Mục Thần Ký

Chương 357: Bá thể thật giả




- Hư công tử, rượu cống phẩm trong hoàng cung, uống có quen không?

Hẻm Hoa Thính Vũ các trong kinh thành, tiếng tỳ bà ồn ào, tiếng đàn vang vọng, ống tiêu nghẹn ngào, lại có mấy nữ hài vừa múa vừa hát, Tần Mục rót rượu cho Hư Sinh Hoa, cười nói:

- Đây là Lục công chúa mang ngự tửu tới, ngày bình thường ta rất ít uống rượu, không biết tốt xấu, ngươi cảm thấy hương vị như thế nào?

Linh Dục Tú mặc nam trang, đôi mắt đẹp nhìn quanh, dò xét bốn phía, nội tâm vừa sợ vừa hưng phấn:

- Chăn trâu lại dẫn ta đi dạo thanh lâu, phụ hoàng biết khẳng định chém đầu hắn! Nơi này chính là thanh lâu Thính Vũ các nổi danh khắp kinh thành? Dường như cũng không có hương diễm như lời đồn...

Hồ Linh Nhi rất quen thuộc các nữ hài trong Thính Vũ các, đã sớm chạy đi tìm kiếm nữ hài quen biết trò chuyện ríu ra ríu rít không biết trời đất.

Hư Sinh Hoa đặt chân nơi phong trần nhưng vẫn không nhiễm phong trần, hắn vừa uống rượu vừa nói:

- Rượu trong cung đình tuy tốt nhưng không bằng rượu Thượng Thương, có lẽ thời gian ủ chưa đủ. Nếu như Tần giáo chủ uống qua rượu ngon của Thượng Thương ta, lại uống rượu này sẽ không phẩm ra ngon hay không.

Linh Dục Tú nhìn thiếu niên đối diện Tần Mục, trong lòng hiếu kỳ, Hư Sinh Hoa đẹp trai ngọc thụ phong lâm, không giống người chân chính.

Dung mạo của hắn không có bất cứ khuyết điểm nào, quần áo, cử chỉ, nói chuyện và hành động, tất cả đều không tìm ra khuyết điểm.

Nhưng Tần Mục ngồi đối diện hắn lại có rất nhiều bệnh vặt.

Tần Mục không đẹp trai bằng hắn, mặc dù Tần Mục dáng dấp không tồi nhưng vẫn kém Hư Sinh Hoa. Tần Mục có phần cường tráng, cho người ta cảm giác tinh lực tràn đầy, bởi vì bận rộn vất vả mấy ngày, hầu như không có thời gian đi ngủ, nhưng Tần Mục vẫn có tinh thần phấn chấn.

Hư Sinh Hoa lại có vẻ nội liễm, ổn trọng, trời sập cũng không sợ hãi, tâm bình thản như nước giếng.

Tần Mục có đôi khi khiêm tốn quá mức, có đôi khi lại tự đại quá mức, mặc dù tâm địa thiện lương, nhưng có đôi khi lại rất tà ác, có đôi khi không hiểu phong tình, nhưng có đôi khi lại trêu chọc nội tâm người ta vui vẻ giống như mùa xuân đã đến.

Tần Mục có đôi khi làm việc cẩn thận, giọt nước không lọt, có đôi khi lại rất phóng khoáng, làm bừa bất chấp tất cả, thường xuyên chọc ra rất nhiều việc.

Có đôi khi hắn rất thông minh, nhưng thời điểm dần lại làm người ta hận ngứa răng.

Nhưng mà, những thứ này không thể nhìn thấy trên người Hư Sinh Hoa.

Hư Sinh Hoa giống như người hoàn mỹ không tìm ra bất cứ thiếu sót gì, dùng từ xinh đẹp hình dung nam nhân này cũng không quá mức.

Hắn là một người như vậy, bất kể là bạn bè hay là kẻ thù của hắn, đối mặt với hắn đều có cảm giác như tắm trong gió xuân.

- Giả đến mức không giống người.

Linh Dục Tú nhìn hai nữ hài sau lưng hắn, nàng có phần đồng tình với hai nàng, nàng nhìn ra ánh mắt hai nữ hài nhìn lên người Hư Sinh Hoa lại sinh ra tình cảm nóng bỏng, nhưng hiển nhiên tình cảm của hai nữ hài này đã dùng sai đối tượng.

Người hoàn mỹ giống Hư Sinh Hoa sẽ không yêu các nàng, cho dù yêu các nàng, các nàng cũng không tiếp nhận, bởi vì chính mình cũng không hoàn mỹ, cho nên nội tâm sẽ sinh ra tự ti.

Dạng tình cảm này không lâu dài, chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.

- Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, ta cũng không biết ngươi sẽ là địch nhân của ta.

Tần Mục đặt chén rượu xuống, nói:

- Thời điểm biết việc này, ta rất khó chịu. Thật ra chúng ta có thể trở thành bằng hữu, chẳng qua cũng tốt, ta cũng cần địch nhân giống như ngươi.

Hắn cười nói:

- Người xuất sắc như ta và ngươi, trên đời này không có mấy người, nếu như đều là bằng hữu, ta thật sự thất vọng.

Linh Dục Tú duỗi ngón tay chọc chọc vào người hắn, thấp giọng nói:

- Chăn trâu, khiêm tốn một chút...

Tần Mục cười nói:

- Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi!

Sau lưng Hư Sinh Hoa, Ngọc Liễu cười tủm tỉm nói:

- Nhân Hoàng thật sự không biết khiêm tốn. Thượng Thương không phải hạ giới, Hư công tử trong Thượng Thương cũng không phải phàm nhân hạ giới các ngươi, ngươi làm sao có thể đánh đồng với Hư công tử?

Hư Sinh Hoa lắc đầu nói:

- Nhân Hoàng có thể. Nhân Hoàng điện với tư cách địch thủ đối đầu với Thượng Thương suốt hai vạn năm, vì cái gì truyền nhân của nó không thể đánh đồng với ta? Ngươi vũ nhục hắn, chính là vũ nhục ta.

Ngọc Liễu hơi đỏ mặt.

Hư Sinh Hoa nói:

- Lần này ta xuống núi, chính là vì diệt trừ tân Nhân Hoàng, lúc gặp được Tần huynh còn tưởng rằng Tần huynh là Đạo tử của Đạo môn, không nghĩ tới lại là vị Nhân Hoàng mà ta tìm kiếm. Về sau mới biết mình bỏ qua. Ta đi tới hạ giới đã gặp được rất nhiều thiên kiêu kiệt xuất, cũng lĩnh giáo bọn họ, tất cả đều kém ta. Kết quả suy nghĩ một chút, vẫn là Tần huynh làm ta cảm thấy kinh diễm.

Tần Mục rót rượu vì hắn, cười nói:

- Ta đáp ứng ngươi, muốn mời ngươi uống rượu, sau khi uống rượu xong, ta đánh chết ngươi, hoặc là bị ngươi đánh chết, tất cả đều là chuyện may mắn, không để lại tiếc nuối.

Hư Sinh Hoa nâng chén kính tặng, hai người chạm chén, từng người uống một hơi cạn sạch.

Tần Mục cảm khái nói:

- Cùng là Bá thể, nhưng có phân chia thật giả. Ngươi có thể tìm được ta, kỳ thật cũng không phải là trùng hợp, mà là liên hệ giữa Bá thể cùng Bá thể giả. Ngươi là địch nhân số mệnh của ta, sẽ không làm bằng hữu.

- Bá thể?

Hư Sinh Hoa mờ mịt.

- Thì ra Hư huynh cũng không biết Bá thể.

Tần Mục chỉ chỉ bản thân, cười nói:

- Chính là ta Bá thể, ngươi là Bá thể giả, ngươi ta có liên hệ trong cõi u minh. Cũng không phải ngươi là đệ tử Thượng Thương, ta là đệ tử Nhân Hoàng, giữa chúng ta đã định trước không chết không thôi, bởi vì ta định trước có Bá thể, ngươi là Bá thể giả, ta là Bá thể chân chính, ngươi nhất định phải giết ta, mới có thể cướp đoạt số mệnh của ta, thành tựu Bá thể chân chính.

Hư Sinh Hoa càng mờ mịt.

- Hư huynh không biết những việc này, cũng khó trách.

Tần Mục nghiêm túc nói:

- Câu chuyện liên quan tới Bá thể cực kỳ bí ẩn, người biết việc này không nhiều. Ngươi xem, chúng ta là nhân vật xuất chúng nhất trên thế gian, ngươi trở thành đệ tử Thượng Thương, ta trở thành Nhân Hoàng, trong này là trùng hợp sao? Không phải!

Thiếu niên nắm chặt nắm đấm, lời nói cao hơn trước:

- Đây là số mệnh giữa Bá thể gây ra!

Hư Sinh Hoa nghẹn họng nhìn trân trối, qua hồi lâu, lúc này mới chậm rãi nói:

- Ta là Bá thể? Sư tôn Ngọc Quân không nói với ta việc này.

Sắc mặt Tần Mặc ngưng trọng:

- Bá thể, đó là thể chất mạnh nhất! Ngươi trước kia có phải học cái gì cũng dễ dàng, dạy cái gì cũng biết, suy một ra ba? Những thứ tứ đại linh thể còn chưa học được, ngươi đã học xong.

Hư Sinh Hoa gật đầu, kinh ngạc nói:

- Thì ra đây chính là Bá thể.

- Vậy là đúng rồi!

Tần Mục đặt chén rượu xuống, kích động nói:

- Ngươi có cảm giác hay không, tu vi những người khác không thâm hậu bằng ngươi, thần thông giống nhau, uy lực thần thông của bọn họ không bằng ngươi?

Hư Sinh Hoa gật đầu lần nữa, nói:

- Lúc ta mười bốn tuổi đã vô địch trong Thượng Thương. Cho dù sư tôn ta tự phong Thần tàng, pháp lực cũng không thâm hậu bằng ta.

Ánh mắt Tần Mục chân thành, nói:

- Đây chính là Bá thể!

Hư Sinh Hoa lẩm bẩm nói:

- Thì ra đây chính là Bá thể... Chẳng qua vì cái gì Tần huynh nói ngươi là Bá thể thật, ta là Bá thể giả? Làm sao phân chia Bá thể thật và Bá thể giả?

Vẻ mặt hắn nghiêm túc.

Tần Mục rót rượu lần thứ hai, mỉm cười nói:

- Ngươi đánh không lại ta, ngươi chính là Bá thể giả. Đến đây, cùng là Bá thể, ngươi ta nên uống chén lớn.

Hai người bưng rượu uống một hơi cạn sạch, Hư Sinh Hoa lắc đầu nói:

- Không có đánh qua, làm sao biết thắng thua? Nói không chừng ta mới là thật, ngươi là giả. Trong cõi u minh tự có định số, ngươi đoạt số mệnh của ta, muốn trở thành Bá thể chân chính.

Tần Mục ngạc nhiên, gãi đầu một cái nói:

- Có lẽ cũng có loại khả năng này. Đến đây, uống cạn một vò vì Bá thể thật.

Hắn đẩy hai vò rượu ra, đưa một vò rượu tới trước mặt Hư Sinh Hoa, bản thân hắn ôm một vò uống cạn.

Hư Sinh Hoa cau mày, mặc dù hắn cũng uống rượu, nhưng từ trước tới nay đều có độ, lướt qua thì thôi, sẽ không nâng ly thoải mái. Chẳng qua Tần Mục đã ôm vò uống cạn, hắn cũng đành ngửa đầu uống theo.

Linh Dục Tú lại dùng ngón tay chọc chọc Tần Mục, nói nhỏ:

- Chăn trâu, ngươi sắp say rồi, đừng uống nữa!

Tần Mục uống hết sạch, hắn đã say ngà ngà, cười nói:

- Hiếm thấy gặp được đồng đạo, đương nhiên không say không nghỉ. Muội tử, ngươi đi hoàng cung cầm chút rượu tới đây.

- Không còn, ba vò này là ba vò cuối cùng, rượu cống phẩm trong hoàng cung bị phụ hoàng sai người bán đi, đổi tiền bổ sung quốc khố.

Linh Dục Tú lắc đầu nói:

- Quần áo và trang sức của ta cũng bị phụ hoàng bán mất.

Tần Mục cười ha ha, hắn đặt vò rượu xuống, vươn người đứng dậy, nói:

- Ta vốn có ý định uống say, sau khi tỉnh ngủ lại ganh đua sống chết với Hư huynh, không nghĩ tới rượu không còn, say chuếnh choáng nhưng không say. Hư huynh, đi thôi.

Hư Sinh Hoa thả vò rượu xuống, đứng dậy, Kinh Yến vội vàng nâng khăn ướt, Hư Sinh Hoa xoa xoa tay và khóe miệng, nói:

- Đi thôi.

Hai người đi ra ngoài, Tần Mục quay đầu lại nói:

- Duẫn nhi tỷ, ghi nợ cho ta.

Phó Khánh Duẫn cười tủm tỉm nói:

- Giáo chủ nói đùa, Thính Vũ các vốn là sản nghiệp của giáo chủ, ghi nợ cái gì?

Sắc mặt Linh Dục Tú tối tăm:

- Chăn trâu chết tiệt mở thanh lâu! Ta nói gia hỏa này dẫn ta đi dạo thanh lâu, thì ra hắn đi dạo thanh lâu do mình mở!

Nàng nhanh chân bước ra ngoài, Hồ Linh Nhi vội vàng đuổi theo, bên cạnh còn có Ngọc Liễu Kinh Yến nâng tì bà và bình ngọc.

Bên ngoài kinh thành đều là tiếng boong boong, cái Đốc Tạo xưởng rèn đúc linh kiện và bộ kiện Xạ Nhật Thần pháo, Tần Mục cùng Hư Sinh Hoa sóng vai đi ra khỏi kinh thành, đi tới bên cạnh Đốc Tạo xưởng.

Nội tâm Ngọc Liễu và Kinh Yến lo sợ bất an, nơi này đều là người của Tần Mục, các nàng lo lắng Tần Mục lại đột nhiên hạ lệnh cho cao thủ giết Hư Sinh Hoa!

Tần Mục dẫn Hư Sinh Hoa đi tới Đốc Tạo xưởng, nói:

- Hư huynh nhìn khí tượng Duyên Khang quốc như thế nào?

- Rất là bất phàm.

Hư Sinh Hoa dò xét những lò luyện và máy móc trong Đốc Tạo xưởng, khen:

- Xảo đoạt thiên công!

Tần Mục lấy ra một khối linh kiện lớn, nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn trên đó, quan sát công nghệ rèn đúc, không có sai lầm, nói:

- Ta phí rất nhiều tâm huyết vì khẩu pháo này. Ta tìm rất nhiều cao thủ thuật số, dùng hết bảo vật trong quốc khố Duyên Khang quốc, hai tháng sau sẽ luyện thành khẩu pháo này. Nếu ngươi còn sống, nhất định phải đến xem thử. Khẩu pháo này dùng để giết thần trong Thượng Thương.

Nội tâm Hư Sinh Hoa hơi chấn động, quan sát tỉ mỉ hoa văn trên đó, sắc mặt ngưng trọng, sau đó lại xem trận văn trên linh kiện khác.

Tần Mục tùy ý hắn quan sát, chắp hai tay sau lưng và yên tĩnh chờ, thầm nghĩ:

- Trước khi chiến đấu loạn tâm, ngươi đã thua. Hư huynh, quả nhiên ngươi ít trải qua chiến đấu sinh tử.