Mua Em Một Trăm Đêm

Quyển 2 - Chương 4




“Tổng giám đốc phu nhân, sao chị lại tới đây?”

Thấy Trác Viện cầm hành lý quần áo xuất hiện trước cửa thanh máy, thư ký đang bề bộn sửa sang lại tài liệu họp bị dọa sợ.

“ Tôi…tôi mang đồ tới.” Trác Viện khẩn trương đưa tay vén tóc, cười có chút miễn cưỡng “ Đồ để chỗ này, tôi đi về trước.” Mới vừa rồi ở trong xe, Trác Viện suy nghĩ lại, quyết định trước không nên nói chuyện ly hôn, cô không muốn Kỷ Nhất Thế cho rằng cô là người phụ nữ vừa có mục đích vừa có tâm cơ, cô chỉ đơn thuần muốn mang cục cưng rời đi.

Đem hành lý đặt trên bàn thư ký, Trác Viện lui về sau một bước, xoay người muốn rời khỏi.

Thư ký thấy cô muốn đi, vội vàng lên tiếng “ Tổng giám đốc phu nhân, chị có muốn vào trong đợi tổng giám đốc hay không? Anh ấy đang họp.”

Kỳ thực thư ký cũng phát hiện, tổng giám đốc cùng tổng giám đốc phu nhândường như có cãi vã nhỏ, nếu không tổng giám đốc sẽ không đột nhiên ở lại phòng nghỉ của công ty, cả ngày cũng không trở về.

Trước kia tổng giám đốc một ngày đều nhiều lần gọi điện thoại cho tổng giám đốc phu nhân, hiện tại mấy ngày nay cũng không thấy anh ta gọi điện thoại về nhà, đây không phải là cãi nhau thì là cái gì?

Nghĩ tới tổng giám đốc mấy ngày nay đều yêu cầu các trưởng phòng làm thêm giờ, động một chút là họp, cô thân là thư ký, cũng sắp không chống đỡ nổi, một lòng hy vọng cuộc sống địa ngục đáng sợ này mau qua nhanh.

Vừa lúc, tổng giám đốc phu nhân tốt bụng đem quần áo tới cho tổng giám đốc, nếu như hai người làm lành, vậy không phải sẽ giải cứu công ty sao?

Lúc này, không chỉ thư ký, tất cả công nhân viên mỗi ngày đi làm đều cảm thấy bàng hoàng. Vốn sau khi kết hôn, tổng giám đốc trở nên thân thiết chút ít, mới hơn nửa năm lập tức lại thay đổi sắc mặt. Không chỉ khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng, không thích cười nói trước mặt người khác, ngược lại còn hơn chứ không kém, dọa sợ tất cả công nhân viên. Bọn họ nhìn thấy bộ dạng nàycủa tổng giám đốc, tất cả đều nơm nớp lo sợ, sợ không cẩn thận một chút, lại chọc giận anh ta.

Thấy thư ký nhiệt tình chào hỏi, Trác Viện đành ở lại.

Trác Viện vốn nghĩ chờ một lát, đợi thư ký không có ở đây, cô có thể thuận tiện rời đi.

Chẳng qua, đợi hơn nửa giờ, không những hội nghị của Kỷ Nhất Thế còn chưa kết thúc, mà ngoài cửa thư ký vẫn ngồi trên ghế như cũ. Trác Viện nhàm chán nhìn túi hành lý, cuối cùng cầm lấy nóđi vào phòng nghỉ. Nếu đã tới, chi bằng giúp anh cất quần áo đi.

“ A Thế, nghe nói một tháng nay cậu đã bỏ vợ ở nhà, một mình trốn ở công ty, thật hay không?” Sau khi Trác Viện cầm túi hành lý vào phòng nghỉ, Kỷ Nhất Thế vừa kết thúc cuộc họp tiến vào phòng làm việc, anh đang muốn vào phòng nghỉ ngơi một chút, ngược lại chưa kịp thở, Biên U Lan- vị khách không mời mà đến lại đột nhiên tới.

Chỉ thấy cô nàng kiêu ngạo ngồi trên sofa trong phòng làm việc, bày ra ra tư thế muốn hỏitội.

“ Biên U Lan, cậu quá rảnh rỗi sao? Bất kể là chuyện gì, quản đến cả nơi này của tôi?” Tức giận thở ra một hơi, Kỷ Nhất Thế cởi áo khoác tây trang xuống, nới lỏng cà vạt, ngồi xuống ghế làm việc.

“Hừ, buồn cười, cậu tưởng tôi muốn quản cậu? Nếu không phải vì chuyện lần trước, tôi cũng lười đến.”

Nghe thấy Biên U Lan nhắc tới chuyện đêm đó, mới vừa ngồi xuống tròng mắt đen của Kỷ Nhất Thế trở nên lạnh run, đôi môi mím thành một đường “ Tôi không muốn nhắc lại chuyện đêm đó, nếu không còn chuyện gì khác…. cậu có thể đi.”

“ A Thế, đêm đó chỉ là ngoài ý muốn, cậu không nên để ý như vậy có được không? Cậu đối với Trác Viện thế nàyrất không công bằng.”

“ Không công bằng cái gì? Đó là chuyện vợ chồng của tôi, không cần người ngoài như cậu can thiệp?”

“ Cậu cũng biết cô ấy với cậu là vợ chồng, vậy cậu ngày ngày không trở về nhà, làm hang ổ trong công ty là có ý gì?” Cho đến mấy hôm trước Biên U Lan nghe thấy Thẩm Ước nhắc tới, mới giật mình. Sau đêm hôm đó, cô bận rộn xử lý công việc, cũng quên gọi điện thoại cho Trác Viện về tình huống này.

Kỷ Nhất Thế không để ý tới cô, mở một bản kế hoạch ra, chuận bị sửa sang lại giấy tờ một lần.

“ Kỷ Nhất Thế!” Biên U Lan thấy anh không để ý đến mình, phút chốc liền đứng dậy, tức giận vọt tới trước mặt anh “Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”

“ Cái gì tôi muốn thế nào?”

“ Cậu cho rằng tôi không nhìn ra được, cậu thật ra rất thích Viện Viện, cũng rất để ý cô ấy, vậy tại sao lại đối xử tàn nhẫn như vậy? Mình đã hỏi rồi, đêm đó rõ ràng là Phương Đại Tề chủ động đi quấy rầy cô ấy, rốt cuộc cậu đang lo lắng cái gì? Nếu như sợ vợ mình bị bắt cóc, vậy coi chừng cho thật tốt, cậu bỏ lại cô ấy, tự mình trốn ở công ty thì coi là đàn ông gì?”

Biên U Lan nói, Kỷ Nhất Thế làm sao không hiểu “ Cậu xem cái này một chút.” Anh kéo ngăn kéo ra, lấy ra một xấp hình, ném lên trên bàn.

“ Đây là cái gì?” biên U Lan hỏi, sau khi nhìn qua cô còn cười nhạo “ Chỉ như vậy? Chụp khi nào? Kỹ thuật chụp hình không tệ lắm, chụp vợ cậu thật đẹp, nhìn qua rất ăn ảnh.”

Nhìn hình xong, Biên U Lan lý trí bình luận, hoàn toàn không thấy trong tấm ảnh Trác Viện nhìn Phương Đại Tề cười, cũng không để ý Phương Đại Tề đưa tay đặt lên đầu Trác Viện, chẳng phải bắt gian tại trận, cũng chỉ là ảnh chụp bình thường thôi.

“ Cậu liền vì những tấm hình này, còn có chuyện đêm đó, cho rằng Viện Viện có gian tình với Phương Đại Tề?”

Biên U Lan đem những tấm hình trên tay ném lên trên bàn, khuôn mặt diễm lệ lộ ra vẻ mặt khinh thường “ Kỷ Nhất Thế, cậu có tin Viện Viện không? Cậu có nghe cô ấy giải thích không? Không có, cậu cái gì cũng không nghe vào, liền trực tiếp định tội cô ấy, thật buồn cười, bất mãn như vậy…, vậy cậu làm gì không trực tiếp ly hôn đi? Sản nghiệp nhà cậu lớn, lớn lên lại anh tuấn cao ngạo, muốn người phụ nữ nào mà chả được, ai không mong chờ được cậu ưu ái, cậu có cần thiết phải đối với Trác Viện như vậy không? Cậu dựa vào cái gì?” Biên U Lan vỗ mạnh lên bàn làm việc.

Kỷ Nhất Thế nhìn Biên U Lan, lạnh lùng nói “ Có muốn ly hôn hay không là chuyện của mình.”

“ Đúng, là chuyện của cậu, vậy sao cậu còn chưa về nhà ly hôn? Sao, sợ Trác Viện mở miệng đòi cậu phí phụng dưỡng? Hay sợ cô ấy dở công phu sư tử ngoạm?”

“Đi ra ngoài.”

“ Cậu không phải là sợ trong lòng cô ấy còn yêu Phương Đại Tề, vậy tại sao không trực tiếp hỏi?”

“Biên U Lan!”

“Cậu sẽ phải hối hận, tin tưởng tôi, Viện Viện tốt như vậy, nhưng cậu thật chết tiệt… vì tự ái đàn ông mà không biết quý trọng cô ấy, cậu nhất định sẽ hối hận!”

Hai người ở trong phòng làm việc cãi nhau hoàn toàn không phát hiện, cửa phòng nghỉ chỉ che một nửa, Trác Viện đang đứng cạnh cửa, lẳng lặng nghe cuộc đối thoại của hai người.

Khi Biên U Lan nhắc tới ly hôn, Kỷ Nhất Thế không phản bác, ngược lại vẻ mặt rất bình tĩnh, có muốn ly hôn hay không là chuyện của anh, nghĩa là anh cũng suy nghĩ qua muốn ly hôn với cô rồi.

Thì ra là, không phải cô suy nghĩ nhiều, Kỷ Nhất Thế đã chán cô đến mức muốn ly hôn, cô lại sống chết ởnhà anh, chiếm lấy chức bà Kỷ, hình như làquá tham lam rồi.

Thật ra thì, từ nhỏ đến lớn cô chỉ muốn có thể sống cuộc sống bình thường, nhưng nguyện vọng này sao khó có thể thực hiện như vậy?

Tám giờ tối,thư ký làm thêm giờ rốt cuộc cũng được tổng giám đốc phê chuẩn, có thể rời khỏi công ty, hại cô cảm kích đến mức thiếc chút nữa khóc rống lên. Cô cất xong đồ vật cá nhân liền chạy đến thang máy, lại nghe cửa phòng tổng giám đốc mở ra.

“ Hôm nay có ai đã vào phòng nghỉ ngơi của tôi?” Kỷ Nhất Thế một tay đặt ở miệng túi quần áo,đứng cạnh cửa hỏi thư ký đang định vào thanh máy.

Thư ký bị hỏi đến sửng sốt, có chút không xác định trả lời “ Hẳn là tổng giám đốc phu nhân….”

“ Sao cô ấy lại tới công ty?” Kỷ Nhất Thế có chút kinh ngạc, anh không nghĩ tới Trác Viện sẽ đến đây.

“ Khi anh đang họp, tôi thấy cô ấy mang quần áo đến công ty cho anh, mời cô ấy ngồi chờ trong phòng làm việc, sau tôi lại thấy cô ấy đi vào phòng nghỉ.”

Nghe thư ký giải thích, Kỷ Nhất Thế xoay người tính vào phòng, ai ngờ mới đi một bước, phút chốc quay người lại hỏi “ Cô ấy rời khỏi lúc nào?”

“ Tôi cũng không rõ, tôi đi đến phòng kế toán một chuyến, cho đến khi tan việc cũng không thấy tổng giám đốc phu nhân rời đi, tôi tưởng cô ấycòn đang ở trong phòng làm việc.”

Thư ký nghĩ, nếu như không thấy bóng người, vậy hẳn lúc tổng giám đốc họp, tổng giám đốc phu nhân đã rời đi.

Kỷ Nhất Thế nhíu mày, nghĩ không biết có trùng hợp như vậy không, cuộc đối thoại giữa anh và Biên U Lan, Trác Viện hẳn là không nghe thấy chứ.

Không xác định được, Kỷ Nhất Thế xoay người, cửa phòng tổng giám đốc “phanh” một tiếng bị đóng lại, mà thư ký còn kinh sợ vỗ vỗ ngực. Lúc này ngay cả thang máy cũng không thèm đợi, trực tiếp đi cầu thang bộ xuống, chỉ sợ bị tổng giám đốc gọi lại.

Sau khi vào phòng làm việc, Kỷ Nhất Thế lấy điện thoại di động ra, nhấn số điện thoại trong nhà “ Đại thiếu phu nhân có ở đấy không?”

“ Xế chiều đại thiếu phu nhân có trở lại, lúc tối nói anh trai nhà mẹ đẻ có tìm cô ấy ăn cơm, lại đi ra ngoài, nói nếu như quá muộn, cô ấy sẽ ở lại nhà mẹ đẻ, ngày mai mới trở về.”

Thì ra không phải một mình anh cả đêm không về, Trác Viện luôn nghe lời cũng bắt đầu học theo.

Kỷ Nhất Thế tự giễu ném điện thoại di động lên ghế sofa, ngay sau đó cả người cũng nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại. Trong đầu không ngừng nhớ tới đêm đó, anh không để ý đến Trác Viện khóc lóc cầu xin tha thứ, cố tình phát tiết dục vọng trên người cô, thân thể Trác viện gầy yếu nằm trên giường xoay lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích, toàn thân cẩn thận cuộn tròn, một màn này làm anh muốn đánh mình một trận.

Bởi vì sợ mình không kiềm chế được lần nữa, Kỷ Nhất Thế đành ở lại công ty.

Anh thừa nhận Biên U Lan nói đúng, anh đúng là ăn dấm chua của Phương Đại Tề, hơn nữa dấm chua còn bay đầy trời.

Những bức hình kia anh biết có người cố ý chụp, anh không nên cầm nó, có thể thấy trong tấm hình kia Phương Đại Tề đưa tay sờ đầu Trác Viện, anh liền hận không thể làm thịt người đàn ông kia.

Trác Viện là người phụ nữ của anh, anh cũng lấy về nhà rồi, tại sao Phương Đại Tề còn chạm vào cô?

Mà Kỷ Nhất Thế tức hơn là, Trác Viện- người phụ nữ ngu ngốc này không hiểu được phải né tránh, biết rõ anh sẽ tức giận, vẫn đi gặp Phương Đại Tề, còn nhận lấy quà của anh ta. Hờn dỗi này, Kỷ Nhất Thế chưa từng nói cho ai, buồn bực giấu trong lòng.

Ly hôn? Anh chưa từng nghĩ qua, Biên U Lan cho rằng anh là loại đàn ông tùy tiện đem ly hôn giắt ngoài miệng sao? Anh từng nói qua với Thẩm Ước, anh tuyệt đối sẽ không ly hôn, cho dù Trác Viện muốn, anh cũng sẽ không đồng ý

Kỷ Nhất Thế chưa từng quá nhớ nhung người phụ nữ nào. Một tháng nay, chỉ cần yên tĩnh,không lúc nào anh không nhớ tới Trác Viện, vì thếmỗi ngày anh đều làm việc, làm chính mình mệt đến mức nằm lên giường liền ngủ. Nếu không chính là uống rượu, một khi uống say, trong lúc mơ mơ màng màng, nghĩ đến cô sẽ không quá khó chịu.

Có lẽ anh thật sự không nên hẹp hòi như vậy, rõ ràng Trác Viện cũng hèn mọn nghĩ lấy lòng anh, nhưng anh vẫn hờ hững với cô, anh đúng là người đàn ông thiếu sự khoan dung.

Đợi qua hết đợt bận này, vừa lúc là lễ mừng năm mới, anh quyết định về nhà, đem Trác Viện ôm vào trong ngực, hò hét làm cô vui vẻ…..

Nhờ ý nghĩ này, phiền muộn hơn một tháng qua cũng tiêu tan đi không ít. Anh nhắm mắt nghỉ ngơi nửa giờ, kiểm tra giấy tờ để chiều mai đi gặp khách hàng ở Hồng Kông một lần nữa, tính rửa mặt, đi ngủ, nhưng lúc này điện thoại di động lại vang lên.

“A lô.” Có thể gọi đến điện thoại di động, trừ bỏ người nhà anh ra thì chính là bạn bè nhà họ Kỷ, mà gọi nhiều lần như vậy không phải mẹ anh thì còn ai vào đây.

“A Thế, con đang ở đâu?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm bất mãn của mẹ Kỷ.

“ Công ty.” Kỷ Nhất Thế liếc mắt nhìn dãy số trên di động, là số điện thoại của mẹ anh ở Đài Loan, vậy tức là lúc này bà đang ở đây.

“ Con cùng Viện Viện xảy ra chuyện gì? Mẹ vừa mới xuống máy bay về đến nhà, trong nhà ngay cả một bóng người cũng không có!”

“ Viện Viện đi ăn cơm với anh trai cô ấy, muộn một chút mới về, mẹ không phải năm sau mới muốn trở về, sao giờ đã về rồi?”

“ Cũng không phải do A Sanh rốt cuộc cũng quyết định về Đài Loan sao, nó đồng ý làm việc ở bệnh viện trên danh nghĩa Kỷ thị, mẹ trở về nói trước với viện trưởng cùng các đồng nghiệp.”

“A Sanh trở về Đài Loan, mẹ yên tâm để Manh Manh một mình tiếp tục ở lại nước Anh?”

“ Lúc trước nha đầu kia nổi loạn mất tích, cuối cùng bị mẹ phát hiện chạy đi Ý làm người mẫu, nó sống chết không chịu về Đài Loan, mẹ bị nó làm cho tức đến mức huyết áp cũng tăng rồi” Nói đến con gái bảo bối, giọng mẹ Kỷ tuy tức giận nhưng khó nén nổi cưng chiều.

Không có tâm tình nghe bà càm ràm, Kỷ Nhất Thế phiền lòng nói “ Con tắt điện thoại.”

“A Thế, con khoan hẵng tắt, mẹ hỏi con, con cùng Trác Viện có phải cãi nhau hay không? Mẹ nghe quản gia nói, con một chút cũng không trở về nhà.”

“Không có, chẳng qua công việc bận quá.”

“ Nhà chúng ta cách công ty bao xa, con bận đến mức cũng không có thời gian trở về?” Từ đầu mẹ Kỷ đã không tin lời giải thích của anh.

Biết mẹ Kỷ bất mãn, Kỷ Nhất Thế than thở, “ Mẹ, chuyện của con với Viện Viện, tự chúng con sẽ giải quyết, mẹ không nên nhúng tay vào.”

“Hừ, có người nào che chở vợ như con không, còn sợ mẹ thành mẹ chồng hung ác, gây khó dễ cho vợ con hay sao?”

Kỷ Nhất Thế đem lời trêu đùa của bà như gió thoảng bên tai “ Mẹ, con còn bận việc, không nói nữa.”

“Này, a Thế….” Mẹ Kỷ vẫn kêu ở đầu bên kai điện thoại, đáng tiếc Kỷ Nhất Thế đã cúp máy.

Trác Viện vốn nói về nhà mẹ đẻ một ngày, nhưng liên tiếp mấy ngày cũng chưa trở về biệt thự nhà họ Kỷ. Ngày hôm đó, mẹ Kỷ hẹn mấy người bạn đến nhà đánh bài.

Đánh vài ván, Lâm phu nhân tò mò hỏi “ Sao không thấy con dâu của bà?”

“ Nói với con trai tôi muốn về nhà mẹ đẻ ở vài ngày.” Nói đến Trác Viện, trong lòng mẹ Kỷ có chút bất mãn, mẹ chồng trở về Đài Loan cũng sắp một tuần rồi, cô ta còn muốn trở vềnhà họ Trác, thậm chí ngay cả về nhà nhìn qua cũng không thấy.

“Thật hay giả? Trác phu nhân hận không thể đuổi cô ta ra khỏi cửa, sao có thể tốt bụng để cô ta trở vềbên đó, bà có nghe lầm không?”

Một vị phu nhân khác hoài nghi, căn bản không tin.

“Dù thế nào đó cũng là con gái ruột của chồng bà ta, bà ta sẽ không ác như vậy chứ?” Mẹ Kỷ một bên cầm bài một bên nói.

“ Sao lại không, ban đầu con dâu trước khi gả cho con trai bà, tôi nghe nói nhà họ Giang vì con dâu bà thiếu chút nữa ầm ĩ cả gia đình.”

“Làm sao?”

“ Lão già Giang Gia Văn kia không tu, lại còn nghĩ trâu già gặm cỏ non, Trác phu nhân vì tiền, thật tính đem con dâu nhà bà làm tình nhân của Giang Gia Văn. Cuối cùng bị Giang phu nhân phát hiện, trong nhà long trời lở đất, vừa lúc tài chính của công ty có vấn đề, lúc này mới thôi. Bà xem, chuyện như vậy mà người đàn bà kia cũng làm ra được, bà còn mơ tưởng bà ta có lương tâm sao?” Nếu như là con ruột của mình thì ai làm thế, bởi vì không phải do mình sinh ra nên mới hời hợt.

Lá bài trên tay mẹ Kỷ cũng rơi xuống bàn, tức giận quay đầu hỏi “ Bà nói thật?”

“Đương nhiên là thật, không tin bà hỏi Giang phu nhân.”

Vậy không được rồi, mẹ Kỷ không còn tâm trạng đánh bài, bận rộn gọi quản gia vào phòng “ Ông gọi điện thoại cho đại thiếu phu nhân, bảo nó về nhà một chuyến.” Nghe thấy lời nói của Phương phu nhân… mẹ Kỷ ngồi có chút bất an.

Năm phút sau, quản gia đi vào phòng lần nữa “ Phu nhân, đại thiếu phu nhân đã tắt điện thoại.”

“Vậy gọi cho nhà họ Trác, hỏi xem nó có ở đó không, muốn nó về gặp tôi.” Mẹ Kỷ vội nói.

Quản gia nghe mẹ Kỷ tìm đại thiếu phu nhân có việc gấp, vội vàng đi gọi điện thoại.

Lại qua năm phút sau, quản gia chạy vào trong phòng “ Phu nhân, nhà họ Trác nói đại thiếu nhân chưa có về nhà.”

“Cái gì”

“Người giúp việc bên đó nói…. Sau khi kết hôn, đại thiếu phu nhân chưa trở về qua…” Quản gia ấp a ấp úng nói.

“Gọi điện thoại cho đại thiếu gia, bảo nó lập tức trở về nhà cho tôi!”

Vợ cũng đã đánh mất, thậm chí con trai bà còn không biết, ngày ngày vẫn bận rộn làm việc.

Ba vị phu nhân lúng túng nhìn thoáng qua nhau, nghĩ thầm hôm nay bài cũng không chơi được, rối rít tìm lý do ra về.

Chưa đến mấy phút sau, phòng bài vốn cười cười nói nói, nhiệt liệt đánh bài, chỉ còn một mình mẹ Kỷ.

Khi Kỷ Nhất Thế về nhà, mẹ Kỷ lo lắng ngồi chờ trong phòng khách, vừa thấy con trai bước vào cửa, muốn trực tiếp hỏi, nhưng Kỷ Nhất Thế chỉ im lặng, thần sắc bối rối lướt qua mẹ Kỷ chạy lên cầu thang.

Mẹ Kỷ nhìn con lớn luôn luôn thong dong tự tin, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt kinh hoàng cùng bất an trước mặt bà, tất cả chất vấn, trách mắng, nhất thời cũng không nói ra miệng.

Kỷ Nhất Thế mở cửa phòng, bên trong vẫn trang trí như cũ, là phòng anh hai mươi mấy nămnay, nhưng lại thiếu đi thân ảnh kia.

Chưa từ bỏ ý định, anh vọt vào nhà tắm, bên trong trống trơn, chỉ còn đồ dùng hàng ngày của cô, anh trở lại phòng, kéo tủ quần áo ra, cũng đem ngăn kéo từng ngăn từng ngăn mở ra, quần áo của anh vẫn được sắp xếp chỉnh tề, quần áo của cô cũng không ít, nhưng lại không thấy những bộ quần áo cô mang từ nhà mẹ đẻ sang.

Anh không tin Trác Viện luôn miệng nói nghe lời anh, một lòng chỉ nghĩ lấy lòng anh, thế nhưng lại bỏ anh đi.

Kỷ Nhất Thế vừa đi vào thư phòng, nơi này đã từng là nơi bọn họ thường xuyên nghỉ ngơi, anh làm việc, cô liền đọc sách, thỉnh thoảng còn làm thủ công chút ít, cô luôn yên lặng theo anh, không ầm ĩ cũng không làm khó….

Đáng chết! Cô đã đi đâu?

Kỷ Nhất Thế giống như người mất hồn trở lại phòng, nhìn bàn trang điểm, đó là món quà sau khi kết hôn, anh đặc biệt làm cho cô. Anh lại phát hiện nhẫn cưới của cô đơn độc bị chủ nhân để lại, cùng những chiếc bình cô tự chọn….

Bất kỳ thứ gì anh tặng cô, bất kỳ thứ gì thuộc về nhà họ Kỷ, cô gần như không mang đi….

“A Thế…” mẹ Kỷ yên lặng đi lên lầu, nhìn vẻ mặt thống khổ của Kỷ Nhất Thế, đau lòng gọi.

“Mẹ, con muốn yên tĩnh một chút, mẹ trước không nên quấy rầy con.”

“Bây giờ con còn có tâm tình yên lặng? Con nhanh chóng đi tìm ngườitrở về.” Đã sắp một tuần, Trác Viện có thể đi đâu?

Ngày đó ở văn phòng nghe được cuộc đối thoại giữa Kỷ Nhất Thế và Biên U Lan, Trác Viện đã quên mình rời đi như thế nào, khi cô lấy lại tinh thần, người đã ở trên đường cái. Bốn phía tất cả đều là cảnh phố xá xa lạ, cô liền như vậy nhìn xung quanh, hoảng sợ lại bất lực, không biết nên đi đâu, cô ngây ngốc nhìn đám đông đi qua, cầm quần áo mang ra khỏi nhà họ Kỷ.

Mẹ lưu lại nhà trọ ở lầu 3, tuy rằng không gian không quá lớn, nhưng phòng ở coi như sạch sẽ. Một phòng ngủ, một phòng khách, mọi thứ đơn giản đều có, mà cô còn thực may mắn gặp được dì Phương ở đây, dì Phương biết cha Trác Viện đã mất, cô không quen ai, chỉ có một mình, không nhịn được hốc mắt đỏ lên.

“Viện Viện, cháu yên tâm, cháu ở đây rất an toàn, dì Phương cùng chú Phương ở lầu hai, có việc gì có thể tìm chúng ta.” Dì Phương lôi kéo tay cô nói chuyện, trước kia bà cảm thấy Trác Viện, cô gái nhỏ này không chỉ xinh đẹp, còn thực ngoan ngoãn, yên lặng, làm cho người ta không nhịn được yêu thương từ đáy lòng. Đã qua nhiều năm, không chỉ bộ dáng không thay đổi, ngay cả tính cách vẫn tốt như vậy.

“Cám ơn dì Phương.” Trác Viện cảm kích nói.

“Cháu xem có gì cần chuyển lên nhà không, nếu một chút cháu không chuyển được, dì có thể kêu chú Phương giúp cháu.”

Nhìn Trác Viện không nhiều thịt, bộ dáng gầy gò yếu ớt, khẳng định không có sức, chuyển nhà hẳn là sẽ rất vất vả, dì Phương lập tức nhiệt tình trợ giúp.

“Dì Phương, không cần, cháu không có cái gì, đồ trước kia mẹ cháu lưu lại, cháu có thể dùng, cháu sửa sang lại một chút là được.”

“Vậy có cần mua đồ dùng hàng ngày gì không? Dì có thể nhờ chú Phương lái xe đưa cháu đi.”

“Như vậy có phiền chú Phương quá không?”

“Không có, sau khi ông ấy về hưu, mỗi ngày thật sự nhàn rỗi, chỉ sợ không có việc gì làm.”

Nói lời cảm ơn cùng dì Phương, hôm nay Trác Viện nhờ chú Phương giúp, đơn giản mua một ít đồ dùng, lại dùng thời gian hai ngày, đem phòng ở mơ hồ sửa sang lại một chút.

Sau, cô ngồi trên sofa phòng khách, nhìn mình vừa trang trí xong, phòng ở ấm áp hơn, trong lòng tràn ngập cảm giác yên ổn.

Trác Viện biết, nơi này về sau là thuộc về mình, cô không nhịn được sờ sờ bụng còn chưa lộ ra, “Cục cưng, về sau đây là nhà của chúng ta, là nhà bà ngoại để lại cho cục cưng và mẹ .....”

Mấy ngày nay, Trác Viện cơ hồ không thể nào ngủ, cũng tùy tiện ăn đối phó một chút, ngẫu nhiên dì Phương sẽ mang một chút đồ ăn lên, nói là nấu nhiều lắm không ăn hết, hại cô nhận đến ngượng ngùng. Cô biết dì Phương là nhìn thấy mình mỗi ngày vội vàng sửa sang nhà, ăn bữa nay, bỏ bữa mai mới có thể tốt bụng mang đồ ăn lên.

Hiện tại phòng ở sửa sang lại tốt lắm, cô cũng lại không bận rộn như vậy, không thểvô duyên vô cớ nhận lấy ý tốt của dì Phương, cô quyết định chờ một chút nữa sẽ đi siêu thị mua đồ ăn. Lúc bận rộn không cảm thấy cô đơn, hiện tại rảnh rỗi, cô bắt đầu nhớ đến Kỷ Nhất Thế, không biết anh đang làm cái gì? Có phải còn ở tại công ty hay không? Có phát hiện cô đã theo ý anh rời khỏi biệt thự nhà họ Kỷ haykhông ? Anh hẳn là một hơi thở dài bao nhiêu nhẹ nhõm, ít nhất không cần lại mỗi ngày đối mặt với cô cũng không cần vì tránh cô, rơi vào hoàn cảnh có nhà mà không thể về.

Ngay từ đầu, điện thoại của cô còn khởi động máy, cô biết khi đó trong lòng mình còn ôm một tia hy vọng, nghĩ Kỷ Nhất Thế phát hiện không thấy sẽ đi tìm cô, sau đó hò hét mang cô về nhà.

Nhưng thẳng đến di động hết pin, anh vẫn không gọi điện thoại cho cô, Trác Viện tự giễu nói cho chính mình, anh thoát khỏi cô còn không kịp, saocòn có thể gọi điện thoại cho cô? Chính mình đừng tự đa tình nữa, mộng tưởng hão huyền.

Sau khi di động hết pin, cô luôn không nạp điện lại, nghĩ rằng dù sao cũng sẽ không có người tìm mình, cô quyết định chăm sóc tốt cho bản thân, những cái khác không cần nghĩ nhiều.

Bừa bộn nhiều việc, bận sáu ngày, cô mới ý thức được, mình rời khỏi nhà họ Kỷmất một tuần.

Tuy rằng đáy lòng tự nhủ, không cần nghĩ đến Kỷ Nhất Thế, nhưng buổi tối một mình nằm trên giường, luôn không khống chế được suy nghĩ, sẽ không nhịn được mà nhớ tới anh.

Trác Viện đứng dậy, cả người tiến vào sofa, toàn thân cô lạnh như băng, ánh mắt ửng hồng, mừng năm mới năm nay, hoàn hảo có cục cưng bên cạnh cô, bằng không cô liền cô đơn một mình. Tuy rằng trước kia ởnhà họ Trác cũng một mình một góc, nhưng khi đó còn có anh trai, mà lúc này cô ngay cả anh trai cũng không dám liên lạc......