Mỹ Nhân Áp Chế Tổng Tài Hung Tàn

Chương 3-4




Chương 3: Bao Nuôi

“Tân Hoành, chị muốn kết hôn.”

Tân Hoành cùng Điền Tĩnh coi như là bạn tốt hợp tác lâu năm rồi, nhưng tin tức này đối với cô mà nói, quá mức bất ngờ, trong lúc thời, Tân Hoành chỉ cầm đôi đũa, sững sờ nhìn cô, “Rất bất ngờ, cũng không có nghe chị nói đến.”

Điền Tĩnh tự giễu cười một tiếng, cầm ly rượu lên cho vào miệng, “Có cái gì mà bất ngờ? Chị đã 29 sắp 30 tuổi rồi, không nhân lúc này gả mình đi, về sau không có thị trường, chẳng lẽ lại tự nuôi mình giống như bây giờ sao? Nói không chừng sau này còn không nuôi nổi đấy. Em cũng biết, nghề này của chúng ta đấy, gánh nặng trí nhớ như vậy, em xem ông Tôn năm đó cũng tài hoa hơn người, nhưng qua tuổi trẻ tóc cũng rụng sạch, cuối cùng không phải bức bách mở công ty là thương nhân.”

Tân Hoành gật đầu một cái, cảm thấy cô nói rất có đạo lý.

Bên ngoài đều nói phụ nữ đi làm, cuối cùng không phải là thành bà chủ trong gia đình đã là quy luật rồi, thật ra thì bọn họ đâu có biết, nghề này của chúng ta đầy khó khăn, vất vả? Chị năm đó cũng tràn đầy khát vọng trong lồng ngực, nghĩ ở nơi này xông xáo trong một nhóm làm lên sự nghiệp, hôm nay rút lui, không phải bởi vì không có tình cảm, chỉ là vì mệt mỏi.”

Tân Hoành nghe, cảm thấy Điền Tĩnh càng nói càng sầu não.

“Người làm nghề tự do? Nghe qua nghề nghiệp tự tại cỡ nào? Người ngoài đâu có biết, nói tự do, thật ra lại không có chút nào tự do. Nhiều ngày vô danh mong đợi có thể lộ mặt, một khi lộ mặt, lại hoàn toàn không dừng lại được, có bao nhiêu việc thì phải nhận làm bấy nhiêu, một khi từ chối, người khác còn tưởng rằng em không làm. Tân Hoành, em số tốt, có một người đàn ông ở trước mặt giúp em chống lên một mảnh trời riêng, em mới có thể thực sự tự tại. Muốn công tác, ông Tôn lập tức sắp xếp cho em, mệt mỏi, tuyệt đối không có người dám tới làm phiền em.”

Điền Tĩnh vừa nói, vừa giơ ly rượu lên, đổ vào miệng. Tân Hoành thấy, đưa tay kéo cô, “Đừng uống nữa, nếu không làm, sau này cũng có chồng thương yêu, chỉ cần hưởng thụ thật tốt là được rồi.”

Điền Tĩnh nhìn bàn tay nhỏ bé mịn màng đang đặt lên tay mình, cũng không cãi lại, thuận theo đặt ly rượu xuống, nhìn Tân Hoành, khẽ mỉm cười, “Em không cần trách chị nhiều chuyện, No¬Judge( không phán xét ), chỉ muốn nói với em một câu, em rất giống chị, nếu năm đó không gặp được người đàn ông kia, qua vài năm, cũng sẽ giống hoàn cảnh hiện giờ của chị.”

Tân Hoành nghe, trái tim hơi đắng, ngoài miệng cười nhạt một tiếng, “Giống hoàn cảnh của chị là như thế nào? Từng bước từng bước đi tới vị trí ngày hôm nay, thành công rồi rút lui, rửa tay nấu canh, ít nhất khát vọng ban đầu cũng coi đã thỏa mãn.”

Điền Tĩnh nghe, cũng không trách cô nhiều lời. Trong lòng cô hiểu, Tân Hoành có thể nói là thiên phú dị bầm ( khả năng trời phú), bà ngoại cô, là giáo sư nổi tiếng về ngôn ngữ, sau khi chết vẫn đứng vững vàng giống như sao Thái Đẩu được mọi người kính trọng, tất cả nhân sĩ không ai không biết; bà ngoại Tân Hoành trước khi kết hôn là phiên dịch viên, Tân Hoành mười sáu tuổi liền được vào trường có danh tiếng, hai mươi tuổi thì tốt nghiệp. Thiên phú hơn người lại mang trong lòng khát vọng, nếu không gặp phải người đàn ông kia, không có bị người đàn ông đó cất giấu kỹ, Tân Hoành nhất định có thể men theo con đường mình muốn đi một đường lên tới đỉnh núi.

Tân Hoành thấy không khí có chút nặng nề, vội chuyển đề tài: “Được rồi, không nên nói nghiêm trọng như vậy, chị cũng sắp có chuyện vui, một lát chúng ta đi dạo phố, để cho đứa em gái này sắm cho chị ít đồ cưới.”

Điền Tĩnh hé mắt liếc cô, “Được, tiểu phú bà, nếu chị từ chối là bất kính, cũng coi là giúp đỡ xã hội rút ngắn chênh lệch giàu nghèo.”

Hai người cơm nước xong, tài xế đưa Tân Hoành cùng Điền Tĩnh đến Khuyết Thiên. Khuyết Thiên là trung tâm thương mại lớn nhất sa hoa nhất, không đâu bằng. Chớ nói đến người bình thường, ngay cả danh viện thục nữ bình thường, tùy tiện cũng không dám tới. Hai người đang di dạo hăng hái, lại đột nhiên nghe được một giọng nữ trong trẻo phía trước, “Ơ, quả nhiên người phụ nữ này được bao nuôi rồi, bắt đầu một bước lên mây.”

Tân Hoành nghe, thu hồi nụ cười, ngẩng đầu, liền thấy ở phía trước, toàn thân đắt tiền, Laurel.

 

Chương 4: Bao Nuôi 2

“Nghê Sênh, bên ngoài hỗn loạn, không nên động một chút là khiêu khích người khác, hơn nữa, người cô khiêu khích vẫn là đàn chị của cô.”

Bên cạnh, là Điền Tĩnh mở miệng. Cô gái xinh đẹp kia cười duyên, con mắt sáng liếc qua Tân Hoành, lại dừng trên người Điền Tĩnh, “Đàn chị? Hai người dựa vào quyến rũ đàn ông để được làm đàn chị trong công tác sao?”

“Cô.” Điền Tĩnh giận dữ. Tân Hoành lại ngăn cản cô chỉ nhẹ giọng nói, “Nghê Sênh, là nhị tiểu thư của Nghê thị sao?”

“Phải” trên mặt kiêu ngạo cười, “Cô cũng có chút kiến thức.”

Tân Hoành chậm rãi đi về phía cô, khẽ mỉm cười, “Không phải là tôi có kiến thức, là bạn trai của cô quá nhiều, khả năng tiếp xúc quá lớn, ngay cả tôi đây gần như là không biết cô, cũng không tránh được, nghe đại danh đã lâu, như sấm bên tai!”

Nghê Sênh nghe, nhất thời lông mày cũng dựng thẳng, cười lạnh, “Bạn trai tôi có nhiều hơn nữa, ít nhất tôi không giống người khác, dựa vào da thịt để kiếm cơm.”

Tân Hoành hơi nhíu mi, “Nghê tiểu thư, cô có nghe qua một câu nói? Người không đánh ta, ta không đánh người, người nếu phạm ta, trả lại gấp đôi!”

Nghê Sênh nghe, liếc nhìn Tân Hoành liền cười, cười đến run rẩy cả người, “Muốn tới chỗ chúa vàng nhà cô tố cáo sao?”

“Chúa vàng? Cái gì mà chúa vàng?”

Đột nhiên có một giọng nữ xông vào, trầm ổn lão luyện, Nghê Sênh nghe quay đầu lại, thấy phía sau một cô gái mặt mũi tinh sảo, toàn thân là đồ Chanel, tóc buộc cao gọn gàng. Trên mặt Nghê Sanh nhất thời biến sắc, hướng về phía vị tiểu thư kia cười nhiệt tình.

“Tân Giác, đã lâu không gặp!”

Tân Giác nghe, lịch sự cười, đi lên phía trước, cũng không nhìn Nghê Sanh, liền nhìn Tân Hoành, nhẹ nhàng kêu một tiếng, “Chị.”

“Chị?!”

“Chị?”

Nghê Sanh cùng Điền Tĩnh đồng thời kêu lên tiếng. Điền Tĩnh nhìn Tân Hoành, mặc dù cô luôn biết mẹ Tân Hoành là Du Tiểu Nghi, nhưng cũng không biết, cô lại là con gái của nhà giàu có tiếng ở trong nước Tân Hạo.

Nghê Sanh càng không dám tin, chỉ trợn to mắt, nhìn Tân Giác một lát, lại nhìn Tân Hoành một cái. Lần này nghĩ, cô liền ở trong lòng thầm mắng mình sơ suất. Tân Hoành, Tân Giác, trên đời này họ Tân có thể có bao nhiêu chứ? Họ Tân, tên cũng liên quan đến ngọc thì lại có bao nhiêu chứ? ( Hoành: viên ngọc nằm ngang – Giác: hai miếng ngọc ghép lại.) Cô tại sao lại không thận trọng như vậy?

Tân Giác này là tên gọi danh viện, là con gái của nhà giàu có bậc nhất Tân Hạo, nếu Tân Hoành là chị của Tân Giác, vậy….Cô ta chính xác là tư sản! Nghê Sanh hôm qua nhìn thấy Tân Hoành ngồi Rolls-Royce rời đi, vốn còn tưởng rằng cô ta câu được rùa vàng. Buổi chiều lúc mọi người cùng nhau tụ tập, hỏi những đồng nghiệp khác trong công ty, cũng không có ai nghe qua cô ta đã kết hôn hoặc đã có bạn trai. Mà trong công ty lại có lời đồn Điền Tĩnh nhiều năm qua vẫn được đàn ông bao nuôi, lại cùng Tân Hoành qua lại gần gũi, này đây Nghê Sanh mới có thể cho là Tân Hoành cũng được người khác bao nuôi.

Chẳng qua là bây giờ nghĩ lại, thật sự không thể nào! Phải có bao nhiêu tài sản mới có thể bao nuôi được đại tiểu thư nhà họ Tân đây! Nghĩ đến đây, Nghê Sênh lập tức hướng về phía Tân Hoành cười đến nịnh hót, “Thì ra là Tân tiểu thư, Nghê Sênh lúc trước không có nhận ra Tân tiểu thư, cho nên gây ra hiểu lầm, mong rằng Tân tiểu thư bỏ qua cho ạ.”

Tân Hoành bị cô ta một tiếng lại một tiến tiểu thư làm cho trong lòng có chút phiền não, lại nhìn Tân Giác đứng ở bên cạnh Nghê Sanh, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ có điều nhìn về phía cô ta cười, không nhịn được lạnh giọng, nhìn Nghê Sênh, “Nếu là hiểu lầm, sau này cũng không cần khắp nơi phô trương miệng lưỡi thị phi.”

Nghê Sênh không nghĩ tới Tân Hoành sẽ không nể mặt như vậy, lời nói trực tiếp như vậy, một bậc thang cũng không cho cô xuống, trong lòng tức giận, nhưng lại ngại vì hai chị em họ đang cùng ở một chỗ, không thể nói thêm cái gì, chỉ lễ phép cười cười, nói rồi rời đi.

Tân Hoành nhìn Điền Tĩnh cười nói, “Điền Tĩnh à, lễ vật hôn lễ của chị sợ rằng phải kéo dài thời hạn, xin lỗi nha.

Điền Tĩnh tại chức, lăn lộn nhiều năm như vậy, dĩ nhiên là người thức thời, chỉ cười nói, “Không vội, già này cũng chờ nhiều năm như vậy, cũng không sợ lâu thêm một chút nữa, em đừng quên là được rồi.”

Tân Hoành cười liếc cô, “Em dám quên sao? Em muốn quên, chị cũng không thể làm gì em, có đuổi gãy chân cũng không kịp nha!”

Điền Tĩnh cũng không nói thêm lời, vỗ vỗ vai Tân Hoành liền rời đi. Tân Hoành lúc này mới nhìn sang Tân Giác, vẻ mặt lạnh nhạt.