Muôn Vàn Vì Sao Rực Rỡ

Chương 26-27: (Muôn vàn vì sao rực rỡ - Ức Cẩm)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

26


"Không quên nhảy thế nào chứ?" Lúc tiếng nhạc vang lên, Lê Diệu Phàm làm một động tác tay xin mời với tôi.

Mặc dù không muốn ôn chuyện cũ với anh ta ở chỗ này, nhưng khi tiếng nhạc《 Por Una Cabeza 》vang lên, tôi vẫn bất giác đưa tay ra.

Tôi nghĩ đó có lẽ chính là cái gọi là phản xạ có điều kiện, căn bản tôi không cần nhớ lại bước nhảy từng học ngày đó, âm nhạc đã tự động mang tôi trở về buổi vũ hội trong kí ức.

Nhớ ánh đèn xưa cũ và giai điệu đàn violin ưu nhã mà biếng nhác hoàn mỹ dung hợp cùng một chỗ, khi thì chậm rãi kéo dài, khi thì là giai điệu nhún nhảy, vừa cần hai người phối hợp động tác, lại càng cần tâm linh ăn ý hơn nữa.

"Nhảy không tệ." Lê Diệu Phàm kề sát mặt tôi, thấp giọng nói.

"Anh cũng vậy." Tôi giẫm bước nhảy, đáp lễ anh ta.

"Lâu không nhảy như thế, tôi tưởng cô đã quên."

"Tôi cũng tưởng vậy." Tôi hỏi lại, "Nhưng anh cũng không quên, không phải sao?"

"Có lẽ do tôi chăm chỉ luyện tập?" Anh ta nắm chặt tay tôi, nhảy theo giai điệu, nhanh chóng đẩy tôi ra lại kéo tôi xoay người lại. Quán tính khiến mặt của chúng ta dán vào nhau, thân mật khăng khít giống như trong kí ức.

Trái tim tôi co rút lại, giả vờ trấn định hỏi: "Luyện tập, cùng La Vi à?"

"Cô ghen tị?" Anh ta cười hỏi.

"Tôi sẽ không ghen với người có mặt mũi tương tự tôi."

"Cô đây là đang ám chỉ tôi sao?"

"Điều này phụ thuộc vào ý hiểu của anh." Tôi nhẹ bước theo nhịp quen thuộc, theo giai điệu, chuyển một vòng tròn, lại lần nữa bị anh ta kéo trở lại trong lòng.

"Đừng quá xem trọng bản thân." Anh ta như không có việc gì nói.

"So với một số người lừa mình dối người thì vẫn tốt hơn."

"Cô cảm thấy tôi còn có cảm tình với cô?" Anh ta hỏi.

Tôi nhìn anh ta một cái: "Tôi không biết, cho nên mới hiếu kỳ."

Nụ cười trên mặt anh ta rốt cuộc biến mất, nghiêm túc hỏi: "Cô không sợ biết đáp án sẽ thất vọng sao?"

"Anh cảm thấy tôi còn chưa thất vọng đủ à?" Tôi hỏi.

"So với cô tôi càng thất vọng hơn." Anh ta dừng bước lại, ánh mắt lăng lăng nhìn tôi như vậy.

Tôi giật mình, lập tức cười rộ lên: "Anh nói đúng, còn lại giữa chúng ta cũng chỉ có thất vọng của đôi bên..."

"Thẩm Thiên Tinh!" Anh ta bỗng nhiên gọi tên tôi, âm thanh có chút luống cuống.

Tôi ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của anh ta. Âm nhạc vẫn còn tiếp tục, nhưng chẳng biết tại sao đột nhiên trở nên chói tai. Thời gian vào giờ khắc này dường như vô cùng dài dằng dặc, tôi đang chờ đợi đáp án cuối cùng của anh ta.

Nhưng anh ta lại lần nữa làm cho tôi thất vọng.

"Để L.K dẫn cô đi đổi chiếc váy, bộ trên người không thích hợp với cô." Anh ta nói xong, lúc âm nhạc còn chưa ngừng đã xoay người rời khỏi sàn nhảy.

Tôi không nhúc nhích đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh rời đi. Một khắc đó có thật nhiều người ngừng bước nhảy, ném về phía tôi hoặc là ánh mắt đồng cảm, hoặc là ánh mắt cười nhạo.

Tôi không để ý tới bọn họ, cúi đầu cười khổ, dường như bên tai vang lên ca từ của《 Por Una Cabeza 》, dịch sang tiếng Trung chính là:

Chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa,

Nếu như bị em lãng quên,

Anh sống còn có tâm tình gì?

Mọi thứ đã rời bỏ anh thì còn gì quan trọng nữa?

Vì sao còn muốn lưu luyến sinh mệnh vô nghĩa?

...

Có lẽ trái tim tôi sớm đã chết vào mười năm trước, cho nên hiện tại mới có thể không cảm giác được ruột gan đứt từng khúc của trước đây. Âm nhạc cuối cùng cũng kết thúc, khúc cuối tất cả mọi người đều tản ra, sau cùng chỉ có lưu lại sự bừng tỉnh đã đánh mất. Nhưng vì sao, so với đau lòng loại mất mát này càng khiến người ta hít thở không thông hơn chứ?

Khoảng cách giữa chúng tôi, chỉ thiếu chút nữa, đó là chân trời và góc biển.

Tôi không nhớ mình đi ra khỏi khách sạn như thế nào. Tôi chỉ nhớ rõ tôi đi trên đường không mục đích, thất hồn lạc phách, bước chân tựa như giẫm lên một đống bông thật lớn mà lại đầy cảm giác trống rỗng.

Không biết tại sao, tôi rất muốn lớn tiếng khóc lên, nhưng L.K vẫn ở phía sau một tấc cũng không rời theo sát tôi. Điều này làm cho tôi không thể không dừng bước lại, quay đầu nhìn anh ta: "Anh đi đi, để mình tôi yên tĩnh một chút."

"Cô hoàn toàn có thể xem tôi như không khí." Anh ta nói.

"Thế nhưng tôi muốn khóc, anh có thể bảo đảm không nói cho ông chủ anh không?" Tôi nói.

Anh ta ngẩn người, tùy tiện nói: "Chỉ cần Lê tổng không hỏi, tôi bảo đảm sẽ không chủ động nói cho ngài ấy biết."

"Anh yên tâm đi, chắc chắn anh ta sẽ không hỏi." Tôi cúi đầu, tâm tình suy sụp, dù sao vẫn cảm thấy có cái gì đó bị kiềm chế ở ngực, rõ ràng muốn khóc lại khóc không được.

"Hoặc là, tôi có thể cho cô mượn vai dùng một lát." L. K bỗng nhiên nói với tôi.

Tôi ngẩng đầu mờ mịt nhìn anh ta, ngay cả người đàn ông trước mắt luôn cách xa người khác ngàn dặm này cũng nguyện ý an ủi tôi, vì sao Lê Diệu Phàm lại tàn nhẫn đào khoét những kí ức tôi vùi lấp trong lòng, lại đơn giản xoay người rời đi?

Nước mắt không ức chế được tràn ra khỏi khóe mi, tôi vùi mặt vào bả vai L.K, vào buổi tối nơi góc đường không người, lớn tiếng khóc.

Hãy để tôi làm càn như vậy chỉ chốc lát, làm cho tất cả ngu muội nhất thời phát tiết điên cuồng tại đây, chỉ đêm nay là lễ tế cho cái chết của tôi.

Tôi cần dùng nước mắt lúc này để tế chính tôi của quá khứ. Cô ấy sớm đã chết đi, nhưng không chịu cô đơn. Mặc dù linh hồn của cô ấy lại rục rịch, nhưng cũng không cách nào làm mờ đi một sự thực:

Người chết sẽ không thể sống lại.

"Khóc xong rồi?" Có lẽ L.K không ngờ tôi sẽ khôi phục được nhanh như vậy, biểu tình có chút kinh ngạc.

"Anh thật sự nghĩ tôi sẽ khóc trên vai anh không dứt sao?" Tôi dùng tay xóa đi nước mắt trên mặt, dùng sức hít mạnh mũi, cười nói, "Tôi cũng không yếu ớt như anh nghĩ đâu."

"Quả thực so với trong tưởng tượng của tôi cô kiên cường hơn nhiều." Anh ta bất chợt thả ra một câu như vậy.

Không nghĩ tới tên này còn có thể khen người, điều này làm cho tôi nhiều ít có chút thụ sủng nhược kinh, tôi nói: "Sao hôm nay anh lạ thế? Lúc thì lạnh nhạt, lúc thì ấm nóng, bây giờ lại còn bắt đầu quan tâm đến tôi! Không phải là anh yêu tôi đấy chứ?"

"Yên tâm, tôi không có hứng thú với phụ nữ." Anh ta nhàn nhạt nói câu.

"Vậy thì tốt, tôi cũng không có hứng thú với anh..." Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên ý thức được cái gì, kinh ngạc hỏi, "Anh vừa mới nói cái gì? Lặp lại lần nữa!"

"Tôi nói tôi không có hứng thú với phụ nữ." Anh ta lại nói một lần.

Lần này tôi rốt cuộc nghe rõ ràng, tôi há to mồm, không thể tưởng tượng nhìn chằm chằm anh ta: "Anh... anh không phải là... cái kia chứ?"

"Cái nào?"

"Cái kia ấy!" Tôi nhất thời nóng ruột, thốt ra, "GAY? Anh là GAY?!" Bởi tôi quá mức kích động, dẫn đến người đi đường đi ngang qua đều hướng chúng tôi ném tới ánh mắt kỳ quái. Tôi vội vàng che miệng lại, không có ý tứ ngắm nhìn L.K.

"Tôi đích xác thích đàn ông, cô không cần thiết phải ngạc nhiên." Anh ta yên lặng trả lời tôi, thật giống như đó là chuyện hết sức bình thường.

"Ngại quá, lần đầu tiên nhìn thấy GAY sống, có chút khó mà thích ứng, anh hiểu mà." Tôi một mặt vì mình ngạc nhiên mà xin lỗi, một mặt hồi tưởng mấy lần gặp nhau với L.K, lúc đầu chỉ cảm thấy rất mới lạ, càng về sau lại càng càng cảm thấy không thích hợp.

Người này bình thường cũng không đối xử tốt đẹp gì với tôi, hôm nay từ lúc bắt đầu tới đón tôi thì lạnh lùng, cho tới giờ khắc tôi cãi nhau ầm ĩ với Lê Diệu Phàm, mới rốt cuộc lộ ra một mặt không muốn người khác biết. Điều này đại biểu cho cái gì đây?

Tôi cảm giác như mình vừa phát hiện ra một bí mật khủng khiếp, cẩn thận từng li từng tí thăm dò: "Anh thích đàn ông, nhưng hẳn là không thích Lê Diệu Phàm chứ?"

"Tại sao lại không chứ?" Anh ta ngoắc ngoắc khóe miệng, hơi khiêu khích nhìn tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi hóa đá.

Oh my ghost! Chúa Jesus, Phật tổ, thầy Khổng... ai tới nói cho con biết không phải là thật đi. Tôi vậy mà lại khóc rống một trận trên vai tình địch, trên đời này còn có chuyện gì mất mặt hơn chuyện này không?  


27