Mỹ Nhân Cửa Hàng Son Phấn

Chương 9: Chương 9





Cá chép ở đây đương nhiên là ám chỉ mình, nhím là chỉ Nhím tinh Cảnh Vệ Từ.

Vệ Từ này thích Kiều Hồng Hi đã lâu, trong lòng Thương Trì vẫn nhớ rõ.

Khi gặp mặt, lưỡi bao nhiêu rãnh thì có bấy nhiêu, miệng sắc bao nhiêu cũng có bấy nhiêu.

Về phần ấp trứng, bởi vì năm đó Kiều Hồng Hi sinh hai quả trứng rồng, Thương Trì vui vẻ ấp hơn nửa năm trong nghêu cổ.

Tiểu Hạc Tử tràn đầy phẫn nộ: “Chỉ là hai cái biệt danh mà thôi, còn ấp trứng cũng chỉ là đùa giỡn, không cần nghĩ nhiều.


”Mọi người giật mình, lại hỏi: “Sư huynh Thương Trì này, vậy mà là nam tử ngày thường ở chỗ này ngực vỡ to đá lớn.

”“Đúng vậy.

” Tiểu Hạc Tử trả lời: “Huynh ấy còn luôn nói ta mập, muốn ta ăn ít, muốn bỏ đói lột da ta.

”Mọi người bắt đầu đánh giá Tiểu Hạc Tử, đúng là có hơi mập, nhưng những lời này không nên nói trước mặt người khác.

Mọi người khẽ gật gù, trong cổ họng ậm ừ vài câu rồi nói: “Nói như vậy, kỳ thật ăn ít đi cũng sẽ không đói, da dẻ cũng đẹp hơn.

”“Mỗi ngày ăn ít đi một chút, nhất định có một ngày sẽ đói làm yêu tinh da.

” Tiểu Hạc Tử nắm chặt tay, loạng choạng phản bác!.

Bên ngoài vô cùng náo nhiệt, cổng cũng đầy kín người.

Ngu Bán Bạch đẩy xe lăn, tay cầm một chiếc ô giấy dầu Quỳnh Châu đến quan sát.

Thấy mở cửa, các quan viên yên lặng nhường đường, dù sao chỗ bọn họ đứng cũng là địa bàn của người ta.


“Ơ, hôm nay thời tiết nóng như vậy, Tử Ngư công tử muốn mở cửa sao?”“Không mở, bên ngoài náo nhiệt, ta đi ra xem một chút.

” Ngu Bán Bạch cầm ô xem náo nhiệt, chàng ngồi trên xe lăn, thân thấp hơn một nửa, cầm ô cũng không che tầm mắt của người phía sau.

Ngu Bán Bạch đã gặp Tiểu Hạc Tử rất nhiều lần, trên má Tiểu Hạc Tử in hai đám mây hồng, thời tiết nóng bức, trong mây đỏ lại có một đám mây tím, tựa như hôm nay, khuôn mặt ửng hồng lại tim tím như bị cháy nắng, Ngu Bán Bạch không nhìn nổi, xoay xe lăn trở về trong giường, lấy ra một lọ bột làm dịu da sau khi phơi nắng để đưa cho Tiểu Hạc Tử, nhưng khi chàng ra lại cửa hiệu, vị trí vừa rồi đã có người.

Người đang đứng ở vị trí của chàng là Bùi Kiều, chủ tiệm cá đối diện, bên cạnh nàng còn có hai con Ngư Ưng mặt đỏ.

Nửa mặt dưới của Bùi Kiều được bao phủ bởi một chiếc mạng sa màu trắng bạc, vai trái đeo một cái bọc, mặc chiếc áo màu xanh nhạt cùng hai vạt áo đỏ cân xứng, dưới thắt lưng là chiếc váy sa tanh hoa màu xanh lục, dáng người cân xứng cao gầy, đứng đó bất động như gỗ, nghiêm túc nhìn Tiểu Hạc Tử nói chuyện, sau đó lấy một quyển sổ ra viết viết gì đó.

Ngu Bán Bạch không nhịn được liếc nhìn nàng, da thịt trắng hơn tuyết, lông mày lá liễu, khóe mắt ngọt ngào, đuôi mắt hơi vểnh lên như mắt hồ ly, đôi tay đang cầm tẩu mềm mại hồng hào nhưng lại có không ít vết chai sạn, hẳn là đôi tay này ngày ngày đều cầm dao làm thịt cá.


Tiệm cá hương là nơi bán cá, tuy nói cá ở đó là cá không có tu vi, Ngu Bán Bạch thân là người ở tiệm đối diện nên mỗi ngày đều được ngửi mùi thịt cá, khiến chàng cảm thấy buồn nôn như mình vừa đi hại một đứa trẻ, có lúc chàng còn thấy Bùi Kiều đứng trong cửa tiệm ăn đuôi cá chiên giòn, bèn giấu đuôi dưới lớp quần áo, trên vảy thấm ra một tầng mồ hôi lạnh.

Thấy Bùi Kiều, trái tim Ngu Bán Bạch đập loạn nhịp, cất ô đi, tay chuyển hướng xe lăn, quay về cửa hàng son phấn.

Nhưng mà bánh xe trên mặt đất mới xoay được ba vòng, còn chưa tiến vào trong đã nghe thấy tiếng Bùi Kiều vang lên từ đằng sau: “Tử Ngư công tử, xin hỏi hôm nay cửa hàng son phấn có mở cửa không?”“Ừm… Liễu Kinh cô nương muốn mua cái gì?” Tiệm cá hương ở phía đối diện đã mở cửa hơn nửa năm nhưng đây là lần đầu tiên chàng nói chuyện với Bùi Kiều, đôi tay đang đẩy bánh xe của Ngu Bán Bạch chợt cứng lại.

“Có thứ gì giúp mọc tóc không?” Bùi Kiều xấu hổ, âm thanh cũng vì thế mà trở nên đứt quãng.

.