Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh

Chương 117






Mặt trời dần ló dạng, chẳng mấy chốc như dang đôi tay không giới hạn của mình vén bức màn đêm đầy sao trời, một ngày mới cứ thế chậm chạp mà bắt đầu.

Bên trong căn phòng xa hoa, từng tia nắng mơn trớn trên gương mặt thanh tú của Tổng giám đốc, cứ nghịch ngợm mãi cho đến khi cô nhíu mày, có chút khó khăn mở mắt.

Nhưng vẻ khó chịu cũng chẳng kéo dài lâu, bởi hình bóng người bên gối hiện lên trước mắt, Nguyệt Minh vô thức mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp đến tận tâm can này.

Sớm mai thức dậy, vừa mở mắt đã nhìn thấy người mình yêu đang say giấc nồng trong vòng tay, chẳng phải đây chính là điều hạnh phúc nhất sao?
Nguyệt Minh nhìn Gia An đang gối đầu vào cánh tay còn lại của mình, khi ngủ thì không sao, bây giờ thức giấc liền cảm thấy tê dại, nhưng cô vẫn không nỡ rụt ra, cứ thế mà chịu đựng, cứ thế mà ngắm nhìn nàng.
Cô lại còn lẩm bẩm vài lời mật ngọt đến chết người, tự nói, tự nghe rồi lại tự cười khúc khích, chịu thôi, có mấy ai rơi vào tình yêu mà bình thường, chính cô còn chẳng tự nhận thức được sự bất thường ấy nữa là.
Đôi lông mày thanh thoát của Gia An khẽ động, tiếp đến là hai mắt mở to, đập vào mắt nàng là hình ảnh Nguyệt Minh đang nhe răng cười...
Gia An liền đơ ra vài giây, học theo bộ não ngốc nghếch của Nguyệt Minh mà loading, nhưng nàng không ngáo như Tổng giám đốc, chỉ cần vài giây là toàn bộ ký ức đêm hôm qua liền ùa về, lập tức như một lớp màu nước nhuộm hồng cả gương mặt xinh đẹp của bác sĩ An.

Xấu hổ quá hoá thẹn, nàng đẩy Nguyệt Minh ra, sau đó tung người chạy vào toilet như tên lửa bay lên cung trăng.

Nguyệt Minh bị nàng đẩy lăn ra giường, có chút hoang mang, không hiểu chuyện gì, sao vừa mở mắt đã ghét bỏ cô như vậy?
Sao vậy?
Lẽ nào do...!do chuyện hôm qua, nàng vẫn còn giận dỗi cô hay sao?
Giận cô bởi vì...!bởi vì...
Aish!
Nguyệt Minh càng nghĩ càng rối, liền bật dậy, lò dò theo đến trước cửa phòng vệ sinh, cánh tay đưa lên rồi hạ xuống hơn mười lần.

Cô biết, nếu mình đánh động không khéo, hẳn là nàng còn xấu hổ hơn, nhưng tận sâu trong lòng vẫn muốn hỏi người yêu sao thế...!
Kết quả là Tổng giám đốc đành thở dài, đứng yên ngoài cửa phòng vệ sinh.

Mà bên trong này, bác sĩ An cũng không khá khẩm hơn là bao, nàng liên tục tát nước vào mặt mình.

Từng giọt, từng giọt nước lạnh buốt va vào gương mặt ửng đỏ của bác sĩ An, lại trượt dài xuống cổ, thấm qua lớp áo ngủ mà nàng không nhớ mình đã thay lúc nào.

Nàng cúi đầu nhìn, lại càng thêm xấu hổ, cả người trượt dài xuống đất, đưa hai tay ôm mặt mình, sau đó thở dài một hơi đầy não nùng.
A, muốn khóc ghê!
Nàng không bao giờ nên uống rượu, uống vào là loạn hết nhân tính, mà tức cái là sao không mất trí cho rồi đi, lại nhớ rõ mồn một thế này...
Lúc ấy, nàng thấy cơ thể nóng hầm hập, lại có chút lâng lâng, rồi nàng thấy Nguyệt Minh hôm nay sao mà xinh như thế, người yêu nàng hôm nào cũng xinh nhưng hôm nay đặc biệt khiến cả người nàng như bốc hoả.

Nàng ôm cô, nàng đưa môi hôn cô, rồi nàng cũng không biết mình lấy đâu ra dũng khí mà đánh bạo quyến rũ Nguyệt Minh thế kia!?
Trong đầu nàng chỉ toàn là hình ảnh hai cô gái không mảnh vải che thân quấn lấy nhau đầy nhiệt tình...
Điên mất, những hình ảnh này lẽ ra không nên có trong đầu nàng, lẽ ra nàng không nên cắm cái USB đó vào máy tính, lẽ ra không nên ấn xem, nhận thức được là gì rồi nên tắt chứ không phải là "xem thêm tí cho biết"...
Trời ạ, đường đường là một bác sĩ khoa sản, chuyên lo chuyện sinh đẻ cho người ta, cái gì cũng biết, tới chuyện của mình thì ngượng chín cả mặt, hỏng rồi...
Bác sĩ An ôm mặt tự trách móc thật lâu, nàng nghĩ mình cần thời gian để ổn định bản thân...!Mà khoan đã, chuyện này có gì đâu mà phải mất mặt, chỉ chuyện thường tình giữa những người yêu nhau mà thôi!? Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Cái vấn đề khiến nàng không dám nhìn mặt Nguyệt Minh sáng nay chính là sau khi thắp lên ngọn lửa tình nóng bỏng, Tổng giám đốc lại đường hoàng đứng đắn ấn nàng xuống giường, kéo chăn lên đắp lại cho nàng, sau đó còn hôn lên má nàng một cái thật dịu dàng...
Nàng lúc ấy cả người nóng bừng, nhìn một Nguyệt Minh lại cứ thế nhân ba nhân bốn lên, không rõ ngũ quan, chỉ biết rằng trong đáy mắt cô vẫn luôn ân cần và ngập tràn yêu thương.

-Không phải bây giờ, ngủ ngoan nha.- Nguyệt Minh nhỏ giọng nói, sau đó lại quay người đi làm gì đó.
Lúc Nguyệt Minh trở lại, Gia An đã bị rượu làm mất tỉnh táo mà ngủ đi mất.
Đó chính là vấn đề!
Đó chính là điểm mấu chốt khiến nàng xấu hổ!
Rõ ràng là nàng đã thả câu, cá cũng đớp mồi rồi lại chủ động gỡ móc câu ra bơi đi...
Bác sĩ An lại hoài nghi thêm nhân sinh 5 phút...
Không lẽ vấn đề là độ quyến rũ của bản thân, nàng cúi đầu xuống nhìn ngực mình, cũng đâu tới nỗi đâu!?
Nàng làm sao mà đối mặt được với Nguyệt Minh đây?
- Chị ơi, sao thế?
Vì Gia An rất lâu không trở ra, rốt cuộc Nguyệt Minh không chịu nổi nữa, đành đưa tay gõ cửa, phá tan đi lớp giấy mỏng giữa hai người.

Gia An lại càng xấu hổ hơn, hai tay ôm đầu.
Nguyệt Minh ngoài này cắn môi, không nghe Gia An đáp, cô đoán hẳn là nàng giận chuyện hôm qua rồi.

Thật ra, cô cũng đã rất khó chịu khi phải kìm nén sự kích thích, đến cả người mù còn có thể thấy được Gia An lúc ấy quyến rũ đến thế nào, hai má ửng đỏ, cả người cứ thế dính lấy lòng cô.

Chỉ là, điều ngăn Nguyệt Minh lại cũng chính là vẻ quyến rũ ấy, cô biết một phần rất lớn là do rượu tác động và cô không muốn lần đầu của cả hai diễn ra trong tình trạng Gia An say khướt không còn tỉnh táo...
Nếu có thể, cô muốn chuẩn bị thêm...!e hèm...!thêm một chút...
Nguyệt Minh rối ren, lấy can đảm đưa tay vặn thử nắm cửa, bất ngờ là cửa không khoá!
Tổng giám đốc liền đẩy cửa, gấp gáp đi vào, thấy người yêu đang ngồi ôm đầu trên sàn, sao trông tư thế này lại khiến cô cảm thấy như nàng đang bị oan uổng thế kia!?
Sao cô lại cảm thấy bản thân như vừa ăn hiếp nàng vậy nè?
Là đang giận dỗi sao?
Tổng giám đốc dè dặt đi đến, tay rất tự nhiên đặt lên lưng Gia An.
- Em xin lỗi.
Thức thứ nhất trong tuyển tập dỗ người yêu của Nguyệt Minh, đó chính là dù không biết chuyện gì xảy ra, cứ mở mồm xin lỗi trước.
- ...
- Chị làm sao vậy? Ai bắt nạt chị hửm?- Nguyệt Minh nói bằng giọng vỗ về.
Gia An hừ một cái, rõ ràng là em bắt nạt chị, em còn nói cái giọng đó!?
- Ngoan nào, bác sĩ An cứ như vậy làm em lo lắm biết không? Mà em lo là em sẽ hôn chị cho bớt lo đấy.
Gia An ngẩng đầu, hai mắt tròn xoe nhìn Nguyệt Minh, còn chưa kịp mắng cô không biết xấu hổ, đã bị hôn một cái thật nhanh, sau đó gương mặt cười ngố của Tổng giám đốc hiện lên trước mặt nàng.Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Gia An lại hừ một tiếng, đưa tay nhéo má cô.
- Ghét em quá đ!
- Còn không dậy sao? Em bế chị lên bây giờ!
- Ngon thì bế chị đi!
- Được thôi.- Nguyệt Minh không nói hai lời, trực tiếp đổi tư thế, một tay đỡ lưng, một tay luồn qua hai chân, cứ thế nhấc bổng Gia An lên theo kiểu bế công chúa trong sự bất ngờ của nàng.

Nhưng tư thế hào hùng còn chưa được mấy giây thì bác sĩ An nghe thấy một tiếng "Rắc" rõ to, tiếp đến là gương mặt trắng bệch của người yêu.
Trời ạ, em người yêu hay đau lưng, thêm cái tay yếu vì từng bị gãy của nàng...!thế mà lại mắc thêm cái bệnh sĩ diện!
Gia Minh ngồi ở bàn ăn, nhìn Ralph và Hạ Băng phấn khích liên mồm với nhau, từ chuyện showbiz đến những vấn đề xã hội, hết bay lên hóng chuyện trên trời lại nhảy xuống kể chuyện dưới đất...
Cả đêm hôm qua, ông bị hai người này rủ rê, thực ra là bắt ép, cùng nhau làm vài ván bài tiến lên, thiếu một tay liền không nói hai lời, bắt tài xế vào cho đủ chỗ.

Đánh đến mờ sáng cũng bắt đầu chán, tài xế được cho phép lui, Ralph lại tiếp tục mở máy chiếu, show thật to rõ các tác phẩm trong bộ sưu tập chưa công bố của ông.

Hạ Băng ở một bên nhận xét, dùng những từ ngữ chuyên ngành đến nỗi người ta còn tưởng nàng học thiết kế thời trang.

Tất nhiên, điều này khiến Ralph rất vừa lòng, đánh giá rất cao và đặc biệt yêu thích cô nhóc này.
- Từ giờ, thích đồ gì cứ nói chú.- Ralph tuyên bố.- Trước nay toàn Anthony dành phần tiếp xúc với Fuyu...!chú thiệt hối hận á, chả trách thằng nhóc ấy luôn mồm nói muốn Fuyu về làm mẫu cho R&W.
- OMG, thế thì còn gì bằng ạ!- Hạ Băng không khách khí, hai mắt sáng long lanh lên, không uổng công nàng bỏ một cuộc vui đùa với nàng siêu mẫu bốc lửa kia.

Nhưng Hạ Băng phải công nhận nàng thích nói chuyện với hai người đàn ông chững chạc, đứng đắn và tài năng này.

Một người ghét đàn ông như Hạ Băng mà có thể đưa ra lời khen dành cho họ như thế này cũng đủ để hiểu nàng kính trọng họ thế nào, chẳng trách, Gia An khi trưởng thành lại có nhân phẩm tốt như thế!
Hạ Băng cảm thán, đúng là mỗi người một cảnh ngộ, nàng cùng Ralph to to nhỏ nhỏ thêm đôi câu.
- Này, nhớ vụ cá cược của chúng ta chứ Fuyu?-Ralph thần bí nói.
- Haha, cháu sẽ không nuốt lời đâu.- Hạ Băng lắc lắc ly nước lọc trong tay.

Được câu trả lời vừa ý, Ralph nở một nụ cười thật tươi.

Lúc này, Gia Minh mới hắng giọng lên tiếng.
- Nghe nói lúc trước Fuyu bị bắt cóc.
- À, dạ.- Hạ Băng thở dài một hơi, làm vẻ mình não nề muốn chết, nàng cũng lờ mờ đoán ra lý do tại sao ông ấy lại biết.
Gia Minh nhìn nàng một chút, lại cất tiếng.
- Có thể cùng chia sẻ tư liệu cho chú không?
Hạ Băng híp mắt, nhìn người đàn ông vững chãi trước mặt, cảm giác tin tưởng tràn đầy, nhìn sang bên kia lại thấy Ralph cũng cười cười nhìn mình.

Hạ Băng không ngốc, sau đó nhoẻn miệng cười đáp trả.
- Được chứ ạ.
- Tạm thời đừng nói cho Nguyệt Minh biết.
- Dạ.
Lúc này, chợt có bước chân truyền đến từ cầu thang, ba người liền theo quan tính mà quay đầu nhìn.

Gia Minh không biết miêu tả cảnh tượng này thế nào, chỉ biết là lúc thu hồi tầm mắt, đã thấy Hạ Băng thở dài, lôi điện thoại ra ấn ấn gì đó, sau đó đưa đến trước mặt Ralph, vợ ông liền cười thỏa mãn.

Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
- Ha ha, thấy chưa, đã bảo con gái chú đỉnh nhất rồi!
Hạ Băng đưa tay đỡ trán, thế là đi mất một con siêu xe vừa tậu chưa kịp chạy của nàng rồi, ôi thôi, trong nội tâm nàng thầm gào thét, Selina Hoàng Nguyệt Minh ấy thế mà kèo dưới!
Bà mọe nó, cái số của nàng cược xe hình như không được phong thuỷ cho lắm!
Chắc chắn không phải trùng hợp, cả hai lần Hạ Băng thua cược đều là vì vấn đề tâm sinh lý của của Selina Hoàng Nguyệt Minh!!!
Không được, phải dạy lại!!!
Tạm rời xa một bàn ăn đầy hỉ nộ ái ố kia, quay lại với hai nhân vật chính của chúng ta, vì sao mà Hạ Băng lại đau khổ đi mất một con xe ấy hả?

Là vì lúc này Gia An đang đỡ Nguyệt-tàn tật-Minh xuống cầu thang...
- Chậm thôi, đi chậm một chút, chị đỡ lưng em rồi...
- Ui ui ui...!da.
Chơi cái gì mà quá tay như vậy hả Nguyệt Ngáo, có thể để cho tớ chút danh dự không!?
Hạ Băng khóc trong lòng.
- Đúng là con gái của ta.- Ralph xuýt xoa, con gái vàng con gái ngọc, vừa giúp daddy lấy được chiếc xe bản giới hạn mà không tốn tí sức nào.
Lúc hai đương sự đi đến được bàn ăn, Nguyệt Minh đau đến toát cả mồ hôi hột, Gia An kéo ghế, đỡ cô chầm chầm ngồi xuống.

- Đau tới vậy?- Hạ Băng nghi ngờ.
- Ờ.- Nguyệt Minh thở ra khi mông vừa chạm ghế.
- Làm gì mà dữ vậy!?
Hạ Băng bất mãn liếc sang Gia An, chỉ thấy bác sĩ An đỏ mặt.

- Bác sĩ An thật sự thô bạo như vậy á!?
Gia An ngượng chín mặt, lại cúi đầu bóp bóp bụng mỡ xinh xinh của mình, là do nàng nặng hay do lưng Nguyệt Minh là hàng đểu?
Dù nàng đã mấy lần bảo Nguyệt Minh đi khám rồi, người này cứ khăng khăng bảo bệnh dân văn phòng, ai mà không bị...
Gia An thấy thật kỳ lạ, người chăm tập gym như Nguyệt Minh vẫn sẽ bị đau lưng hay sao!?
Chỉ là...!suy nghĩ này của Gia An không một ai có thể nghe được, thế là cả ba người kia đều hiểu lầm Nguyệt Minh là vì chuyện kia mà đau lưng.
Biểu cảm vi diệu nhất vẫn là Hạ Băng, trên mặt biểu thị rõ ràng nỗi thất vọng về Nguyệt Minh, ôi chao, lần đầu đã bị chị bác sĩ làm cho đau tới vậy hay sao?
Rõ ràng biết ở đây còn có "ba mẹ vợ", chơi cũng phải có chừng mực chứ trời!?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nàng quay sang bật ngón cái trước mặt bác sĩ An.

- Quả không hổ danh bác sĩ khoa sản!
Gia An nghiêng đầu, trong não hiện ra hàng vạn dấu chấm hỏi.
Bệnh viện đa khoa quốc tế FF.
Ting— một tiếng, ánh đèn đỏ của phòng cấp cứu liền chuyển sang màu xanh, cánh cửa dày cộm mở ra.

Từ bên trong, một thân ảnh nam cao ráo bước ra ngoài, anh ta hơi khựng lại, nhìn về phía ánh sáng rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ trần xa xăm cuối hành lang.

Lạ thay, càng nhìn, đôi mắt anh ta lại càng lạnh lẽo hơn, dù cho ánh nắng có bừng sáng cả một vùng thế nào, anh vẫn cảm thấy u tối và bế tắc.
- Làm tốt lắm, bác sĩ Nhân, cậu đúng là MVP trong giới mà...-Một người đồng nghiệp đi ra sau, vỗ vỗ vai, tiếp tục nói thật nhiều lời hoa mỹ.

Trọng Nhân thu lại ánh mắt lạnh lẽo ban nãy, đưa tay kéo khẩu trang xuống, nở ra một nụ cười xã giao.
- Chuyện nhỏ ấy mà...
Tiếp sau đó, anh ta hàn huyên thêm vài câu với người đồng nghiệp của mình, cho đến khi hai chiếc giường bệnh được đẩy ra, đi về hai hướng, một về phòng hồi sức, một về nhà xác.
Lúc này, bác sĩ Nhân mới len lén nhìn theo giường bệnh đi về hướng nhà xác, thở ra một hơi thật khẽ, đến nỗi cả hành lang không ít người qua lại nhưng chẳng một ai hay biết.
Nơi này là "Khoa đặc biệt" của FF, chỉ có người nào đủ khả năng chi trả cùng những bác sĩ, y tá đã ký hợp đồng ràng buộc "bịt miệng" mới được đặt chân đến.

Bảo mật hai lớp tuyệt mật.

Hay nói các khác, chính là nơi diễn ra các cuộc trao đổi tạng.

Từ lúc rời khỏi HOPE, bác sĩ Trọng Nhân đã quyết tâm đến FF.

Anh ta biết đến sự tồn tại của "Khoa đặc biệt" này, và tất nhiên, với tài năng của anh ta, không tài nào mà lãnh đạo FF ngó lơ được.
Trọng Nhân muốn tiền, FF cũng muốn tiền, cuộc trao đổi đôi bên cùng có lợi như thế...! đấy là lời anh ta đã nói khi Jackson đến mời anh ta ký hợp đồng đặc biệt.

Với tay nghề cùng uy tín, Trọng Nhân không cần quá nhiều thời gian để trở thành quân át chủ bài của FF, tìm được tạng là một chuyện, muốn được anh ta đích thân cầm dao phẫu thuật, khách hàng còn phải chi trả thêm một khoảng kha khá.

Cha con nhà Jackson tất nhiên rất hài lòng về điều này...
Kết thúc mỗi ca ghép tạng, tiền liền nhanh chóng được chuyển vào điện thoại của bác sĩ Nhân, đồng nghĩa với việc có thêm một ánh mắt tuyệt vọng lại ghim thẳng vào lòng anh.

Như người hiến hôm nay, một cậu thanh niên khoẻ mạnh, thứ cậu cho đi chính là trái tim...!chỉ để đổi lại một đời yên ấm cho gia đình cậu.

Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Khoảnh khắc cậu được đẩy vào phòng phẫu thuật, các bác sĩ gây mê tiến hành làm việc, đột nhiên, Trọng Nhân thấy tay mình bị nắm lấy, là cậu nhóc ấy với sự tỉnh táo cuối cùng đang nhìn anh ta, ánh mắt hối hận, ngập tràn nước mắt.

- Tôi...!tôi...!không muốn chết.
Tuyệt vọng.
Tới giây phút sinh tử, con người ta mới biết yêu thương mạng sống của mình.

Nghịch cảnh đã đẩy những người khốn cùng vào sự lựa chọn oan nghiệt này, cậu nhóc nào biết, không chỉ là trái tim, mà ngay cả các cơ quan nội tạng còn tốt khác của cậu, cuối cùng cũng sẽ bị lấy ra sạch sành sanh.

Trọng Nhân hơi xiết tay, anh ta là bác sĩ, nhưng hành động này chính là giết người.

Anh tránh né ánh mắt cầu xin của cậu nhóc, sau đó nhìn sang bên giường còn lại, nơi gã giàu sụ đang hôn mê, trực chờ ca phẫu thuật ghép tim này thành công.
Ào ào...
Tắm nước lạnh sau mỗi ca phẫu thuật ghép tạng chính là thói quen từ khi vào FF của Trọng Nhân, chính lúc này, anh ta muốn rửa trôi đi hết mọi tội lỗi của bản thân.

Nhưng lạ thay, càng tắm, anh càng cảm nhận lấy dòng nước ấm lên, chẳng mấy chốc hoá thành dòng máu đỏ bao lấy toàn bộ cơ thể mình.
Hàng vạn tiếng kêu ai oán vang lên bên tai.

Trọng Nhân không hoảng hốt, thay vào đó anh ta bình tĩnh tắt vòi nước, dùng hai tay lau hết nước trên mặt mình đi.

Không thể vì việc nhỏ mà ảnh hưởng việc lớn.

Chút chuyện cỏn con thế này có đáng là bao?
Gia An nhìn điện thoại, nàng vừa lên xong menu cho bữa cơm, hôm nay nàng không phải trực.

Dạo này công việc xoay vần, nhiều ca phức tạp, tinh thần Gia An có chút mệt mỏi, bèn tận dụng thời gian mua sắm đồ ăn xong thì dạo phố, thưởng thức vài tách cà phê nóng hổi.


Gia An có một góc nhỏ nàng xem như chốn về, một quán cà phê nấp trong hẻm nhỏ, "dành cho người hướng nội", trái ngược hoàn toàn với các quán nổi tiếng hiện giờ.

Nàng dừng xe ở một bãi đậu xe công cộng, sau đó mới men theo đường nhỏ để đi vào hẻm.
Nàng thong thả rãi bước, thi thoảng giảm tốc độ lại để ngửi hương thơm từ giàn hoa thiên lý của một nhà dân nào đó.

Ánh mắt bác sĩ An hơi khựng lại, trước mặt nàng là một nữ sinh, sự việc sẽ chẳng có gì nếu như bước đi của cô gái ấy không được bình thường.
Gia An nhìn vào bóng lưng đang mặc đồng phục, dường như của trường cấp ba gần đây, sau đó lại chăm chú quan sát, hình như sức khỏe cô bé này không tốt, một tay bám vào tường, một tay lại bụm miệng.

Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Giờ này đáng lẽ em ấy phải có mặt ở trường, do sức khỏe không tốt mới phải về sao?
Gia An hơi tăng tốc đi lên, song hành cùng cô gái trẻ, nàng tốt bụng hỏi.
- Em ổn chứ?
Cô gái nhỏ có chút giật mình, đứng khựng lại, Gia An liền thấy gương mặt em ấy lấm tấm mồ hôi và tái nhợt.

Môi cô bé mấp máy, nhưng lời còn chưa ra đã có tiếng "Ụa" thật to, cả người ngã nhào ra trước.
Gia An nhanh chóng đỡ lấy, vỗ nhẹ lưng cô gái đang không ngừng nôn khan kia, không khỏi có chút hoang mang.
- Em đã ăn thứ gì không tốt sao?
Nhưng giây sau đó, nàng liền rút lại thắc mắc của mình khi cảm nhận được thân nhiệt nóng rực và nhìn thấy máu tươi thấm đẫm dưới chân bạn nhỏ.

- Để chị gọi cấp cứu.
Gia An hít một hơi, một tay vẫn ôm lấy cô gái trẻ, tay còn lại muốn lấy điện thoại ra.
- Đừng...!Chị...!Kệ...!kệ em...- Cô gái nhỏ thều thào, sau đó bước chân run rẩy cố tách ra khỏi Gia An.

Bác sĩ An ngừng động tác, lại đưa tay chạm vào bụng của cô gái trẻ, cảm thấy có chút nghi ngờ.
- Không được, em phải đến bệnh viện ngay- Gia An níu cô bé lại.

Cô bé như dùng hết sức bình sinh hất tay Gia An ra, rồi hét lên.
- Đừng có chõ mũi vào chuyện của người khác! Không phải chuyện của cô!
Dưới tư cách là một bác sĩ, Gia An vốn định sẽ cưỡng chế đưa cô bé đến bệnh viện, nhưng vào giây phút nghe thấy những lời đó, nội tâm nàng dao động trong vài giây, đột nhiên lại nhớ về một người trong quá khứ, hai tay buông thõng.
Cô gái nhỏ bước đi, máu lúc này chảy càng nhiều, thậm chí nhỏ giọt trên mặt đường, cô bé vẫn kiên quyết bám tường, từng bước nặng nề rời khỏi tầm mắt Gia An.

- Đứng yên đó! Việc này ảnh hưởng đến tính mạng của em.- Bác sĩ An lập tức lấy lại tinh thần, chạy lên chặn trước, tay bấm điện thoại, lập tức thông tin đến cứu thương.
Cô bé muốn chống cự, nhưng đã gần như hết sức lực, định dùng chút hơi tàn của mình phản kháng khỏi kẻ nhiều chuyện này, nhưng lực bất tòng tâm, đầu óc quay cuồng, nhân loại như đảo điên, tiếp theo là một khoảng đen bao phủ lấy tầm mắt.
Cô gái ngã ra sau, Gia An liền đỡ lấy, giảm sự va chạm của thân thể của em ấy với mặt đất.

Thân nữ sinh vừa chạm đất, hai tay co lại, mắt trợn trắng, cả người co giật, miệng sùi bọt mép.
Gia An bình tĩnh đỡ cô bạn nằm nghiêng sang trái, dùng áo mình gối đầu cô ấy, tiếp sau đó nàng nới lỏng toàn bộ cà vạt cũng như thắt lưng.

Cơn co giật kéo dài khoảng 4 phút, cô gái vẫn không tỉnh táo, mặt tái nhợt và hô hấp dường như không còn nữa.

Bác sĩ An liền thực hiện hô hấp nhân tạo, tất cả những gì nàng có thể làm lúc này chính là sơ cứu, cố duy trì sự sống cho đến khi các đồng nghiệp tới.
Rất may, xe cứu thương đã tới, Gia An thở phào một cái, vì cô bé không có người nhà nên nàng chỉ đành theo đến bệnh viện gần đó, làm hết mọi thủ tục cần thiết lại tốt bụng chờ đợi ngoài cửa phòng cấp cứu.

Trong lúc không có gì làm, bác sĩ An nhớ về những biểu hiện của cô gái trẻ, xuất huyết vùng kín rất nhiều, vòng eo hơi to so với dáng người, lại co giật, sốt cao.

Nàng nghĩ đến một chuyện, nhưng nàng không mong đây là thật, nàng cực kỳ ám ảnh bởi loại chuyện này.
- Cô là người nhà bệnh nhân vừa cấp cứu hả?
Một giọng nói vang lên, kéo Gia An về thực tế, người bác sĩ nhìn nàng rồi đánh giá.
- Sao cô có thể để cô ấy đến tình trạng này, thai 10 tuần tuổi mà uống thuốc phá thai, lại còn quá liều.
Bác sĩ An khựng người lại.
- Tôi...!tôi chỉ là người qua đường...!giúp đỡ.
Bác sĩ cấp cứu khẽ nhíu mày, nói một tiếng xin lỗi, sau đó bảo Gia An tìm xem trong cặp cô gái có phương thức liên lạc với người nhà không.

Gia An gật đầu phối hợp, nhưng nàng vẫn muốn hỏi thêm chút tình trạng của cô gái trẻ ấy.
Mãi đến khi người nhà cô gái vào viện, Gia An tự tổng hợp được toàn bộ tình hình: Em ấy mới 15 tuổi, học lớp mười, mang thai nhưng không biết, đến khi phát hiện vì lo sợ mà đã tự mua thuốc phá thai về uống, không ai hướng dẫn nên nghĩ rằng uống càng nhiều càng công hiệu...
Gia An trầm ngâm, rõ ràng là một ngày nên vui, nhưng tâm trạng bỗng dưng tuột không phanh.
- Xin chào người yêu, chị về trễ thế.
- Ann Ann, iu iu.
Nhưng thật may mắn cho nàng, vì khi vừa bước chân vào nhà, sự buồn bã đã nhờ hai người nàng yêu thương nhất đánh tan.
*****
Góc tự kỷ của tác giả
Bác sĩ An đối với việc phá thai vẫn có một nốt trầm trong lòng.
Chắc mn nghĩ Trọng Nhân hết vai rồi ha:)) chưa.

Trọng Nhân vs Thanh Phương còn 1 màn nữa mới hết:)).