Muốn Ly Hôn? Không Có Cửa Đâu!

Chương 60: Phiên ngoại 1.1 – Ba năm sau




Đầu năm nay là khoảng thời gian cực kỳ hạnh phúc của Tống Duy bởi vì có Mạnh Thụy Thư vẫn luôn ở bên cạnh đến tận khi quay lại trường, thậm chí cuối cùng hắn còn tự mình đưa cậu quay về thành phố A.

Nhưng nếu biết trong tương lai ba năm tới không thể nhìn thấy người này, cậu nhất định sẽ không thể vui vẻ như vậy.

Trong năm này, Tống Duy đậu A đại theo ý nguyện, nhưng người nào đó đồng ý sẽ dẫn cậu đi chơi lại không thấy đâu, thậm chí không một câu từ biệt.

Kiều Cảnh Thành nói hắn đi làm chuyện riêng của mình, mấy năm nay hắn vẫn luôn sống rất mệt mỏi, đột nhiên nghĩ ra một chuyện muốn làm.

Nhưng còn công ty thì sao?

Công ty vẫn hoạt động bình thường.

Hắn căn bản không có khả năng biến mất hoàn toàn, trừ phi cố ý trốn tránh cậu.

Ba năm sau, Tống Duy trở thành sinh viên năm ba, cậu đang theo học một chuyên ngành mà bản thân không thích lắm, tất cả chỉ để phục vụ cho mục đích kế nghiệp công ty gia đình sau này.

Đây là đại giới phải trả khi không đi di dân.

Nghĩ đến Mạnh Thụy Thư, chính Tống Duy cũng không biết cậu đang kiên trì điều gì.

Sau khi lên đại học, cậu dọn ra khỏi nhà Kiều Cảnh Thành. Anh họ và chị dâu càng ngày càng gắn bó keo sơn, mỗi ngày cậu nhìn mà muốn tự chọc mù mắt mình.

Vì thế cậu quyết định thuê một căn phòng ở gần A đại.

Chương trình đại học hơi nặng, một phần là vì đây là chuyên ngành cậu không thích lắm. Cậu tự học thêm đàn ghi-ta, cuối tuần ra ngoài chơi bóng, từng ngày từng ngày không biết mình đang làm gì.

Cậu ngồi ở cửa sổ nhìn dòng người đi bên dưới, nội tâm mờ mịt.

Không có mục tiêu, không có sở thích, nhân sinh thật bi ai.

Hai ngày cuối tuần Thẩm Trì được nghỉ, Kiều Cảnh Thành lại đang đi công tác nên anh quyết định đi thăm Tống Duy.

Cửa mở ra, giữa phòng khách bày đủ thứ đồ linh tinh liên quan đến hội họa.

“Ồ? Gần đây em học thêm vẽ tranh?”

Tống Duy khịt mũi, “Em học thử một chút…” Cậu hơi ngại ngùng, ở trong mắt anh họ và chị dâu nhà mình, cậu luôn là một đứa trẻ không đáng tin cậy.

“Cũng tốt, muốn làm gì thì cứ làm đi, hồi học đại học anh muốn làm nhiều thứ lắm nhưng chẳng có thời gian.” Thẩm Trì có chút hâm mộ, “Những đồ này đều là của dì làm, em nhớ ăn nhé.”

“Vâng.” Tống Duy dựa vào tủ lạnh nhìn chị dâu nhà mình, “Sao đột nhiên anh họ lại không dính lấy anh nữa?”

Thẩm Trì bật cười, “Nếu để anh ấy nghe thấy câu này, nhất định sẽ đánh em. Hai ngày này anh ấy đi công tác, mai mới về.”

“À…” Tống Duy gật gù, “Vậy thì hôm nay anh đừng đi, chúng ta đi chơi.”

“Được thôi.” Thẩm Trì nhìn đồng hồ, “Có thể dùng phòng bếp không? Chúng ta nấu ít cơm, ở đây có sẵn đồ ăn rồi.”

“Dùng được.” Tống Duy động thủ đi nấu cơm, “Anh ăn cơm hay ngũ cốc?”

“Còn được chọn cơ à?” Thẩm Trì đi tới, “Vậy ăn ngũ cốc đi, tốt cho sức khỏe.”

Thẩm Trì hơi yên tâm, đứa trẻ này rất độc lập, mạnh hơn anh nhiều.

“Chị dâu, cơm nước xong chúng ta đi siêu thị nhé? Mua một ít đồ ăn vặt rồi buổi tối xem phim kinh dị.” Cuối tuần rảnh rỗi có một người ở bên cạnh, đột nhiên Tống Duy cảm thấy rất hưng phấn.

Thẩm Trì buồn cười nhìn cậu, “Rõ ràng là rất muốn đi chơi mà sao không rủ bạn ra ngoài chơi? Cuối tuần ngồi ngốc trong nhà làm gì?”

Tống Duy rũ mắt, chăm chú vo gạo, “Còn không phải là muốn ra ngoài chơi với anh thôi sao?”

“Rồi rồi rồi, tùy em.” Thẩm Trì nói.

Năm nhất và năm hai Tống Duy rất điên, sau đó đột nhiên an tĩnh vì nghe tin cha mẹ ở nước ngoài sinh được thêm một tiểu đệ đệ.

Không biết là ở nước ngoài đã gặp phải kích thích gì hay thế nào? Cha mẹ Tống Duy đột nhiên nói với cậu, phải tự sống thật tốt, chuyện công ty cậu không thích thì cha mẹ không ép cậu nữa, muốn học cái gì thì học cái đó, cha mẹ luôn ủng hộ.

Thẩm Trì đối với chuyện này có chút cạn lời, sau đó cố gắng cùng với Kiều Cảnh Thành qua thăm Tống Duy nhiều hơn.

Hai người đi đến một siêu thị gần đó, không biết có phải là do ở cạnh trường đại học hay không, rất đông người.

Hai người cũng không dạo nhiều, đi thẳng tới khu đồ ăn vặt quét một đống lớn, sau đó ra chuẩn bị tính tiền luôn.

Người xếp hàng thanh toán rất dài, đột nhiên Tống Duy nhớ ra trong nhà đã hết dầu gội, cậu nhìn hàng dài đằng trước, nói với Tống Duy: “Chị dâu, em đi lấy thêm ít đồ, lập tức quay lại ngay, anh cứ tiếp tục xếp hàng đi.”

Thẩm Trì gật đầu, đứng tại chỗ chờ cậu.

Tống Duy thở dài, không hiểu vì sao càng ngày đầu óc mình càng không dùng được.

Đi qua các kệ hàng, mất hai phút mới tìm được nhãn hiệu mà mình hay dùng, cậu cầm lên một chai, chuẩn bị xoay người rời đi.

Một giọng nói rất lâu đã không nghe thấy đột nhiên vang lên, cậu hoài nghi nhìn về phía phát ra giọng nói ấy.

“Em nhiều chuyện quá vậy, mùi hương này thì làm sao mà không dùng?”

Cách đó không xa, một cô gái đang ôm cánh tay Mạnh Thụy Thư, hai người đang chăm chú nghiên cứu một chai sữa tắm.

“Em chỉ thích mùi sữa bò thôi!” Cô gái bất mãn.

“Được rồi được rồi, tùy em chọn.”



Tống Duy cứng đờ đứng tại chỗ nhìn hai người kia, trái tim thắt lại, đau đớn từng cơn, bạn gái?

Vậy là vẫn quyết định kết hôn?

Cậu thở ra một hơi, trong nháy mắt Mạnh Thụy Thư nhìn qua, cậu làm bộ không biết gì, xách chai dầu gội quay người rời đi.

Thẩm Trì nhìn sắc mặt của Tống Duy không tốt lắm, “Em không thoải mái à? Vậy thì cứ ra ngoài trước chờ anh.”

Tống Duy lấy lại tinh thần, nở nụ cười, “Em không sao, chỉ là người quá đông, biết vậy đã không đi tới đây.”

“Không phải em nói vừa ăn vừa xem phim mới đỡ sợ à?” Thẩm Trì nhìn Tống Duy, có cảm giác nhóc đã cao lên khá nhiều, duỗi tay đo đo, “Hình như em cao hơn anh rồi.”

Tống Duy bật cười, “Đúng vậy! Em đều tự mình nấu cơm, ăn đủ đồ dinh dưỡng.”

“Biết tự chăm sóc mình là tốt, anh còn sợ em ở một mình bên ngoài chơi bời lung tung.” Thẩm Trì cúi đầu nhìn xe hàng, “Mua hết từng này có khi ăn đủ trong một tháng mất.”

Tâm tình Tống Duy tốt lên, ôm cánh tay Thẩm Trì cười hì hì.

“À, ngày mai anh họ em về, em có tiết học không? Nếu không thì chúng ta qua nhà dì ăn một bữa cơm?”

“Em không, thứ ba mới có tiết.” Tống Duy lấy điện thoại ra xem thời khóa biểu, “Em sẽ ở nhà dì đến chiều thứ ba luôn.”

“Tình cảm thật tốt, dì em nói cuối tuần bảo em về nhà mà em không về, còn tưởng em không thích bị người khác quản.”

“Đâu có, thỉnh thoảng vẫn muốn về để tận hưởng cảm giác được dì chăm sóc, sướng ngây người ~”

“Vậy là được rồi, đừng có luôn…” Thẩm Trì nói được một nửa đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn những người xếp hàng đằng sau đột nhiên lóe lên.

“Dạ?” Tống Duy nhìn theo ánh mắt của Thẩm Trì, ngay sau đó ngẩn người, nhanh chóng quay lại.

“Ặc… Không có gì, đến lượt chúng ta rồi, xếp đồ lên thôi.” Thẩm Trì chọc chọc tay cậu, ý bảo cậu nhìn đằng trước.

“Vâng…” Tống Duy ngoan ngoãn đẩy xe lên, bắt đầu lấy đồ trong xe ra xếp lên bàn.

Trên đường về nhà, hai người đi chậm rãi, Thẩm Trì do dự mở miệng, “Tiểu Duy, sinh viên năm ba rồi, không nghĩ tới chuyện yêu đương gì đó sao?”

Tống Duy không ngờ Thẩm Trì đột nhiên lại hỏi như vậy, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi ở siêu thị, cậu thở nhẹ ra một hơi, “Tạm thời không…”

“Bạn bè của em thì sao? Lần trước anh tới thấy có hai nam sinh ở nhà em, không thích ai ư?” Thẩm Trì hỏi.

Tống Duy buồn bực nhìn chị dâu nhà mình, “Người ta là thẳng đó…”

Thẩm Trì gãi gãi mũi, “Ò, vậy à…”

Về đến nhà vẫn còn sớm, Thẩm Trì giúp Tống Duy dọn dẹp sơ qua phòng bếp và phòng ngủ, lúc ngồi xổm xuống tìm đồ anh phát hiện ngăn tủ dưới cùng có rất nhiều rượu, lông mày lập tức nhíu lại.

Tửu lượng của Thẩm Trì không tốt, mấy năm gần đây ít khi uống rượu nhưng hiện tại nhìn thấy số lượng này, anh quay đầu nhìn thoáng qua người đang ngồi sofa, cảm thấy sự việc tựa hồ hơi nghiêm trọng.

Một lúc sau khi thu quần áo ở ban công Thẩm Trì lại phát hiện gạt tàn thuốc lá chưa kịp dọn, bên trong còn dư lại rất nhiều mẩu đầu lọc.

Thẩm Trì đỡ trán, nghiêm trọng thật rồi.

Tống Duy đang ngồi thất thần trên ghế sofa tự hỏi nhân sinh.

Thẩm Trì thở dài, ngồi bên cạnh cậu, nói: “Chúng ta chơi game đi?”

“Vâng ạ ~” Tống Duy bừng tỉnh.

Nhưng không biết hôm nay Tống Duy đen đủi hay là không vực dậy được tinh thần, đánh một ván thua một ván, bị Thẩm Trì cầm dao giết liên tục, xoẹt xoẹt vài nhát là tiêu đời.

Thẩm Trì hết cách, cảm xúc của đứa nhỏ hôm nay đúng là quá tệ rồi.

Anh dứt khoát đứng dậy đi xuống bếp lấy hai lon bia, “Uống cái này đi, vừa xem  phim vừa uống.”

Tống Duy ngốc lăng, có chút xấu hổ, “Chị dâu, em…”

“Được rồi, không cần phải nói.” Thẩm Trì ngắt lời, “Muốn uống thì cứ uống cho đã đi, nhưng nếu lần sau anh tới đây lại thế này thì chỉ có thể bảo anh họ em xách em về nhà ở.”

“Em biết rồi…”

Hai người câu được câu chăng uống bia, chọn mãi mới được một bộ phim kinh dị, chiếu chưa được mấy phút thì Tống Duy bắt đầu ôm gối run rẩy.

“Ờm, cái kia, chị dâu… ngồi gần em một chút được không?”

Thẩm Trì: “…..” Ai nói là sẽ không sợ?

Là một sinh viên y khoa, chẳng còn trường hợp nào mà Thẩm Trì chưa thấy qua, toàn những cảnh tầm thường, anh nhìn Tống Duy vừa sợ hãi vừa uống bia liên tục để tăng thêm can đảm, sau đó bắt đầu khóc nấc lên, Thẩm Trì thở dài, có chút đau lòng thay cậu.

Hóa ra phim kinh dị cũng có thể giúp người xem khóc một trận.

Rạng sáng, Tống Duy ôm vỏ lon bia ngủ gà ngủ gật, Thẩm Trì nhẹ nhàng thở ra, thật may vì không cần phải uống rượu.

Sofa rất nhỏ, không thể ngủ được, Thẩm Trì tốn không ít sức lực mới khiêng được người vào phòng ngủ.

Có lẽ hôm qua Mạnh Thụy Thư mới về nước, Thẩm Trì tính toán giờ chênh lệch, nửa đêm rồi nên quyết định chỉ gửi tin nhắn cho Kiều Cảnh Thành.

Bên kia lại trực tiếp gọi điện thoại sang.

“Sao em còn chưa ngủ?” Kiều Cảnh Thành nhìn Thẩm Trì đầu đầy mồ hôi qua màn hình.

Thẩm Trì cho hắn xem Tống Duy đang nằm trên giường, “Nhìn em họ của anh đi, say như chết rồi.”

“Hai người đi uống rượu? Uống ở đâu?” Vì tửu lượng quá kém nên mấy năm nay Thẩm Trì bị Kiều Cảnh Thành trông rất kỹ.

“Ai ya, anh bắt trọng điểm lệch thế?” Thẩm Trì cạn lời, “Sao anh không hỏi vì sao Tống Duy lại uống thành như vậy?”

Kiều Cảnh Thành trừng mắt, trong lòng rất bất mãn nhưng vẫn hỏi: “Vì sao?”

Thẩm Trì: “…..”

*** Hết PN 1.1