Mr Đà Điểu Của Tôi

Chương 74: Cuộc sống ở hai thành phố (1)




Những năm trở lại đây Lý Thế Vũ và Cố Minh Tịch gặp mặt không nhiều. Tuy là anh em họ nhưng thực ra họ coi đối phương chẳng khác người dưng là bao.

Từ khi bắt đầu có ký ức, Lý Thế Vũ đã biết bác mình là một người phụ nữ xinh đẹp, sống ở thành phố E tận miền Nam xa xôi, bác trai có công việc rất tốt nên gia đình họ rất có điều kiện. Hai bác có một người con trai nhưng tiếc thay, người anh họ đó của cậu đã gặp biến cố vào năm lên sáu tuổi, để rồi từ đó trở đi biến thành một cậu bé tàn tật.

Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Minh Tịch, Lý Thế Vũ thực sự sợ hãi. Lúc đó cậu ta mới lên tám còn Cố Minh Tịch mười một, năm ấy là lần đầu tiên Cố Minh Tịch về quê ngoại sau khi bị cắt bỏ hai tay. Trông thấy hình hài đó của cháu trai, ông bà ngoại khóc thương đến khản giọng, các họ hàng khác nhìn thấy cũng không nén nổi nước mắt.

Trong những ngày đó tất cả mọi người đều chiều chuộng Cố Minh Tịch. Lúc ăn cơm, người lớn liên tục gắp thức ăn cho anh ta, thậm chí đến chiếc đùi gà mà Lý Thế Vũ thích nhất cũng bị gắp hết cho Cố Minh Tịch.

Lý Thế Vũ vụng trộm ngồi bên cạnh nhìn lén Cố Minh Tịch dùng chân ăn cơm, rửa mặt. Thậm chí cả những đồ dùng học tập được ông bà nội cậu ta mua cho, Cố Minh Tịch cũng ngồi trên ghế lật lên xem xét bằng hai chân.

Lý Thế Vũ không dám chủ động nói chuyện với Cố Minh Tịch. Mỗi lần bị bố sai đi chơi cùng Cố Minh Tịch, cậu ta chỉ biết bật tivi rồi thuận tay chuyển vài kênh sóng và ngồi xem cùng Cố Minh Tịch mà thôi. Cậu ta không biết nên nói chuyện gì với Cố Minh Tịch, trong thâm tâm cứ cảm thấy người anh họ này không giống mình.

Cố Minh Tịch nhận lời Lý Hàm biểu diễn khả năng viết chữ và vẽ tranh bằng chân cho mọi người xem, những con chữ vô cùng đẹp đẽhiện ra dưới ngòi bút anh ta. Một người họ hàng hỏi Cố Minh Tịch có theo kịp chương trình học ở lớp không, Cố Quốc Tường thản nhiên trả lời: “Minh Tịch lúc nào cũng là một trong ba người dẫn đầu của cả khối, sau này chắc chắn sẽ thi được vào các trường cấp ba trọng điểm.”

Và thế là tự nhiên cậu nhóc Lý Thế Vũ học hành làng nhàng, chữ xấu như gà bới bị vạ lây. Chỉ cần nhìn thấy chữ của Cố Minh Tịch là mọi người lại quay sang trách móc cậu mấy câu.

Lý Thế Vũ hết sức phản cảm với Cố Minh Tịch bắt đầu từ năm Cố Minh Tịch thi vào cấp ba. Lý Hàm gọi điện về quê thông báo tin vui, nói là Cố Minh Tịch đã thi đỗ trường cấp ba trọng điểm, còn là một trong năm người dẫn đầu toàn khối. Ông bà nội và bố mẹ Lý Thế Vũ liền lấy ngay tấm gương là Cố Minh Tịch ra để dạy bảo con trai và cháu nội mình.

Từ nhỏ Cố Minh Tịch đã không có tay, nó viết chữ học hành bằng chân mà học giỏi như vậy, tại sao mày chân tay đầy đủ lại không học hành cho tử tế?

Lý Thế Vũ mới mười ba tuổi nhưng rất bạo miệng, cậu ta nói với Lý Mục: “Cố Minh Tịch có một ông bố giàu! Anh ấy chỉ mặc quần áo hàng hiệu thôi! Anh ấy được ở nhà cao cửa rộng! Bố anh ấy còn có xe hơi! Nhà mình chẳng có gì cả! Bố dựa vào đâu mà bắt con học giỏi?!”

Lý Mục nổi cơn tam bành, không kiềm chế được mới tát con trai một cái. Lý Thế Vũ khóc nức khóc nở, Hoàng Linh Lị không đồng tình liền ôm con trai bảo bối vào lòng rồi nói với Lý Mục: “Tiểu Vũ nói không sai! Chỉ có thể trách anh không có bản lĩnh mà thôi! Nếu anh muốn so sánh tiểu Vũ với Minh Tịch thì sao không tự so sánh mình với anh rể đi!?”

Sau đó hai vợ chồng bắt đầu cãi vã, cuối cùng thì thượng cẳng tay hạ cẳng chân.

Biết bao nhiêu gia đình suy cho cùng tất cả mâu thuẫn đềuxuất phát từ chữ “tiền”.

***

Sau khi theo Lý Hàm trở về căn nhà trọ, tâm trạng Cố Minh Tịch vẫn buồn bã như trước. cậutắm rửa sạch sẽ rồi lên giường từ sớm.

Nằm lâu trên giường, Cố Minh Tịch quyết định ngồi dậy, ngậm một cây bút trong miệng ngồi vào bàn học, nhắn tin cho Bàng Sảnh.

“Bàng Bàng, anh nhận được quà rồi. Anh thích lắm, cảm ơn em nhé!”

Một lát sau Bàng Sảnh đã nhắn tin trả lời.

“Có vừa không ạ?”

“Vừa lắm.”

“Mùa hè năm sau em tới, anh phải mặc cho em xem nhé!”

Cố Minh Tịch nhẫn nại trả lời: “Được.”

“Cố Minh Tịch, bao giờ anh khai giảng?”

“Còn được nghỉ một tuần nữa.”

“Mấy hôm nay em đang tập quân sự, mệt chết đi được!”

“Anh cũng phải tập quân sự nhưng chắc là sẽ dễ chịu hơn em.”

“Đúng rồi Cố Minh Tịch, em chuẩn bị mua máy tính để ở phòng ký túc, như vậy là có thể nói chuyện với anh rồi!”

“Ừ.”

“À, em có việc đột xuất phải đi ra ngoài một lát, bye bye anh.”

Cô nhắn quá vội vàng đến mức làm Cố Minh Tịch không khỏi sửng sốt, cậu rất muốn hỏi cô là đã hơn chín giờ tối rồi, cô còn muốn ra ngoài làm gì. Nhưng cuối cùng cậukhông hỏi han gì, chỉ đáp: “Bye bye em.”

Anh trở lại nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà đến bần thần. Căn nhà trọ này nằm ngay cạnh trường đại học B, chỉ cần đi bộ mười phút là tới trường. Căn nhà rộng hơn ba mươi mét vuông, có một phòng khách, một phòng ngủ, một nhà bếp và một nhà vệ sinh. Lý Hàm kê một chiếc giường ngoài phòng khách, hai mẹ con dự tính ở đây khoảng nửa năm.

Đây là một căn nhà cực kỳ sơ sài, thực ra chỉ là nhà của một người nông dân, trên tường đầy những vết loang lổ dột nước mưa, đồ đạc thì cũ kỹ, cửa tủ sắp hỏng, cửa kính thì bẩn như ma lem, không biết đã bao nhiêu năm không được lau chùi. Mùa hè trời nóng Cố Minh Tịch còn nhìn thấy cả gián, chuột, các góc nhà mạng nhện giăng đầy. cậukhông bao giờ nghĩ có một ngày mình lại phải sống trong căn nhà như thế này.

Tâm trạng hôm đó của Cố Minh Tịch rất tồi tệ. cậuthở dài và quyết định không nghĩ đến những chuyện không vui nữa, ngủ sớm cho xong.

***

Khi Bàng Sảnh lạch bạch chạy xuống sân thì bắt gặp Thịnh Phong đang đứng đó chờ mình.

“Thịnh Phong, cậu tìm tớ có việc gì à?” Bàng Sảnh hỏi.

Cô và Thịnh Phong học cùng lớp. Mấy hôm nay bắt đầu tập quân sự, mọi người vẫn chưa mấy thân thiết nhưng vì Thịnh Phong cũng là người thành phố E nên lúc nghỉ giải lao thường tới nói chuyện với Bàng Sảnh, hay qua lại với nhau nên cũng thân thiết hơn những người bạn bình thường khác.

… “Cậu học ở Nhất Trung à? Tớ học Quảng Trình.”

… “Cậu có biết Ngô Mân không? À, tớ và Ngô Mân học cùng lớp cấp hai, cậu ấy thi đỗ Đại học Hàng không Bắc Kinh.”

… “Uông Tùng thì sao? Uông Tùng cũng học cùng lớp với cậu hả? Trùng hợp thế, tớ với Uông Tùng học cùng tiểu học, hai bọn tớ rất thân nhau.”

… “Cậu ấy yêu rồi chứ gì, tớ biết, đôi đó cùng nhau thi đại học ở Nam Kinh đúng không? Bạn gái cậu ấy tên là gì nhỉ, cái gì Hiểu Yến ấy. À! Đúng rồi, Lệ Hiểu Yến!”

… “Hôm qua tớ gọi điện thoại cho Uông Tùng, cậu ấy nói với tớ cậu có biệt danh là Cua.”

Thịnh Phong không cao lắm, chỉ hơn một mét bảy mươi. Cậu đeo kính cận, dáng vẻ nhã nhặn nhưng trong mắt lúc nào hiện rõ vẻ kiêu ngạo.

Sau khi Bàng Sảnh đi tới trước mặt Thịnh Phong, cậu đưa cho cô một xập giấy: “Ngày kia đi mua máy tính, cậu tham khảo tập catalog này trước đi, đến lúc đi chọn sẽ không bị hoa mắt.”

Bàng Sảnh đón lấy mở ra xem thì đoán đó là tập catalog của cửa hàng bán máy tính trong thành phố, dưới mỗi chiếc máy đều ghi rõ số tiền, Thịnh Phong còn cẩn thận ghi cả ưu, nhược điểm của từng loại.

Bàng Sảnh mở to mắt: “Cậu lấy đâu ra cái này vậy?!”

Thịnh Phong nói: “Chiều qua tớ tranh thủ thời gian đi một vòng ở cửa hàng máy tính, nhờ họ báo giá vài chiếc dựa theo yêu cầu về giá tiền của cậu.”

Bàng Sảnh lấy làm ái ngại, cô chỉ buột miệng nói là muốn mua một chiếc máy tính, Thịnh Phong liền nói chủ nhật sẽ đi mua cùng với cô. Bàng Sảnh kể lại cho Bàng Thủy Sinh nghe, bố cô cũng đồng ý vì dù sao mua một chiếc máy tính để bàn từ thành phố E rồi chuyển tới cũng bất tiện, nên quyết định mua ở Thượng Hảiluôn.

“Ồ, cảm ơn cậu, làm phiền cậu quá!” Bàng Sảnh nhìn cuốn catalog trên tay. Thịnh Phong mỉm cười đáp: “Không có gì, vậy tớ về trước đây, cậu cứ nghiên cứu cho kỹ, có chỗ nào không hiểu thì alo cho tớ.”

“Ừ.”

“Ngày kia nhớ đi cửa hàng máy tính, đừng quên nhé.”

“Ok.”

Tay trái Thịnh Phong bỏ trong túi quần, cậu vẫy tay phải chào Bàng Sảnh: “Ngủ ngon nhé Cua.”

Bàng Sảnh cầm xấp giấy đi lên gác. Cô bạn cùng phòng tên Dương Lộ sau khi nghe cô kể lại câu chuyện liền cười khanh khách, nói: “Rõ ràng là Thịnh Phong đang theo đuổi cậu đây mà!”

Bàng Sảnh hết nói nổi: “Sao có thể như vậy! Tớ mới quen cậu ấy được mấy ngày thôi mà.”

Dương Lộ nói: “Cậu đã quá coi thường lượng hormone dồi dào của đám động vật giống đực bị hủy hoại ở trường cấp ba rồi. Chỉ cần vừa bước chân vào cổng trường đại học là chúng nó chẳng khác gì chó đực, chỉ thích chạy vòng vòng sau mông con gái thôi.”

“Xin cậu đó.” Bàng Sảnh không chịu nổi cách so sánh của Dương Lộ: “Nhưng tớ hoàn toàn không có ý định yêu đương.”

“Tại sao? Thịnh Phong rất tốt mà.” Dương Lộ thực sự không hiểu, “Cua, hay là cậu có bạn trai rồi?”

Bàng Sảnh không biết nên trả lời thế nào, cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Đúng là tớ có quen một người con trai, hai bọn tớ lớn lên bên nhau từ nhỏ. Vốn tớ và anh ấy đã hẹn là sẽ cùng thi đại học ở Thượng Hải nhưng cuối cùng người đó lại tới một thành phố khác. Đôi khi tớ nghĩ nếu bọn tớ cùng nhau tới đây, tớ với anh ấy sẽ bắt đầu hẹn hò nhưng cũng có thể là bọn tớ vẫn duy trì trạng thái trước đây, không đi tới bước cuối cùng đó. Bây giờ bọn tớ đang ở hai thành phố khác nhau, anh ấy không nói gì với tớ, tớ cũng không biết cảm giác của mình với anh ấy hiện tại là gì. Nghỉ hè năm sau tớ sẽ tới chỗ anh ấy chơi, tớ nghĩ là sau khi được gặp anh ấy, có lẽ tớ sẽ hiểu anh ấy có vị trí như thế nào trong lòng mình. Có lẽ đến lúc đó tớ và anh ấy sẽ chính thức qua lại!”

Dương Lộ ăn kẹo mút, lắc đầu nói: “Yêu xa à, trước nay tớ cảm thấy không thực tế.”

“Vậy sao?” Bàng Sảnh nhìn cô bạn bằng ánh mắt hoài nghi, “Chỉ là bốn năm thôi mà, trong thời gian đó vẫn có thể gặp nhau.”

“Cậu ngây thơ quá.” Dương Lộ nói, “Nếu tớ là cậu, tớ sẽ cân nhắc Thịnh Phong trước. Yêu xa thực sự không đáng tin tưởng.”

Bàng Sảnh mím môi không đáp.

Hai hôm sau Thịnh Phong đi cùng Bàng Sảnh tới cửa hàng mua một chiếc máy tính, giá là 5200 đồng. Bàng Sảnh mời cậu đi ăn cơm, Thịnh Phong vui vẻ nhận lời.

Trong bữa cơm, Thịnh Phong khéo léo hỏi dò Bàng Sảnh, Bàng Sảnh liền giả ngốc. Thịnh Phong cũng là người thông minh nên chuyển đề tài ngay khi nhận ra phản ứng của cô, không khiến hai người phải xấu hổ.

Cuối cùng cũng đến ngày Cố Minh Tịch khai giảng, Lý Hàm cùng cậu đến trường làm các thủ tục nhập học. cậu học ngành xây dựng phần mềm máy tính, có thể xem là ngành hàng đầu của trường B nhưng Cố Minh Tịch không nói cho Lý Hàm biết rằng mình không thích chuyên ngành này.

Anh không ngủ ở ký túc xá nên sáng nào cũng thức dậy từ căn nhà trọ, đánh răng rửa mặt ăn sáng rồi đeo cặp tới lớp. Hết giờ học sáng cậu cũng không ăn cơm ở nhà ăn mà về thẳng nhà trọ nghỉ trưa. Buổi chiều cũng vậy. Các bạn ở lớp đối xử rất khách sáo với Cố Minh Tịch, lúc nào cũng sẵn sàng giúp cậu. Nhưng đã một thời gian trôi qua mà Cố Minh Tịch không có được người bạn nào, mọi người với cậu chỉ là bạn xã giao, cậu rất ít nói trên lớp. Các bạn đều thầm bàn tán nói cậu là người tàn tật nên tính tình không khỏi kỳ quặc, quái gở.

Cố Minh Tịch cũng ý thức được vấn đề của mình, cậu không phải người hướng nội nhưng đối với những bạn học ở lớp đó, Cố Minh Tịch luôn cảm thấy bản thân vô cùng lạc lõng. cậu cô độc một mình ở đó, đa số các bạn trong lớp đều đến từ các tỉnh miền Bắc, Cố Minh Tịch đã thử nói chuyện trao đổi với họ nhưng chỉ nhận được những lời hồi đáp đầy khách sáo.

Đây là vấn đề đến từ hai phía. Cố Minh Tịch không muốn mở lòng thì người ngoài sao có thể chủ động tới tìm hiểu cậu được? Bên cạnh đó Cố Minh Tịch lại không ở ký túc xá, ngày ngày ngoài giờ đi học thì đều ở trong căn nhà trọ, vì thế cơ hội trao đổi cũng không có nhiều.

Lý Hàm hỏi Cố Minh Tịch ở trường thế nào, Cố Minh Tịch lúc nào cũng chỉ nói những việc tích cực và giấu nhẹm những điều không vui, cậu thường trả lời: “Tốt lắm ạ.”

Nhưng thực tế là cậu không có bạn bè.

Anh dần trở thành một lữ khách cô độc, ngày ngày đeo cặp sách đến trường một cách lặng lẽ rồi lại ra về trong lặng lẽ, ngoại trừ những ngày trời mưa Lý Hàm mới miễn cưỡng đưa cậu đi học và tới đón cậu từ trường. Cố Minh Tịch được miễn học thể dục, miễn học môn tự chọn, giờ tự học tối cũng có thể không cần đến lớp. Đến cả ngày họp lớp, lớp trưởng cũng không thông báo cho cậu để tham gia, tóm lại, cậu trở thành một sự tồn tại đặc biệt.

Mấy tháng sau đó cậu và Bàng Sảnh ngày càng ít liên lạc với nhau. Một là bởi không tiện, hai là vì Bàng Sảnh rất bận rộn, ba là do Cố Minh Tịch có cảm giác không tìm ra đề tài để nói chuyện với cô.

Bàng Sảnh có máy tính nên thường xuyên online, Cố Minh Tịch thì ở trong căn nhà thuê tạm bợ nên không có mạng. Cuộc sống đại học của Bàng Sảnh đầy màu sắc, lúc nào cô cũng vui vẻ nói với cậu mình đi chơi ở đâu, mua quần áo mới thế nào, xem phim gì mới ra, tham gia hoạt động từ thiện nào… Cô đang ở Thượng Hải – một thành phố tầm cỡ quốc tế muôn màu và sôi động, sao cô có thể rảnh rỗi không có việc gì làm? Sao cô có thể nhạt nhẽo vô vị như cậu?

Tỉnh Z là một tỉnh rất nhỏ bé. Cố Minh Tịch ngày ngày đi học, cuối cùng theo Lý Hàm về nhà bà ngoại ăn cơm, rồi cùng mẹ giám sát tiến độ tân trang ngôi nhà mới.

Ngoài lịch trình đó, cậu không đi nơi nào khác.

Trong cuộc sống trầm lặng đó, Cố Minh Tịch chào đón kỳ thi giữa kỳ đầu tiên, kết quả nằm ngoài dự đoán của mọi người, cậu học sinh xuất sắc bước vào cổng trường đại học B với điểm số 641 lại bị trượt khá nhiều môn.