Muốn Ngủ Liền Ngủ

Chương 2-3




Thân thể nặng nề ngồi lên dị vật to nóng ở thân dưới tạo nên cảm giác   vừa chua xót  vừa bức bách. thống khổ cùng khoái cảm  xen lẫn hưng phấn cơ hồ làm cho Hồng Tảo chịu không nổi khóc lên, ai ai  kêu cầu xin tha thứ, ” sư phụ… Sư phụ… Không cần…”

“Thế này cũng không được?”  Được hầu hạ thoải mái, Thịnh Kiếm Thanh khẽ  lắc lắc đầu,  khuôn mặt tuấn mỹ đoan chính ẩn tàng vẻ trêu chọc bỡn cợt, làm bộ ra vẻ nhân từ nói: ” Tốt lắm, vậy thì sư phụ không ôm thắt lưng ngươi nữa, ngươi bây giờ  muốn động liền động, không muốn  động cũng đừng miễn cưỡng.” Vừa nói, hai tay vừa buông cái thắt lưng tinh tế kia ra, lập tức thay đổi mục tiêu  xoay qua  chà đạp ngọc hành đáng yêu đang cương một nửa của Hồng Tảo, một bênlại thản nhiên nói: ” Đúng rồi, vừa rồi có hứa với ngươi sẽ biểu diễn một lần chiêu  hầu tử thâu đào. Chiêu này chẳng những có thể lấy tay luyện, cũng có thể dùng miệng luyện, ngươi hảo hảo học nga, không được phân tâm.” ( – càng ngày càng chịu ko nổi tên này)

Hai tay vận dụng đủ mọi loại kĩ xão, xoa nắn chà xát, chỉ chốc lát, ngọc hành đã khoác lên một nhan sắc hết sức mới mẻ  và đã hoàn toàn cương, trước đỉnh giống như chực chờ khóc, môt chút nước trong suốt bắt đầu rỉ ra. Hồng Tảo lại lộ ra ánh mắt mê loạn, hốt hoảng đắm chìm trong  cực độ  khoái cảm,  mạnh liệt ôm lấy  cổ Thịnh Kiếm Thanh , ” a… Không…”

“Không cái gì? Lại không cần?”

“Không… Không phải…” khẽ hé miệng  thở dốc, Hồng Tảo dường như đã mất hết thần trí, mái tóc đen bám đầu mồ hôi bết vào da thịt

Thân thể khần trương  co rút lại, từng trận cường lực tấn công vào hạ thân khiến cúc huyệt đón nhật một trận co rút , đem phân thân nóng như lửa của  Thịnh Kiếm Thanh đang xâm nhập ở trong cơ thể  hắn  gắt gao bao vây hưởng thụ  khoái hoạt. Mắt thấy khía quan  Hồng Tảo  run rẩy càng lúc  càng kích liệt, Thịnh Kiếm Thanh  lại chơi xấu ở ngay lúc trọng yếu đầu thay đổi phương pháp,áp  chế cao trào đang  đến.

“Ô… Sư phụ! Sư phụ!” Bị cấm chỉ cao trào  Hồng Tảo cơ hồ lập tức khóc thành tiếng, điên cuồng mà vặn vẹo thân thể đang bị xâm nhập.

Mênh mông  khoái cảm  dồn nén ở đỉnh phong nhưng lại không thể phát tiết, ầm ầm chảy trở về khắp nơi  trong thân thể, cảm giác khó chịu giống như có ngàn vạn con kiến đang bò, thi nhau phệ cắn.

Thịnh Kiếm Thanh lại đóng vai hầu tử, lặp lại khiêu khích quả đào của   Hồng Tảo, chính là bồi bồi hồi hồi, dù động tác có thay đổi nhưng vận không hoàn toàn thâu,cười xấu xa nhìn Hồng Tảo bị khoái cảm tra tấn đến thất thần, ung dung cười nói: ” hầu tử thâu đào ngươi đã muốn học xong, sư phụ dạy ngươi chiêu mới   — nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu. Trước xâm nhập…” Vừa nói vừa đem đỉnh  phân thân tiến  vào cơ thể Hồng Tảo nhưng lại không  vào đến chỗ sâu nhất.

“Ngô… Hảo… Hảo thâm…” Hồng Tảo nhẫn không chịu nổi lại rên rỉ.

“Sau đó, tái  đi ra.” Thịnh Kiếm Thanh nâng hai cánh hoa kiều đĩnh tuyết trắng  của Hồng tảo  lên, chậm rãi hướng về phía trước.

Cảm giác dị vật hút vào  trong cơ thể   làm cho Hồng Tảo mặt đỏ lên, hô hấp ngưng trệ ( – cái này qt nó bảo hút ra, mà đời này hút thì làm sao ra được nhờ)

“Được rồi, bây giờ ngươi tự mình luyện chiêu này cho nhuần nhuyễn, lời lẽ dễ hiểu,  làm đến khi nào bảo bối của sư phụ xuất ra tinh hoa màu trắng mới thôi. Ngoan ngoãn luyện, ngươi luyện tốt, sư phụ liền cấp cho ngươi chiêu bài hoàn thành Hầu tử tử thâu đào, không luyện hảo, ngươi liền tiếp tục  luyện, không được bắn.”

“A?”

“A cái gì? Nghiêm sư mới ra cao đồ, sư phụ nghiêm khắc cũng là vì muốn tốt cho ngươi.” Thịnh Kiếm Thanh trong bụng cười muốn đứt ruột, nhưng cái mặt vẫn  nghiêm trang, chỉ có hưng phấn  thở dốc mới đứa ra một chut` biểu cảm thật sự của hắn.

Vừa rồi bị hung hăng dạy dỗ, khí quan lại rơi vào ma trảo của sư phụ ,, Hồng Tảo biết lần này không cố gắng luyện công thật sự không được, vẻ mặt cầu xin, thành thành thật thật đứng lên, mông ép xuống, bước thứ nhất chính là  ” xâm nhập “, cảm giác áp bách cường đại trong cơ thể trong cơ thể  làm cho hắn thất thanh hét rầm lêm.

Chính mình chủ động di chuyển làm cho bảo bối của sư phụ  trong cơ thể ra vào, cái loại cảm giác này thật  dâm đãng khiến  cho toàn thân run lên.

“Sư phụ… Ô ô… Đồ nhi không được, hảo thô a… A! Lại đỉnh tới rồi… Ô…”

“Không được khóc, hảo hảo luyện. Sư phụ không bắn, ngươi cũng không được bắn nga.”

Khoái cảm ở bên trong cơ thể kêu gào đã sớm sôi trào mãnh liệt  , bị tràn ngập, bị chà đạp, bị hung hăng khuếch trương, đồng thời khí quan lại bị Thịnh Kiếm Thanh bám riết không tha đùa bỡn  tình cảnh thế này  làm không khí chung quanh cũng bị nhiễm thượng dâm mỹ  sắc thái.

Bị khoái cảm đáng sợ không e dè công kích tới  mất đi thần trí,  Hồng Tảo đem hết toàn lực đong đưa thân mình, phun ra nuốt vào phân thân của Thịnh Kiếm Thanh. Phân thân được bao quanh bởi cực nóng mạnh liệt, Thịnh Kiếm Thanh trên mặt dần dần hiện lên dục vọng khoái hoạt không giấu diếm, kịch liệt gày khí quan yêu kiều đang khóc của  Hồng Tảo, thanh âm khàn khàn, ” mau một chút, mau nữa một chút!”

“A! Nóng quá … sâu..quá a…”

“Không được dừng, thắt lưng tiếp tục đẩy cho ta, nhanh lên!”

Kỳ thật không cần Thịnh Kiếm Thanh phân phó, Hồng Tảo thắt lưng tiếp tục  đong đưa,  tần suất đã muốn tự động đạt tới  cực điểm, dị vật nóng như lửa bên trong cơ thể  không ngừng di chuyển, nóng rực mang đến cảm giác khoái hoạt  , làm cho người ta nổi điên, khát vọng muốn đem tất cả  tinh lực một lần toàn bộ phát tiết đi ra.

Hắn cơ hồ cũng bị phân thân cực đại nóng như lửa của sư phụ thiêu sống!

“A a a! Sư phụ! Sư phụ…”

Vật cứng trong cơ thể  đột nhiên mãnh liệt rung  lên,  một luồng nhiệt nóng bắn vào trong cơ thể, giống như đem toàn thân  nội tạng bắn bị thương, những điểm tối mẫn cảm cơ hồ bị bỏng  , Hồng Tảo kiệt sức khản giọng hét rầm lêm, song chưởng gầy tế ôm sát cổ Thịnh Kiếm Thanh.

Cảnh vật trước mắt như bị một mảng trắng xóa bao trùm lại,hạ thân  sớm bị đùa bỡn đến không chịu nổi  cùng tiếng rên khóc sắc nhọn của Hồng Tảo phun ra dịch thể màu trắng.

Hồng Tảo xụi lơ xuống ngả xuống,Kích thích khoải cảm quá mức còn chưa tiêu tán, một hồi lâu sau,  hắn rời bỏ giao cấu, dư vị còn lại giống như lâng lâng trên không trung,ngoài ra  không hề có … cảm giác khác.

“Không phải thoải mái lắm sao? Khóc cái gì mà khóc?” Thịnh Kiếm Thanh ôm lấy hắn, vươn đầu lưỡi,  bấc giác nhẹ nhàng liếm lấy hai hàng nước mắt đọng lại trên má Hồng Tảo.

“Sư phụ, ta luyện thành rồi sao?” Hồng Tảo thở hổn hển, nhỏ giọng hỏi.

“Đương nhiên luyện thành. Hầu tử thâu đào, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, đều luyện được không tồi.”

“Này võ công, cũng là dùng chỉ phong sử dụng  sao?”

“Đối, chúng ta khi  luyện công dùng  là một bộ phương pháp, đối địch sử dụng  lại là một bộ phương pháp khác. Bản giáo công phu bí hiểm, tất cả chiêu thức chỉ cần trong lòng nghĩ, mặc niệm chiêu số tâm pháp, là có thể dùng chỉ phấn chấn ra.”

“Thật là lợi hại a!”

“Đương nhiên, công phu bản giáo rất lợi hại, những môn phái khác sao có thể sánh bằng.” Thịnh Kiếm Thanh ôm hắn, ôn nhu hỏi, ” Trên người đầy mồ hôi rồi sao? Sư phụ ôm ngươi đi gột rửa đi.”

“Vừa rồi thực thoải mái a, không khó chịu, hiện tại chính là không có khí lực. Đúng rồi, ta muốn  thử sử dụng chiêu thức mới” Hồng Tảo giơ ngón trỏ  lên,  nhắm ngay ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng niệm một câu, ” hầu tử thâu đào.”

Loảng xoảng, rầm!

Ngoài cửa sổ xa xa, mái hiên  một mảnh ngói lên tiếng trả lời mà nứt ra, thẳng tắp rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng giòn vang.

“Mái ngói trúng chỉ phong  của ta.”

Đúng vậy a.” Thịnh Kiếm Thanh lặng lẽ đem ngón trỏ thu hồi lại.

Tiểu tử thúi, lại hại ta phí phạm  đi một mảnh vàng lá.

May mắn sư phụ ngươi là đương kim hoàng đế thân đệ, không thiếu tiền tiêu.

“Chính là… Ta nhắm không phải là mái ngói, là hai con sư tử đá thượng trên mái hiên bên kia  … Ai, đau quá! Sư phụ, ngươi sao lại xoa đầu  ta?”

“Tử tiểu tử, từ từ sẽ có tiến bộ. Ngươi công lực không đủ, thắc mắc cái gì? Muốn đánh bể sư tử bằng đá, chờ ngươi dùng miệng đem hầu tử thâu đào luyện  mới nói đi.”

“Kia sư phụ, chúng ta hôm nay buổi tối liền luyện đi…”