỉnh táo nữa.

Tôi suýt nữa rơi nước mắt, đúng lúc đó, Mr.Bu không biết chui từ đâu ra đột nhiên lên tiếng, “Để tôi cõng cho”. Có lẽ hôm ấy anh vừa hết ca trực, đang trên đường quay về ký túc xá. Chàng trai kia rất sảng khoái “vứt” tôi sang cho Mr.Bu.

Bình thường, Mr.Bu vẫn hay một mình, rất ít khi lo chuyện bao đồng, lần này anh đột nhiên lại nhúng tay vào khiến mấy cậu thanh niên kia như hiểu ra gì đó, có người còn nhìn chúng tôi đầy mờ ám. Nhưng anh không bận tâm.

Khi đó, tôi đã thích Mr.Bu rồi, cũng biết rõ về cân nặng của bản thân, không muốn bị người mình thầm mến chê bai, nên đã cự tuyệt theo bản năng, cố gắng tụt xuống khỏi lưng anh, “Để em tự đi, em tự đi được”.

Nhưng anh lại vòng tay ra sau giữ chặt tôi lại, khẽ phản bác, “Đừng có cựa quậy nữa”.

Có lẽ do tấm lưng dài rộng của anh khiến người ta cảm thấy yên tâm, kết cục của buổi tối hôm đó chính là, tôi đã ngủ quên trên lưng anh.