Mỹ Nhân Phu Quân

Chương 151: Là nàng ngu ngốc!




“Tướng công, chàng muốn đi đâu?”

Giọng nói buồn ngủ vang lên từ sau lưng Long Diệc Hân, hắn nghiêng đầu, nhìn thấy thê tử trên giường vừa xoa mắt vừa muốn muốn xuống giường, thật giống như hắn muốn bỏ lại nàng. Mấy ngày gần đây nàng vốn là như vậy, vô cùng chú ý hành tung của hắn, xác định hắn sẽ không đi ra Trúc uyển, nàng mới có thể đi ra ngoài. Hắn tự nhiên hiểu trong lòng nàng nghĩ cái gì, đơn giản là sợ hắn cùng Kiền Hoàng đi với nhau. Hắn cũng đã nói với nàng, tuyệt đối sẽ không có phát sinh tình huống nàng nghĩ, nàng lại vẫn hoài nghi.

Bất đắc dĩ, hắn quay người lại cầm một cái áo choàng đem người không yên lòng này bọc lại, ôm nàng đi ra ngoài.

Hắn chỉ là muốn đi dạo trong rừng trúc mà thôi, nếu nàng không yên lòng, vậy thì cùng đi tốt lắm.

Ngọc Phi Yên tùy hắn mang theo mình đi về phía trước, thủy mâu buồn ngủ mông lung hiện lên một tia ngọt ngào, tướng công nhà nàng đối với nàng càng ngày càng tốt. Có lẽ gạt hắn đi núi chơi đi nước chơi cùng nàng rất dễ dàng.

Nhìn gò má hoàn mỹ của hắn, khẽ mỉm cười, một dung mạo tuyệt thế, là thuộc về một mình nàng, nhưng là dung mạo thuộc về nàng này lại có nhiều người mơ ước như vậy. Điều này làm cho tâm tình của nàng rất là buồn bực, người khác hoàn hảo, chính là vị hoàng đế nghĩa huynh kia của nàng, mỗi lần thấy tướng công nhà nàng cũng là một bộ dạng mê đắm, nàng nhìn rất không thoải mái. Cho dù hắn là nhìn cách một tầng sa, nàng cũng không thoải mái, mặc dù nàng không hẹp hòi, nhưng là tướng công nhà mình cũng không muốn cùng người chia xẻ .

Long Diệc Hân phát hiện nàng khó được yên lặng, rất là không có thói quen.

“Đang suy nghĩ gì?”

Có thể làm cho nàng yên lặng như thế, xem ra chuyện nàng nghĩ đối với nàng mà nói nhất định là rất trọng yếu.

Ngọc Phi Yên cho hắn một nụ cười chói lọi, “Đang suy nghĩ muốn làm sao đem ngươi giấu đi. Ngươi cảm thấy ta chế tạo kim ốc làm ngươi vào ở , ‘ Kim Ốc Tàng Kiều ’ như thế nào?”

Như vậy người khác liền nhìn không tới hắn.

Cánh tay Long Diệc Hân vòng ở thắt lưng nàng thật chặt, nghiêng đầu cho nàng một nụ cười, “Có gì không thể?”

Chỉ cần là nàng muốn làm , hắn cũng sẽ làm cho nàng vừa lòng đẹp ý.

A?

Ngọc Phi Yên dừng lại cước bộ, kinh ngạc nhìn tướng công nhà nàng.

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói, ta có thể để nàng làm ‘ Kim Ốc Tàng Kiều ’.”

Long Diệc Hân lại lặp lại một lần. Nhìn bộ dáng kinh ngạc của nàng, âm thầm buồn cười. Chẳng lẽ hắn thật không tốt nói chuyện sao? Đối với nàng, ở trong phạm vi cho chép hắn chính là hữu cầu tất ứng . Chẳng qua là nàng vẫn không có mở miệng mà thôi.

“Tướng công!”

Ngọc Phi Yên ôm cổ hắn, thủy mâu sáng trong phát ra quang hoa vô hạn, cười nhẹ nhàng theo dõi hắn. Tướng công nàng quá tốt nói chuyện, làm cho nàng có chút hoài nghi hắn cùng Long Diệc Hân trước kia có phải cùng một người hay không. Nhưng là bất kể bọn họ không phải là cùng là một người, nàng đều thật thích.

Long Diệc Hân mắt phượng mỉm cười, biết chuyển biến của mình ở trong mắt nàng là rất khó tin tưởng , có lẽ chuyển biến như vậy sẽ làm nàng được voi đòi tiên nói vài yêu cầu cổ quái, nhưng là, hắn sẽ xem tình huống mà định ra.

“Tướng công, ngươi ở ngoài cũng mang theo mũ sa, chẳng lẽ sẽ không cảm thấy không thoải mái sao?”

Ngọc Phi Yên lơ đãng nói.

Long Diệc Hân nhưng cười không nói. Mắt phượng thanh linh nhìn dung nhan xinh đẹp trước mắt, dung nhan phát ra ánh sáng này là hấp dẫn hắn như vậy.

“Sau này cũng đừng có mang vật kia đi.”

Nàng nhìn không thoải mái a.

“Ngươi xác định?”

Chỉ cần nàng xác định, hắn là không sao cả.

Ngọc Phi Yên gật đầu, nàng không hy vọng hắn luôn mang mũ sa, như vậy cảm giác nàng là bị hắn cự tuyệt ở bên ngoài. Hắn là trượng phu của nàng, nàng là thê tử hắn, giữa bọn họ không nên có cự ly.

“Vậy cũng tốt.”

****

Ngọc Phi Yên hối hận, nàng là thật hối hận, hối hận ruột xanh mét rồi. Nàng tại sao muốn tướng công nhà nàng bỏ mũ sa ở ngoài Trúc uyển a? Này hoàn toàn là một quyết định sai lầm! Nàng lúc ấy làm sao lại nhất thời bị ma quỷ ám ảnh gật đầu, mà quên những người ngoài Trúc uyển mơ ước dung mạo tuyệt thế của tướng công nhà nàng? Bực mình nhất chính là người làm cho hắn bỏ mũ xuống chính là nàng.

Lúc đi theo tướng công nhà nàng ra Trúc uyển, nàng liền hối hận. Thấy những người trong tổ chức Phi Long kia chảy nước miếng với tướng công nhà nàng, trong nội tâm nàng liền như chắn một tảng đá, đặc biệt không thoải mái. Chờ đến tạm trú, lại thấy ánh mắt kinh diễm của đám người Kiền Hoàng này, nàng hận không thể lập tức xông đi lên móc mắt bọn họ. Nhìn cái gì vậy? Mặc dù rất tốt nhìn, nhưng là cũng không phải là để cho bọn họ nhìn .

Ngẩng đầu ai oán nhìn tướng công nhà nàng, hắn có thể đem mũ sa này đội lên hay không a?

Nàng sai rồi! Nàng đánh giá thấp lòng ghen tị của mình. Nàng không nên cùng nhiều người chia xẻ dung mạo tuyệt thế của tướng công nhà nàng như vậy, nàng chịu không được. Nhất là ánh mắt của vị hoàng đế nghĩa huynh kia, làm cho nàng đặc biệt cảm giác nguy cơ.

Long Diệc Hân liếc nhìn nàng một cái, không nói gì. Lúc đó hắn đã hỏi nàng, có phải xác định hay không, nàng cũng gật đầu. Tình huống như thế nàng hẳn là đã sớm nghĩ đến mới đúng, hiện tại mới đổi ý, không chê quá muộn sao?

“Diệc Hân, đã lâu không gặp a.”

Kiền Hoàng nhìn dung mạo tuyệt thế trước mặt, ở lúc ban đầu rung động sau, phát ra cảm khái. Dung nhan này, hắn chính là thật lâu không thấy rồi.

Ngọc Phi Yên nhìn hoàng đế nghĩa huynh của nàng từng bước hướng bọn họ đi tới, phút chốc chắn trước người Long Diệc Hân, thủy mâu phát sáng mang theo cảnh giác nhìn hắn.

“Diệc Hân là của ta.”

Cho nên, hắn cũng đừng có suy nghĩ, hết hy vọng đi!

Kiền Hoàng thấy nàng một bộ tư thái gà mái che con, mày rậm nhướng lên, trên mặt nho nhã lộ ra nụ cười cổ quái, quạt giấy trong tay phải “phạch” một tiếng mở ra, nhẹ nhàng quạt, nện bước nhàn nhã đi chơi tiếp tục hướng bọn họ đi tới.

“Muội tử lời ấy sai rồi! Trong thiên hạ, chính là đất của vương, dẫn ra đất mới, chính là thần dân của vương . Ngươi nói, người nọ phía sau ngươi không phải là con dân của ta sao?”

Trong giọng nói ôn hòa lộ ra trêu tức, rồi lại có mấy phần thật tình.

Ngọc Phi Yên sửng sốt, tiện đà phun nói: “Nghĩa huynh chẳng lẽ còn muốn cùng tiểu muội cướp người sao?”

Kiền Hoàng đã đi tới trước người bọn họ, bên môi kéo ra nụ cười ý vị thâm trường.

“Lời này là muội tử nói, vi huynh cũng không có nói như vậy a. Làm sao lại cùng ngươi cướp người đây?”

Hắn nghĩ muốn cướp, cũng phải có người phối hợp a.

Nhìn dung nhan tuyệt thế của Long Diệc Hân, trong mắt rồng tinh quang hiện ra. Gương mặt như vậy tại sao lại là của một nam nhân đây? Cái vấn đề này, hắn suy nghĩ nhỏ, nhưng là nếu như hắn là nữ nhân, hắn có thể đưa vào hậu cung sao? Đó là không có khả năng! Này căn bản là vũ nhục đối với hắn. Long Diệc Hân người như vậy chính là muốn đặt ở triều đình, nhìn hắn đại triển hoành đồ. Hiện tại hắn chính là nửa ẩn cư ở tại núi Phi Long, để cho hắn rất là không cam lòng a.

“Vậy ngươi bây giờ là ở làm gì?”

Ngọc Phi Yên cũng mặc kệ mục đích của hắn là gì, chỉ cần là đôi mắt me emaanr kia định ở trên mặt tướng công nhà nàng, nàng cũng sẽ không cao hứng.

“Ta chính là muốn cùng Diệc Hân ôn chuyện.”

Ba! Khép lại quạt giấy, Kiền Hoàng cười đến chân thành vô cùng. Hắn liền nói, nghĩa muội này của hắn luôn là sẽ mang lại cho hắn niềm vui thú không đồng dạng như vậy. Nhìn trên mặt nàng lộ ra biểu tình cảnh giác, phòng hắn giống như đề phòng cướp, thật là làm cho hắn Long tâm cực kỳ vui mừng. Tình yêu chẳng những có thể làm cho nam nhân vọng động, cũng có thể làm nữ nhân biến ngốc.

“Ôn chuyện không cần cách gần như vậy đi?”

Ngọc Phi Yên đứng ở trước người Long Diệc Hân như cũ, chính là không để cho Kiền Hoàng tới gần một bước. Ôn chuyện? Cũng đến nhiều ngày như vậy rồi, ôn chuyện cũng đã sớm xong.

“Cách gần mới thấy được rõ ràng a.”

Kiền Hoàng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

“Không có chuyện gì nhìn rõ làm gì?”

Muốn nhìn sao không hồi cung nhìn những phi tử kia đi a.

“Ha ha ha ——”

Kiền Hoàng ngửa đầu cười to, nghĩa muội này của hắn a!

Ngọc Phi Yên tức giận nhanh chóng lôi kéo Long Diệc Hân đi ra bên ngoài, không để ý tới tiếng cười ác liệt của Kiền Hoàng. Hừ! Nàng hiện tại trở về Trúc uyển làm cho tướng công nhà nàng đem mũ sa đội lên, nàng chịu không được người khác nhìn mặt hắn. Dung nhan tuyệt thế này chỉ thuộc về nàng!

Long Diệc Hân mặt hàm mỉm cười bị nàng lôi kéo đi, trong lòng một mảnh bình tĩnh.

****

Vân Chanh vừa đến dược lư liền thấy Ngọc Phi Yên ngồi ở trên ghế một mình, hai tay nâng má, lẳng lặng yên nhìn trời xanh mây trắng, không khỏi đi lên trước nhìn nàng. Rất khó được an tĩnh như vậy a.

“Đang suy nghĩ gì?”

“Đang suy nghĩ ta là ngu ngốc.”

Giọng Ngọc Phi Yên lộ ra ảo não.

Vân Chanh vừa nghe liền hiểu là chuyện gì xảy ra, hôm nay nàng đi ra ngoài làm việc, trở lại đã nghe nói khôi thủ đại nhân đổi tính lại không mang mũ sa xuất hiện ở ngoài Trúc uyển, để cho mọi người nhìn đã mắt. Xem ra, chủ tử sẽ tháo xuống mũ sa ngoài Trúc uyển, tất cả đều là bởi vì Phi Yên, mà người vừa lại bởi vì chịu không được lòng ghen tị của mình, bây giờ là ở sinh hờn dỗi rồi.

“Thật ra thì lòng thích cái đẹp là thường tình ở người, ngươi nếu không muốn chủ tử mang mũ sa, vậy thì phải thói quen tầm mắt mọi người đặt ở trên người hắn.”

Ngọc Phi Yên chợt chuyển hướng nàng, gằn từng chữ nói, “Ta, vĩnh, viễn, không, tập, được, thói quen.”

Nàng chưa từng có nghĩ đến lòng độc chiếm của mình mạnh như vậy.

Vân Chanh nhún vai, “Vậy ngươi vĩnh viễn cũng đừng để cho chủ tử ra cửa.”

Đầu Ngọc Phi Yên quay qua một bên, tiếp tục xem trời xanh mây trắng.