Muốn Ngủ Liền Ngủ

Chương 5-2




Trước khi hắn gặp Thịnh Kiếm Thanh mỗi ngày đều cơm canh đạm bạc, làm đệ tử thấp nhất của mấy môn phái đó bất quá cũng miễn cưỡng ăn no mà thôi, hoàn toàn không được ăn uống đầy đủ hoặc tẩm bổ, thành ra thân thể không được tốt lắm. Sau này lúc gặp được Thịnh Kiếm Thanh, tuy rằng mỗi ngày ăn thịt cá, cái gì trân quý thuốc bổ cũng không thiếu, nhưng ngày ngày đều ở trên giường cuồng ” luyện” dâm đãng thần công, bao nhiêu bổ cũng không đủ để tiêu hao, cho nên sau khi phát tiết xong, thường thường là rất mệt nhọc.

Thịnh Kiếm Thanh ở bên giường nhìn Hồng Tảo ngọt ngào ngủ  xong, mới buông vạt áo, cắn răng nhíu mày giải quyết di chứng  ” định lực không đủ”  của mình.

Một lát sau, hắn đi đến bên cửa sổ phát ra tín hiệu, triệu đến ám vệ.” Có ba sự kiện, ngươi lập tức giúp ta đi làm. Thứ nhất, các oại võ công bí tịch có thể thu thập được đều mang hết đến đây, nhất là những loại nhập môn dễ dàng, đặt nền móng luyện nội công tâm pháp. Ta còn có một cuốn sách, là tổng kết kinh nghiệm những năm học võ công, để ở thư phòng tại Huy Lâm cung, cũng mang đến đây cho ta.”

“Tuân mệnh”

“Thứ hai, võ lâm trân bảo trong cung bao năm qua thượng cống, kì dược nào có thể tăng trưởng nội công, hoặc là thần đan giúp mau luyện thành nội lực, hết thảy đều tìm cho ta, bổn vương gia muốn dùng.”

“Tuân mệnh “

“Thứ ba, ở nhà kho của một khách điếm cách Ngụy An Thành ba mươi dặm có giấu một số chiêu bài  …” Thịnh Kiếm Thanh do dự một chút.

Đi thâu chiêu bài các môn phái võ lâm, bất quá là do nhàn rỗi nhàm chán rồi nhất thời cao hứng, tùy ý làm bậy, thật ra cũng không có mục đích gì trọng yếu. Biết rõ như vậy sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ võ lâm, hắn cũng không thèm để ý.

Dù sao bổn vương gia võ công cao cường, năng lực tự bảo vệ mình có thừa, dù có sóng to gió lớn cỡ nào, nếu thật sự không chống được bất quá liền quay về hoàng cung. Vì trong lòng luôn có tính toán như vậy, hắn gặp rắc rối cũng không lo lắng hậu quả nghiêm trọng.

Nhưng là, hiện tại bất đồng.

Nếu khai sơn lập phái, thu nhận đồ đệ, thì cũng phải vì tương lai của Hồng Tảo mà suy nghĩ một chút. Có một sư phụ gây thù chuốc oán khắp nơi trong võ lâm, làm đồ đệ tương lai vạn nhất bị văng trúng miểng, chẳng phải phi thường nguy hiểm?

Chuyện chiêu bài của các môn các phái, nhất định phải thừa lúc thân phận còn chưa bại lộ, nhanh chóng mà xử lý..

“Các ngươi đem này chiêu bài mang tới cho ta, nhớ rõ, dọc đường đi nhất định phải vạn phần cẩn thận, tuyệt không thể để lộ tin tức. Nhất định phải mang tới đây trước lúc tổ chức võ lâm đại hội.

Thừa dịp võ lâm các môn các phái đều ở đây, ta vì bảo bối Hồng Tảo, lần này sẽ làm chuyện trước giờ chưa bao giờ làm, đem chiêu bài thâu được lặng lẽ đem tới Thiếu Lâm tự trả lại.

Đúng rồi, dưới sàng kia còn có chiêu bài Thiếu Lâm Tự , cũng phải nhớ mà đem trả.

Bóng dáng của ám vệ đã khuất, Thịnh Kiếm Thanh suy tư một hồi, bắt đầu xuất ra văn chương.

Nếu thật sự phải thu Hồng Tảo làm đồ đệ, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tốt. Nhất định phải đem Hồng Tảo bồi dưỡng thành một cao thủ chân chính.

Hồng Tảo năm nay đã muốn mười lăm, sớm đã vượt qua thời điểm tốt nhất để đặt nền móng luyện tập, võ công của mình mặc dù cao, hơn phân nửa là dựa vào tư chất thiên phú, con đường luyện võ kỳ thật rất khó khăn. Muốn đem Hồng Tảo dạy dỗ thành một cao thủ chân chính, thì phải để hắn dùng  phương pháp khác, vì hắn độ thân nội ngoại kiêm thu thập võ công bí tịch.

Thịnh Kiếm Thanh cầm bút, thừa dịp Hồng Tảo ngủ, không gian yên tĩnh, lẳng lặng hồi tưởng phương pháp luyện công tâm đắc của mình, được một câu, liền viết ngay lên tờ giấy trước mặt. Hắn vốn là người là hết sức chuyên chú, thiên tư cực cao, nếu không cũng sẽ không luyện được một thân siêu tuyệt võ công trong khi niên kỉ còn trẻ. Chính là bản chất hắn quật cường không kềm chế được, lại chán ghét nghi lễ hoàng cung nặng nề, luyện võ công đại thành liền bỏ chạy ra giang hồ gây rối. Hiện tại, hạ quyết tâm muốn dạy Hồng Tảo này thành một đấng cao thủ, đầu óc nhất thời xoay chuyển cực nhanh, phóng bút một  hồi, bất tri bất giác, trên mặt giấy đã xuất hiện dàn ý đại cương mười lăm điều huần luyện Hồng Tảo.

Võ công cần trong ngoài phối hợp, kiêm tu mới có thể đại thành. Hồng Tảo trước mắt chỉ biết được có một chiêu qua loa hầu tử thâu đào, tuyệt đối không đủ. Muốn luyện võ, đầu tiên phải động tác lanh lẹ, thân hình tôi luyện. Trước tiên đem ba mươi hai chiêu thức căn bản của Vân Nam tiêu thánh giáo mà luyện làm nền tảng, trở thành ngoại công nhập môn. Sau đó liền luyện Phi Hoàng Quyền, có thể tập thể hình mà lại đơn giản, tiến hành theo chất lượng, áp lực cũng sẽ không quá lớn. Về phần nội công, quan hệ nội tức mạch lạc, thật sự không thể làm xằng bậy. Từ trước đến nay luyện nội công tiệp kính, đa số đều luyện ma công, cho dù nội lực có thể đột nhiên tăng mạnh, nhưng về sau lại dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.

Hắn khả tuyệt không nghĩ muốn Hồng Tảo tẩu hỏa nhập ma.

Chính là, nếu hiện tại bắt đầu từng bước một chậm rãi luyện, thì Hồng Tảo không biết tới khi nào mới có thể đạt thành tâm nguyện làm đại hiệp đây? Thịnh Kiếm Thanh trước giờ cái gì cũng không để vào mắt, không chút để ý, nhưng hiện tại đối tượng lại là Hồng Tảo, lại quan hệ tới thứ Hồng Tảo trân quí nhất là võ công, nên cũng không dám có một tia sơ sẩy. Hắn cầm bút nhíu mày, trái lo phải nghĩ, lẩm bẩm: ” Chờ bí tịch cùng dược từ hoàng cung được mang tới, nếu dốc lòng tuyển lựa, nói không chừng sẽ tìm ra dược gì đó có thể gia tăng trăm năm công lực, hoặc là bí tịch nội công tâm pháp thất truyện lâu năm nào đó có thể khiến nội lực tăng nhanh.”

Nghĩ ngợi một lúc lâu, lúc đem bút buông, thở mạnh một hơi nhìn ra ngoài, trời cũng đã buông xuống một màu đen.

Phía sau truyền đến âm thanh lẩm bẩm, hắn biết Hồng Tảo đã tỉnh. Đi qua cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy đôi đồng tử đen láy tỉnh táo nhìn mình  ” Đã tỉnh?” Hai tay Thịnh Kiếm Thanh nhẹ nhàng kéo lấy lỗ tai  Hồng Tảo, quơ quơ, ” Đã đói bụng chưa?” Nói đoạn liền ôm Hồng Tảo từ trên giường đi xuống lầu dùng cơm.

Phòng khách lầu một thắp rất nhiều ngọn nến, ánh sáng chói lọi len lỏi  đến từng góc, tất cả bản đều trống không. Hồng Tảo đi theo Thịnh Kiếm Thanh xuống lầu, dụi dụi mắt, ” Như thế nào hôm nay lại ít người như vậy? “

“Đương nhiên ít, tất cả mọi người đều đã đến Thiếu Lâm tự dự võ lâm đại hội, trừ có Hồng Tảo đại hiệp nhà ngươi lo tham ngủ, còn có ai hội ở lại khách điếm?”

“A a a a a a! Võ lâm đại hội!” Hồng Tảo kêu thảm một tiếng, hai chân nhảy dựng lên, “Trời ạ! Ta bỏ lỡ võ lâm đại hội! Cứu mạng a! Sư phụ, ngươi như thế nào không đánh thức ta dậy?” Vẻ mặt buồn nản đau khổ nhìn Thịnh Kiếm Thanh.

Thịnh Kiếm Thanh hiện tại đối võ lâm đại hội cũng đã không còn hứng thú gì nữa.

Thiếu Lâm tự chiêu bài chính là đang ngoan ngoãn nằm dưới gầm giường, võ lâm đại hội hiện tại nhất định loạn thành một cái chợ trời, bản mặt mấy Lão hòa thượng đó không cần nhiền cũng biết là vừa xanh vừa xám.

Chuyện thú vị nhất đã muốn phát sinh, việc gì phải tự hành hạ mình đi đến?

Cái bản mặt xanh lè của mấy lão hòa thượng đó làm sao đáng yêu bằng khuôn mặt đỏ bừng của Hồng Tảo lúc ngủ say? Hơn nữa, khuôn Hồng Tảo chính là để hắn muốn sờ lúc nào thì sờ, yêu thế nào thì yêu … Hồng Tảo đâu có biết tâm tư sư phụ, thần tình giống như con thỏ nhỏ bị bỏ rơi, lon ton chạy đến cửa khách điếm mà ngóng, Thiếu Lâm tự trên kia bị một tầng cây rừng phủ kín, chỉ để  một chút ánh lửa mơ hồ lộ ra, Hồng Tảo nhanh nhẩu xoay người, chạy về bên Thịnh Kiếm Thanh, ”   Làm sao bây giờ? Sư phụ? Làm sao bây giờ? Chúng ta bỏ lỡ, bỏ lỡ rồi!” Đôi mắt đỏ lên, thiếu chút nữa là òa khóc ra.

“Gấp cái gì? Võ lâm đại hội cũng không phải chỉ mở một ngày. Ta nói cho ngươi, ngày đầu tiên luôn phi thường nhàm chán, Thiếu Lâm tự là chủ nhân gia, ngày đầu tiên tám phần là mấy Lão hòa thượng tụ lại niệm kinh. Ngươi muốn xem võ lâm đại hội, sư phụ ngày mai mang ngươi đi.”

Hồng Tảo lúc này mới chuyển thành mỉm cười.

Thịnh Kiếm Thanh gọi tiểu nhị tới, vẫn như cũ gọi bát huân bát tố ngay cả tứ điệp món ăn nguội, cùng Hồng Tảo hai người độc chiếm một cái phòng khách to như vậy, thong thong thả thả ngồi, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

“Hồng Tảo, hiện tại sư phụ muốn bắt đầu dạy ngươi võ công.”

“Ân? Sư phụ, ngươi không phải luôn luôn dạy ta võ công sao?”

“Khụ, sư phụ từ trước dạy ngươi là dâm đãng giáo bổn môn võ công, nhưng muốn thành đại hiệp chân chính, hành tẩu  giang hồ thì phải có nhận thức với các loại võ công khác. Cho nên, sư phụ hiện tại bắt đầu dạy ngươi các loại võ công cấp thấp. Đương nhiên, bổn môn võ công cũng phải tiếp tục luyện, nhất là dâm đãng bí tịch mà sư phụ truyện thụ cho ngươi.”

“Nga, nguyên lai là như vậy.” Hồng Tảo bừng tỉnh đại ngộ, ” hiểu được.”

“Các loại võ công thấp kém này  — lúc  mới luyện sẽ thực vất vả, vạn sự khởi đầu nan, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng.”

“Sư phụ yên tâm, đồ nhi không sợ khổ không sợ mệt, cũng không sợ đau. Lúc trước ở dâm đãng giáo nhập môn, luyện việc ngủ đau như vậy, đồ nhi không phải là vẫn còn sống đến bây giờ sao? Luyện đến sau này, càng ngày càng thoải mái, sư phụ nói đúng, quả nhiên là vạn sự khởi đầu nan.”

“Phốc…” Thịnh Kiếm Thanh vừa cầm ly rượu nốc một chút, liền một hơi phun thằng lên mặt Hồng Tảo.

Có quyết tâm bồi dưỡng Hồng Tảo, nhưng kiểu gì thì cũng không ngăn được thống khổ lớn nhất của hắn là phải kiềm chế dục vọng a.

Để trở thành một cao thủ, thân thể là là phần tối trọng yếu, bởi vậy giai đoạn đầu tiên bồi bổ thân thể tuyệt đối không thể xem thường. Hồng Tảo hôm nay đã muốn phát tiết vài lần, không  thể tiếp tục xằng bậy. Đáng thương cho sư phụ mua dây buộc mình, vào lúc ban đêm sau khi cho Hồng Tảo ăn no xong đi ngủ, bắt đầu buồn thảm tự mình giải quyết vấn đề không đủ ” định lực”. Hiện lên giường ôm Hồng Tảo đã đi vào cõi mộng từ lâu, cười đến ngọt ngào. Đáng giận chính là, tay vừa tiếp xúc da thịt trắng nõn của Hồng Tảo, liền giống như bị hấp dẫn đến mơ hồ, lại càng muốn tham nhập thăm dò sâu hơn.

Trời ạ!

Mỹ thực ngay tại bên miệng, cũng không thể há mồm nuốt vào bụng.

Ta sai lầm rồi, Hồng Tảo không phải là kẻ ngốc nhất.

Bản giáo chủ mới là…